Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 4: Ninh Vương Cũng Không Thoát Khỏi Kiếp Bị Hít Dưa!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:07
Mọi người nghi hoặc, có người cầm lấy câu thơ hôm nay Đới Hành viết trên bàn lên.
"Liễu ngoại thanh diên lược thủy phi, hành vu thâm xứ yến song quy."
Chủ đề thi hội của Nhị hoàng t.ử hôm nay là —— Xuân.
Bài thơ này của Đới Hành không những rất hợp hoàn cảnh, mà còn nhắc đến tên của Từ Yến Nhi.
Mọi người đều trêu chọc hắn là mượn cơ hội bày tỏ tâm ý với phu nhân chưa qua cửa, muốn cùng Từ Yến Nhi song túc song phi, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Yến Nhi đỏ bừng.
Các tiểu thư đều hâm mộ không thôi, nhao nhao khen ngợi Từ Yến Nhi có được một lang quân tốt.
Lẽ nào bài thơ này có vấn đề gì sao?
Đới Hành không nghe được tiếng lòng, cũng không biết mọi người đột nhiên lấy thơ của hắn làm gì, trong lòng có chút đ.á.n.h trống.
"Chứng cứ ngay trong bài thơ! Đều tưởng bài thơ của hắn là viết cho Từ tiểu thư sao? Nếu ta nói cho các người biết ngoại thất của hắn tên là Liễu Thanh Diên thì sao!"
!!!
Dưa siêu to khổng lồ! Dưa siêu to khổng lồ a!
Liễu ngoại thanh diên lược thủy phi... chỉ chính là Liễu Thanh Diên!
Hóa ra cái yến song quy này không phải chỉ cùng Từ gia tiểu thư song túc song phi?
Mà là...."song túc song phi" theo một tầng ý nghĩa khác?
Toàn trường sôi sục.
Đới Hành bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt đột biến, tiến lên liền muốn đưa tay dạy dỗ Thịnh Chiêu.
"Chỉ là một đứa thứ nữ, cũng dám ở đây ngậm m.á.u phun người, thật nên thay cô mẫu dạy dỗ ngươi một trận!"
Ninh Vương đưa mắt ra hiệu, hộ vệ trong tối lập tức có động tĩnh.
Thịnh Yến Thư sao có thể để tiểu muội bị loại người này bắt nạt, lập tức chắn trước mặt muội muội, trở tay khóa c.h.ặ.t cánh tay Đới Hành.
"A —— đau đau đau! Thịnh Yến Thư, ngươi dám đ.á.n.h ta, ta phải về mách cô mẫu!"
Ninh Vương thấy vậy, giơ tay ra hiệu hộ vệ án binh bất động.
【Đây là thẹn quá hóa giận nè! Quá đáng ghét, không những xoay Từ tiểu thư như chong ch.óng, còn vu oan cho Tam ca tôi, giờ lại còn muốn đ.á.n.h tôi. Phỉ! Còn đòi mách cô mẫu? Lớn tồng ngồng rồi mà chưa cai sữa à! Lúc ngươi nuôi ngoại thất, cô mẫu ngươi chui gầm giường đẩy m.ô.n.g cho ngươi chắc?】
Thịnh Yến Thư:......
Mọi người:......
【Ký chủ, nhân lúc hắn không cử động được, đi móc cái khăn tay hắn giấu ở ống tay áo ra!】
Thịnh Chiêu đang định ra tay, đã bị Thịnh Yến Thư nhanh chân móc ra trước.
Đùa gì thế, sao có thể để tiểu muội sờ soạng nam t.ử xa lạ này! Cha về mà biết được không đ.á.n.h c.h.ế.t hắn mới lạ!
【Cái khăn tay này là Liễu Thanh Diên tặng hắn, trên đó thêu đúng hình cây liễu và chim thanh diên luôn!】
Thịnh Yến Thư giơ khăn tay lên nhìn kỹ, quả nhiên là vậy!
Không chỉ hắn nhìn thấy, mọi người đều nhìn thấy.
Đúng là một màn kịch hay!
Từ Yến Nhi lúc này sắc mặt đỏ bừng, không phải vì thẹn, mà là vì tức!
