Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 36: Em Vợ Và Anh Rể? Ờm… Cái Dưa Này Hơi Bị Sắc Nét Nha!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:12
Hai vợ chồng Quản gia đã sớm biết sở thích đặc biệt của con gái nhà mình, trước kia chỉ dặn dò ả chú ý một chút, đừng tạo ra sinh mệnh nhỏ.
Sau này liên tiếp có thai, chỉ đành nghĩ cách xử lý, lần này trước thềm cung yến đặc biệt nhốt Quản Ngọc ở nhà không cho ả đến chốn lầu xanh kia nữa, chính là sợ lại xảy ra chuyện gì.
Ai ngờ lại dính bầu!
Thể chất dễ thụ t.h.a.i hết cách a!
Bọn họ cũng không biết là của ai, gần một tháng nay đều không cho ả ra khỏi cửa!
Nhìn sắc mặt phẫn nộ của hoàng thượng, Thái hậu, cùng với ánh mắt hận không thể nuốt sống bọn họ của cả nhà Thượng thư phủ, Quản đại nhân và Quản phu nhân sợ đến mức sắp khóc.
Nhưng Quản Ngọc là khóc thật, ả khóc vô cùng yếu ớt.
"Nhất Vi ca ca, Ngọc nhi thật lòng yêu huynh! Huynh tin Ngọc nhi...... sau khi thành thân với huynh, Ngọc nhi nhất định sẽ ngoan ngoãn ở nhà tướng phu giáo t.ử, cùng huynh chung sống trọn đời."
Giang Nhất Vi quay mặt đi, nhìn thêm một cái cũng không muốn.
"Cô coi ta là cái gì? Đôi giày rách bao nhiêu người đi qua ta cũng thèm lấy? Huống hồ trong bụng cô còn mang nghiệt chủng không biết của ai!"
【Ây da! Mấy t.h.a.i trước thì đúng là không biết thật, nhưng tính ngày tháng của t.h.a.i này, ả ta biết rõ mười mươi luôn!】
Thịnh Chiêu hôm nay hít drama sắp phát điên rồi, không ngờ cung yến này lại thú vị như vậy.
Cảm thấy sám hối vì ý định xin nghỉ không đến ngày hôm qua!
【Oa! Là của ai dợ!】
Hệ thống: 【Ba má ả sợ ả gây chuyện trước thềm cung yến, đặc biệt cấm túc ả một tháng, một tháng này ngày nào cũng ở trong phủ, cô đoán xem là của ai?】
【Ối giời ơi, bị cấm túc một tháng mà vẫn nặn ra được em bé á? Ả này đúng là không bỏ sót một ngóc ngách nào nha! Chẳng lẽ ả lén trốn ra ngoài?】
Hệ thống: 【Không phải đâu, thực ra chính là người trong phủ của họ đó~ Lại còn là anh rể ở rể của Quản phủ nữa kìa!】
Mọi người:!!!
Đừng có quá đáng! Anh rể cũng xơi?
【Anh rể của ả?! Ở rể mà còn không an phận thế á?】
Hừ! Quả nhiên, đàn ông thật sự phải treo lên tường mới ngoan ngoãn!
Hệ thống: 【Cơ mà chuyện này cũng không thể trách anh rể ả được, bởi vì anh rể ả cho đến tận bây giờ hoàn toàn không hay biết gì. Quản Ngọc bị nhốt trong phủ vô cùng buồn chán, liền muốn tìm chút thú vui, nhưng đám hạ nhân trong phủ ả lại chướng mắt, cuối cùng liền nhắm vào anh rể mình.】
【Có một hôm chị gái ả và anh rể cãi nhau, anh rể bị đuổi ra thư phòng ngủ, ả nhân lúc đêm khuya thanh vắng mặc quần áo của chị gái, đeo khăn che mặt lén lút mò vào thư phòng】
【Anh rể tưởng phu nhân mình đến cầu hòa, cũng không từ chối, củi khô lửa bốc liền lăn lộn......】
【Ả và chị gái là hai thái cực hoàn toàn trái ngược, một người cực kỳ bảo thủ một người vô cùng phóng khoáng, anh rể nào đã từng thấy phu nhân chủ động lại lắm chiêu nhiều trò như vậy, đến tận bây giờ vẫn còn dư vị vô cùng về đêm hôm đó đấy!】
Mọi người:!!! Dưa to quá a a a!
