Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 51: Xe Nhún Phiên Bản Hoàng Gia? Ngậm Miệng Lại! Giang Thúc: Kẻ Cuồng Đồ Từ Đâu Tới? Dám Ôm Tiểu Thư!

Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:15

Ra khỏi cổng cung, Thịnh Chiêu lười biếng tựa vào xe bò, thong thả lắc lư về phủ.

Kể từ khi Thịnh Hoài Túc biết chuyện lần trước nàng đi trèo tường nhà Lâm đại nhân, lại còn ngã từ trên xe ngựa xuống, liền nghiêm cấm nàng ngồi xe ngựa nữa, đổi thẳng sang xe bò.

Nàng ném một viên mứt vào miệng, nhai nhóp nhép.

【Chi Chi, mi nói xem, ngồi xe bò này còn êm hơn xe ngựa nhiều, chỉ là hơi chậm tí, làm chị đây cứ ngỡ như được quay về tuổi thơ ngồi xe nhún nhún ấy.】

Giang thúc đang đ.á.n.h xe bò phía trước nghe thấy lời này, cũng không khỏi kỳ lạ.

Ông biết xe ngựa, xe bò, xe lừa, xe chở phân.

Cái xe nhún này là cái gì?

Tướng quân trước kia còn từng đưa tiểu thư đi ngồi thứ này sao? Quả thực chưa từng nghe thấy.

Hệ thống: 【Ký chủ, cô muốn ngồi xe nhún không? Có thể mua một cái trong cửa hàng, loại chạy bằng pin ấy! Lại còn là phiên bản đu trend thời đại nữa nha~】

【Phiên bản đu trend thời đại là cái quái gì?】

Giây tiếp theo, hệ thống đột nhiên dùng một giọng điệu vô cùng vui vẻ hát lên.

【Cha của cha gọi là gì? Cha của cha gọi là tổ phụ! Mẹ của cha gọi là gì? Mẹ của cha gọi là tổ mẫu! Tỷ muội của mẹ gọi là gì? Tỷ muội của mẹ gọi là di mẫu! Huynh đệ của mẹ gọi là gì? Huynh đệ của mẹ gọi là cữu phụ!】

Thịnh Chiêu:......

Giang thúc:......

Thịnh Chiêu mang vẻ mặt bà cụ non, 【Tào lao! Chị đây ngồi xe nhún làm gì, người ta làm quan rồi cơ mà.】

Hệ thống tưởng nàng không hài lòng.

【Cô không ngồi, thì có thể cho tiểu công chúa ngồi mà! Đến lúc tiệc đầy tháng của tiểu công chúa, người ta toàn tặng mấy thứ phàm tục, cô tặng một chiếc xe nhún, ngầu lòi độc lạ biết bao! Cửa hàng của ta còn có cả phiên bản hoàng gia nữa cơ!】

Xe nhún mà cũng có phiên bản hoàng gia?

【Phụ hoàng của phụ hoàng, hoàng tổ phụ! Mẫu hậu của phụ hoàng, hoàng tổ mẫu! Hoàng huynh của phụ hoàng, hoàng bá phụ! Hoàng đệ của phụ hoàng, hoàng thúc phụ!】

Thịnh Chiêu:...... Ngậm miệng lại!

Thật suy sụp, đời này nàng không muốn nghe thấy ba chữ 'xe nhún' nữa đâu.

Đúng là ma âm xuyên não!

Xe bò từ từ dừng lại, Giang thúc như trút được gánh nặng hô lên một tiếng:"Tiểu thư, chúng ta đến phủ rồi."

Thịnh Chiêu vừa nhảy từ trên xe bò xuống, chợt thấy trước cửa tướng quân phủ có một bóng người xám xịt đang đứng, mặc một bộ áo vải thô, khuôn mặt tiều tụy.

Vừa thấy nàng liền kích động lao tới.

"Chiêu Chiêu! Ta là cữu phụ của con đây!"

Cữu phụ?