Giờ phút này nàng chỉ cảm thấy sự hâm mộ của mọi người vừa rồi, toàn bộ đều biến thành sự chế giễu.
"Choang!"
Chén trà bị ném mạnh xuống đất, Từ Yến Nhi tức giận đến mức tay run rẩy,"Đới Hành, chuyện hôm nay, ta sẽ bẩm báo lại đúng sự thật với phụ thân, hôn ước giữa ngươi và ta đến đây là chấm dứt!"
Nàng bình tĩnh lại tâm trạng, hướng về phía Thịnh Chiêu nói,"Hôm nay còn phải đa tạ Thịnh Ngũ muội muội đã điểm phá hai chữ 'thanh diên' kia, ta suýt chút nữa hồ đồ gả cho kẻ có đức hạnh như vậy, ngày khác nhất định sẽ đến tận cửa bái tạ."
"Ừm... nên làm mà..." Thịnh Chiêu xua xua tay.
【Dù sao thì mục đích chính của tôi cũng là cứu Tam ca mà!】
Từ Yến Nhi nghe thấy suýt chút nữa không nhịn được cười, sắc mặt cũng hòa hoãn đi vài phần, tiểu cô nương này ngược lại có vài phần thẳng thắn đáng yêu.
【Ký chủ, người đứng trước mặt cô chính là đích nữ của Tả phó Đô ngự sử, Từ Yến Nhi, ây! Cũng là một người đáng thương.】
Mọi người đều vểnh tai lên.
【Người đáng thương?】
Thịnh Chiêu không hiểu, đích nữ của Ngự sử, cũng là quý nữ trong kinh, có thể đáng thương đến mức nào?
Hệ thống: 【Biểu ca Đới Hành của cô sau khi thuận lợi thành hôn với nàng ta, liền lập tức đón đứa con trai của ngoại thất kia vào phủ, Từ Yến Nhi không nỡ để cốt nhục của phu quân lưu lạc bên ngoài, đành phải c.ắ.n răng nuốt m.á.u vào trong, kết quả Đới Hành kia càng ngày càng không coi nàng ta ra gì, thế mà.....】
【Đến mức nào! Nói lẹ đi!】
Thịnh Chiêu hít dưa được một nửa thì sốt ruột, ngọn lửa hóng hớt bùng cháy dữ dội.
Hệ thống: 【Thế mà lén lút đón cả ả ngoại thất kia vào, sắp xếp thân phận nhũ mẫu đặt bên cạnh Từ Yến Nhi, chỉ cần nhân lúc Từ Yến Nhi không có trong phủ, hai người liền âm thầm cẩu thả, vì theo đuổi sự kích thích còn làm ngay trên giường của Từ Yến Nhi, mặc quần áo của Từ Yến Nhi!】
【Đúng là súc sinh mở cửa cho súc sinh, súc sinh đến tận nhà. Rồi sao nữa, sao nữa?】
Thịnh Chiêu chán ghét lườm Đới Hành một cái, truy hỏi.
Hệ thống: 【Liễu Thanh Diên nhìn con trai mình nhận người khác làm nương thân, trong lòng oán hận, liền thường xuyên thổi gió bên gối Đới Hành, hai người liên thủ hạ t.h.u.ố.c tuyệt tự cho Từ Yến Nhi, khiến Từ Yến Nhi không thể sinh đẻ, còn thường xuyên bị Đới Hành lấy cớ này sỉ nhục, nói nàng ta không đẻ được trứng.】
【Từ Yến Nhi tưởng là nguyên nhân cơ thể mình, trong lòng hổ thẹn, liền ghi danh đứa con trai của ngoại thất kia dưới tên mình trở thành đích trưởng t.ử, còn bản thân vì uống t.h.u.ố.c làm hỏng cơ thể, không mấy năm liền bỏ mạng.】
【Cuối cùng Đới Hành lấy lý do Liễu Thanh Diên nhiều năm chăm sóc đích trưởng t.ử có công, cưới ả ta làm kế thất chính thê.】
Lồng n.g.ự.c Từ Yến Nhi phập phồng kịch liệt, nắm c.h.ặ.t chiếc khăn tay trong tay, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, suýt chút nữa thì đứng không vững ngã xuống, may mà nha hoàn đỡ lấy.