Vài vị phu nhân quan gia nháy mắt căng thẳng sống lưng, bây giờ bịt tai khuê nữ nhà mình lại đã không kịp nữa rồi.
Hôm nay cung yến còn có không ít tiểu thư chưa xuất giá đến dự, ban đầu còn ngơ ngác không hiểu, đợi nghe hiểu ẩn ý trong đó, lập tức xấu hổ đến đỏ bừng mang tai.
Càng nhiều ánh mắt tìm kiếm người chị gái và anh rể kia, thấy bọn họ đang ngồi ngay bên cạnh, vì chuyện muội muội nhà mình m.a.n.g t.h.a.i bị thái y tra ra, lúc này cảm thấy mất mặt, đang lạnh lùng sầm mặt.
Đừng tức giận nữa!
Đứa bé này là của ngươi đấy!
Giang Thượng thư lúc này tuy tức giận, nhưng nhiều hơn vẫn là may mắn, nếu không phải nghe thấy tiếng lòng của Tiểu Thịnh đại nhân, e là sẽ bị lừa gạt mãi mãi.
Ông mặt mày xanh mét, lập tức quỳ rạp xuống đất dập đầu.
"Bệ hạ, khuyển t.ử và con gái Quản thị đính hôn nhiều năm, vốn mong kết mối duyên lành hai họ, nào ngờ nữ t.ử này không giữ đạo làm vợ, tư thông với nam nhân bên ngoài, thậm chí uế loạn thanh lâu, phá t.h.a.i nhiều lần, nay càng là dan díu với anh rể ruột, bại hoại luân thường!"
"Hành vi của nữ t.ử này vô cùng tồi tệ, bôi nhọ gia phong, lừa gạt triều đình, nếu không nghiêm trị, lấy gì để chấn chỉnh cương thường, lấy gì để răn đe kẻ khác? Khuyển t.ử chịu nỗi nhục nhã tột cùng này, đau đớn không muốn sống, cả nhà thần cũng mất hết thể diện! Cầu xin bệ hạ minh xét, nghiêm trị kẻ gian tà, trả lại công bằng cho thần a!"
Giang Thượng thư không hổ là trọng thần nhị phẩm, lời nói ra cũng kín kẽ không kẽ hở, câu câu đều là lời từ tận đáy lòng, quả thực là một tay lão luyện trong việc điều động cảm xúc.
Những người không nghe thấy tiếng lòng lúc này mới biết Quản Ngọc này không chỉ đơn giản là m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới, phá t.h.a.i nhiều lần.
Uế loạn thanh lâu?
Dan díu với anh rể ruột?
Thịnh Chiêu đầy đầu dấu chấm hỏi, 【Ổng làm sao biết chuyện Quản Ngọc đi thanh lâu? Lại còn biết chuyện ả tòm tem với anh rể nữa? Chính anh rể ả còn chả biết cơ mà! Giang Thượng thư đêm đó chui gầm giường nhà người ta à?!】
Hệ thống cũng không hiểu, 【Diễn biến câu chuyện sao lại sai sai thế này, không phải là Quản Ngọc yên ổn gả vào Giang phủ, sau đó tiếp tục cắm sừng Giang Nhất Vi, cuối cùng cả Giang gia chạy đầy đất những đứa trẻ khác cha sao?】
Mọi người:......
Chạy đầy đất những đứa trẻ khác cha?
Thật khó hiểu, lại thật khó tưởng tượng.
Giang Nhất Vi trợn trắng mắt sắp ngất xỉu.
"Chát!"