Hệ thống kịp thời nhắc nhở: 【Huynh đệ của mẹ, gọi là cữu phụ!】

Thịnh Chiêu: Cút ngay!!

Nam t.ử đứng trước mặt Thịnh Chiêu, dang hai tay ra định ôm nàng:"Chiêu Chiêu, hồi con còn nhỏ, ta còn từng bế con đấy!"

Giang thúc giật nảy mình, sao có thể để tiểu thư bị một nam t.ử kỳ lạ ôm lấy được, cho dù có thật sự là cữu phụ cũng không được!

Người này có hiểu lễ nghĩa không vậy?

"To gan, kẻ cuồng đồ từ đâu tới, dám vô lễ với tiểu thư!?"

Giang thúc lập tức tiến lên cản hắn lại, Thịnh Chiêu bị buồn nôn đến mức liên tục lùi về sau.

Nam t.ử thấy vồ hụt, sửng sốt một chút, lại làm ra vẻ muốn ôm tới, Thịnh Chiêu uốn eo ngồi xổm xuống liền né được.

Giang thúc ba đ.ấ.m hai cước bẻ ngoặt hai tay hắn ra sau lưng, cảnh cáo hắn.

"Ngươi còn dám lại gần tiểu thư, ta sẽ không khách sáo với ngươi đâu! Ngươi coi tướng quân phủ là chốn nào?!"

Nam t.ử mặt đầy vẻ không vui:"Ta là cữu phụ ruột của tiểu thư tướng quân phủ các người! Ngươi là một tên hạ nhân, nói chuyện với ta chú ý thái độ một chút!"

【Ối giời ơi, cái lão này làm trò gì vậy! Vừa lên đã đòi ôm tôi!? Biến thái à!】

Hệ thống: 【Ký chủ, người này đúng thật là cữu phụ của cô, đệ đệ ruột của mẹ cô Thôi di nương, tên là Thôi Diệu Tổ. Nhưng mẹ cô xuất thân là nông nữ, sau khi đến tướng quân phủ làm di nương, gần như đã cắt đứt liên lạc với gia đình, cho đến lúc qua đời cũng không thấy người nhà mẹ đẻ đến thăm lấy một lần.】

Thịnh Chiêu mở to hai mắt, tên cuồng đồ này thật sự là cữu phụ của nàng?

Giang thúc cũng nghe thấy tiếng lòng nói, người này là đệ đệ của Thôi di nương, đúng là khó xử lý rồi.

Trong lòng cũng thấy khó xử.

"Cữu phụ?" Thịnh Chiêu nhìn hắn, nhíu mày.

"Ây! ~ Là ta! Chiêu Chiêu, con đã lớn thế này rồi, cữu phụ nhớ con lắm!"

Hắn đ.á.n.h giá trang phục của Thịnh Chiêu từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên một tia không tán thành.

Sao lại mặc quan phục?

Chẳng ra thể thống gì, quan phục là thứ nữ t.ử các nàng có thể mặc sao?

Đứa thứ nữ này, chẳng có chút gia giáo hàm dưỡng nào.

Nhưng hắn rất nhanh đã thu lại cảm xúc trong mắt, lộ ra vẻ mặt đau buồn.

"Ây da, Chiêu Chiêu à, mẹ con mất sớm, cữu phụ cũng đau lòng mất một thời gian dài."

"Tỷ ấy chỉ có mình ta là đệ đệ ruột, con cũng chỉ có mình ta là cữu phụ ruột."

Nói đến đây, trong mắt lộ ra một tia nịnh nọt:"Vậy nhà cữu phụ gặp khó khăn, con sẽ không không giúp chứ?"

Hắn vừa nói, vừa ngước mắt quan sát biểu cảm của Thịnh Chiêu.

Thịnh Chiêu cũng không nói giúp, cũng không nói không giúp, cứ thế nhìn hắn không nói lời nào.

Nàng lục lọi khắp ký ức của nguyên chủ, nhưng đối với người cữu phụ trước mặt này lại chẳng có chút ấn tượng nào.