Mọi người:!!!! Đây là chuyện mà con người có thể làm ra sao?
Nhao nhao ném cho Đới Hành những ánh mắt dị nghị, chủ động tránh xa hắn ba trượng.
Thịnh Chiêu: 【Đúng là thứ không ra gì, tự mình hạ t.h.u.ố.c lại còn trách đất không mọc mầm. Quả là một mầm non PUA xuất sắc. Mộ tổ nhà họ Đới chắc bốc khói đen rồi mới đẻ ra cái thứ thất đức thế này. Nếu đã là chân ái với ngoại thất thì đừng có đi gieo họa cho con gái nhà họ Từ!】
Hệ thống: 【Chứ còn gì nữa, lúc này trưởng bối nhà họ Đới đã đến nhà họ Từ rồi, sính lễ cũng đã hạ, hai nhà đang tính ngày hoàng đạo, định ấn định ngày cưới đấy!】
【Hả? Thế này chẳng phải là hại người sao, tôi phải làm sao để báo cho Từ Yến Nhi biết đây!】
Sắc mặt Từ Yến Nhi trắng bệch, phải vịn vào tay nha hoàn mới có thể đứng vững, chủ động hướng về phía mọi người nói,"Hôm nay ta thân thể không khỏe, xin phép đi trước, không làm phiền nhã hứng của mọi người nữa."
Hành lễ với Nhị hoàng t.ử xong liền vội vã lên xe ngựa rời đi.
Nhìn cũng không thèm nhìn Đới Hành lấy một cái.
Thịnh Chiêu: 【Từ tiểu thư chắc bị bài thơ của Đới Hành chọc tức không nhẹ, hy vọng giờ cô ấy về nhà vẫn kịp check VAR để hủy kèo hôn sự này!】
Đới Hành gắt gao nhìn chằm chằm Thịnh Chiêu, hai mắt lộ ra một tia âm hiểm, lại dám phá hỏng chuyện tốt của hắn!
Tiếp đó cưỡi ngựa đuổi theo Từ Yến Nhi,"Yến Nhi! Nàng nghe ta giải thích! Bài thơ đó thực sự là trùng hợp!"
Mọi người thổn thức, Đới Hành này ra vẻ đạo mạo, lại không làm chuyện con người.
Nếu không phải hôm nay Thịnh gia tiểu thư vạch trần, hắn không những muốn hủy hoại Thịnh Yến Thư, mà còn muốn hủy hoại Từ Yến Nhi.
"Tam ca, hay là chúng ta cũng về đi." Mục đích chuyến đi này của Thịnh Chiêu chính là để làm rõ tin đồn cho Tam ca, chuyện đã xong, liền muốn nhanh ch.óng rời đi, vốn dĩ cũng chẳng có hứng thú gì với thi hội.
"Chiêu Chiêu, Ninh Vương điện hạ đang ở đây, cần phải hành lễ."
"Ninh...." Thịnh Chiêu đang chuẩn bị nhún người.
"Không cần đa lễ."
【Chi Chi, đây chính là Nhị hoàng t.ử của đương kim hoàng đế, Ninh Vương Tạ Dung Hãn sao? Tôi thấy dung mạo cũng thanh phong tuấn lãng đấy chứ, chỉ tiếc lại mang kiếp nam phụ simp lỏ, cuối cùng hy sinh vì nữ chính nha hoàn, c.h.ế.t trẻ uổng mạng, đúng là người cùng khổ với tôi mà!】
Lần này đến lượt Thịnh Yến Thư đứng không vững, mồ hôi lạnh trên trán túa ra, hắn nhắm mắt lại, lén lút kéo kéo ống tay áo của tiểu muội.
Muội à, muội đừng có hại ca ca của muội nữa!
Mọi người thở không dám thở mạnh, âm thầm quan sát sắc mặt của Ninh Vương, tiểu thứ nữ Thịnh gia này cũng quá to gan rồi.
Lại dám nói Ninh Vương c.h.ế.t trẻ uổng mạng?