Một cái tát giòn giã thu hút sự chú ý của mọi người.
"Hoàng T.ử Vinh, ngươi dan díu với nó? Đứa bé trong bụng nó là của ngươi?"
"Oan uổng a! Phu nhân, ta đối với nàng luôn chung thủy không hai a! Giang Thượng thư, ngài vì muốn từ hôn cũng không cần hắt nước bẩn cho ta a!"
【Ký chủ, đây chính là ông anh rể chúa tể của những chiếc sừng đó.】
Thịnh Chiêu nhìn sang, Hoàng T.ử Vinh ôm mặt, sự ngỡ ngàng trong mắt thật sự không giống như đang giả vờ.
【Đúng là đệ nhất oan gia của Đại Cảnh mà!】
Cảnh An Đế thấy Giang Thượng thư cứ thế bất chấp tất cả đ.â.m toạc mọi chuyện ra, cũng đau đầu vô cùng.
Không thấy Thịnh Chiêu đều nghi ngờ rồi sao!
Ngài đôi mắt chằm chằm nhìn Giang Thượng thư: Ngươi tốt nhất là lấp l.i.ế.m chuyện này cho trẫm!
"Giang Thượng thư, ngươi làm sao biết được chuyện ả đi thanh lâu? Lại làm sao biết được ả dan díu với anh rể?" Cảnh An Đế dùng ánh mắt cảnh cáo Giang Thượng thư.
Giang Thượng thư không hề sợ hãi, ông đã sớm nghĩ xong lý do thoái thác.
"Bệ hạ, Quản Ngọc chính là đầu bảng của Khỉ La viện, Ngọc Sinh Yên! Thần có vài hảo hữu quanh năm lưu luyến chốn yên hoa, đối với ả vô cùng quen thuộc! Gần một tháng nay Quản Ngọc bị cấm túc trong phủ chưa từng ra khỏi cửa, Ngọc Sinh Yên kia cũng vừa vặn một tháng không tiếp khách, chuyện này chẳng lẽ còn là trùng hợp sao!"
Quản Ngọc mặt xám như tro, mềm nhũn ngã gục xuống đất.
Chơi lớn rồi! Ân khách của mình lại là hảo hữu của cha chồng tương lai!
"Đã nhắc đến chuyện thông dâm với anh rể, Hoàng T.ử Vinh, ta hỏi ngươi, một tháng trước ngươi và phu nhân cãi nhau ngủ ở thư phòng, phu nhân ngươi có phải nửa đêm đến phòng tìm ngươi, còn cùng ngươi xuân tiêu một đêm!"
Hoàng T.ử Vinh sửng sốt, lại nhớ lại sự dịu dàng của phu nhân đêm đó, trên mặt bất giác nhuốm hai rặng mây hồng,"Đương nhiên là phải, đêm đó phu nhân và ta vô cùng hòa hợp."
"Chát ——"
Lại là một cái tát giòn giã, Quản Linh khí huyết trào dâng,"Đêm đó ta luôn ở trong tẩm phòng, chưa từng đi tìm ngươi!"
Hoàng T.ử Vinh nhìn khuôn mặt tức giận của phu nhân mình, không giống như là giả, lại nhìn Quản Ngọc đang quỳ trên đất c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
"Là...... là cô!"
Cả người Hoàng T.ử Vinh như bị sét đ.á.n.h, hắn thật sự không biết tình hình a!
"Trên đời làm gì có bức tường nào không lọt gió, chuyện đêm đó bị tiểu tư gác đêm nhà ngươi nhìn thấu, hơi dò hỏi một chút là biết ngay." Giang Thượng thư lại dập đầu một cái,"Xin bệ hạ minh xét a!"
Cứ như vậy lấp l.i.ế.m câu chuyện lại.
Mọi người trong lòng đ.á.n.h trống.
Lý do vụng về này, Tiểu Thịnh đại nhân có thể tin sao?
Đều nín thở ngưng thần chờ đợi phản ứng tiếp theo của Thịnh Chiêu.