Nhà mẹ đẻ của Thôi di nương tổng cộng có năm người con, bốn người tỷ tỷ phía trước, mẹ của Thịnh Chiêu là Thôi Tuyết Văn xếp thứ hai.

Thôi Diệu Tổ là đệ đệ nhỏ nhất, trong tên cũng mang ý nghĩa làm rạng rỡ tổ tông.

Sau khi Thôi Tuyết Văn vào tướng quân phủ, người Thôi gia không biết đã vui mừng đến mức nào, tưởng rằng nàng có thể mang theo Thôi gia cùng nhau bay cao bay xa.

Không ngờ Thôi Tuyết Văn thân là thiếp thất của tướng quân phủ, trong tay không có quyền quản gia, tướng quân quanh năm chinh chiến không ở nhà, chủ mẫu cũng có thể gây khó dễ, sống chẳng hề tốt đẹp.

Mấy lần đầu Thôi Tuyết Văn còn có thể đem trang sức tướng quân tặng nàng mang về cho nhà mẹ đẻ, về sau đừng nói là trang sức, ngay cả chi tiêu hàng ngày cũng thành vấn đề.

Thôi Tuyết Văn tìm nhà mẹ đẻ than khổ, hy vọng nhà mẹ đẻ có thể chu cấp cho nàng một thời gian, kết quả Thôi gia đột nhiên trở mặt, rêu rao ra bên ngoài coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này.

Chỉ sợ Thôi Tuyết Văn mở miệng đòi bạc bọn họ.

Ngay cả khi Thôi Tuyết Văn sinh hạ tiểu nữ nhi rồi qua đời, bọn họ cũng không đến nhìn mặt một lần.

Thịnh Chiêu nghĩ đến đây liền thấy kỳ lạ.

【Mẹ tôi mất bọn họ còn chả thèm vác mặt đến, hồi nhỏ lão ta còn đến ôm tôi được chắc? Xạo ch.ó!】

Hệ thống: 【Ồ, hắn lừa cô đấy, muốn làm thân với cô, bắt nạt cô lúc đó còn nhỏ tuổi không nhớ chuyện thôi.】

Cẩu tặc! Thảo nào!

Thôi Diệu Tổ không nhận ra sự khinh bỉ của nàng, tiếp tục khóc lóc kể lể.

"Mợ con bệnh sắp không qua khỏi rồi, thầy t.h.u.ố.c nói cần năm mươi lượng bạc để cứu mạng..."

Hắn xoa xoa tay.

"Cữu phụ thật sự hết cách rồi, con tuy chỉ là một thứ nữ, nhưng tốt xấu gì cũng là chủ t.ử của tướng quân phủ, năm mươi lượng này đối với con chỉ là tiền lẻ, con không thể trơ mắt nhìn mợ con c.h.ế.t đúng không?"

Giang thúc không giấu được vẻ tức giận trên mặt.

Ông coi như đã hiểu, người này đến tướng quân phủ để tống tiền đây mà.

Cái gì gọi là tiểu thư tuy chỉ là một thứ nữ?

Đây là thái độ cầu xin người khác sao?!

Cũng may là tiểu thư còn nhỏ tuổi, tính tình tốt, nếu tướng quân nghe được lời này, lập tức sẽ vác đao g.i.ế.c đến nhà hắn.

Đúng lúc này, hệ thống hét lớn một tiếng.

【Ký chủ, nhà hắn có dưa to! Có muốn ăn không!】

Thịnh Chiêu lập tức tỉnh táo tinh thần, dạo này nàng vẫn còn đang nợ khoản vay đấy.

Phải hít nhiều drama, kiếm thêm nhiều tích phân chứ?

【Dưa gì dưa gì! Mau nói mau nói, hóng quá đi!】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 51: Chương 51: Xe Nhún Phiên Bản Hoàng Gia? Ngậm Miệng Lại! Giang Thúc: Kẻ Cuồng Đồ Từ Đâu Tới? Dám Ôm Tiểu Thư! | MonkeyD