Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P1 - Chương 22
Cập nhật lúc: 22/08/2026 07:09
Nhìn thấy nội dung tin nhắn, Tô San lúc này mới nhớ ra, tập kịch bản hôm nay chị Lưu đưa cho cô, cô cũng không bỏ vào vali hành lý, xem ra lúc ở khách sạn để dọn hành lý cô đã để quên ở xe không mang lên theo.
Tô San: “Vậy để ngày mai tôi nói Tiểu Chu qua lấy, tiện thể trả lại áo khoác cho anh luôn.”
Tạ Duyên: “Được.”
Thực ra Tô San cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, những người trước đây từng hợp tác với hắn cũng đều biết hắn không phải là một người nhiệt tình giúp đỡ người khác, thậm chí hơi cao ngạo lạnh lùng, đừng nhìn thấy Vương Trừng mỗi lần đều gọi Duyên ca Duyên ca, thực ra WeChat của Tạ Duyên cũng không có, nhưng Tạ Duyên hôm nay hình như hơi nhiệt tình quá mức, nửa đêm vậy mà còn đưa cô về, nếu nói vì một bữa cơm thì quá gượng ép.
Tô San cũng không nghĩ sâu thêm, lỡ đâu người ta thực chất là người ngoài lạnh trong nóng thì sao.
Lướt lướt Weibo, cô thấy fan của mình tăng thêm không ít, Tô San đăng một icon cảm xúc lên, mặc dù ở dưới bình luận cũng có nhiều antifan, nhưng cô cũng quen rồi, đặc biệt trải qua vụ việc liên quan đến Tạ Duyên, cô cũng được nhiều người biết đến hơn, mấy ngày này số người theo dõi mỗi ngày đều tăng thêm khoảng trăm vạn, antifan không đáng sợ, đáng sợ là antifan đều không thèm nhắc tới cô, đó mới là chuyện đáng sợ nhất trong giới giải trí.
Hôm sau cô ngủ tới giữa trưa mới dậy, làm một chút đồ ăn, sau đó giặt sạch áo khoác của Tạ Duyên, sau đó dọn dẹp căn nhà từ trong ra ngoài.
Tới khoảng 5h chiều, chị Lưu tới đây đón cô đi ăn cơm với bên chế tác phim “Thanh huyết kiếm”.
“Mặc đẹp một chút, em sợ gì, chị của em lát nữa cũng đi cùng để cho bên phía nhà sản xuất có ấn tượng tốt một chút.”
Chị Lưu thấy cô chọn một cái váy màu vàng thì cảm thấy hơi bất mãn.
Tô San buông cái váy kia ra, nhìn một lượt quần áo trong tủ, cuối cùng lại chọn một cái váy màu lam:
“Cái này?”
Quần áo của cô trước giờ không có kiểu cổ chữ V xẻ sâu xuống lộ rãnh n.g.ự.c này nọ, cô cũng không muốn mặc mấy kiểu đó.
“Được rồi, cái này đi.”
Chị Lưu giơ tay nhìn đồng hồ, vừa dựa vào cửa thản nhiên nói:
“Nhà sản xuất cũng có đ.á.n.h tiếng, nói hiện tại do em chưa nổi tiếng lắm, fan cũng không nhiều nên muốn em cùng với Giang Dần phối hợp tạo loveline để quảng bá phim một chút, bên phía người đại diện của Giang Dần cũng có liên hệ với chị, nói là họ sẽ phối hợp với đoàn phim để tuyên truyền, cho nên trong trường hợp bên phía đoàn làm phim có động tĩnh gì đó, em cũng nhớ cố gắng phối hợp, đừng có làm sáng tỏ.”
Tô San không nói gì, cho đến khi từ trong toilet đổi xong váy đi ra, ngồi trước gương trang điểm vừa vẽ mắt, vừa nói:
“Chỉ cần không quá mức là được.”
Cô trang điểm khá nhẹ, cột tóc cao lên, dù sao nữ chính phim này cũng là kiểu ngốc-bạch-ngọt, nếu cô trang điểm quá thành thục, chững chạc thì có thể khiến cho người khác cảm giác cô không phù hợp lắm với nhân vật mình thủ vai.
Địa điểm ăn tối là một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố, lúc tụi cô tới cũng khoảng 7h rồi, Tô San cũng có nhận được tin nhắn từ chị của cô, Tô Nguyễn, nói cô đứng ở cửa khách sạn chờ chị ấy.
Năm sáu phút sau, Tô Nguyễn mới tới, mặc một váy dài màu lam đậm khiến chị ấy cao hơn và gầy đi nhiều, tóc nâu uốn lọn to nổi bật da thịt trắng nõn, cả người phát ra khí chất nữ cường nhân, không nhìn ra là một phụ nữ có một đứa con bốn tuổi.
“Chị Lưu.”
Tô Nguyễn cười đi tới, nắm tay với chị Lưu, hướng ánh mắt về phía Tô San đứng bên cạnh:
“Nhìn khả năng của con bé như vậy, vất vả cho chị cứ phải tìm kiếm cơ hội cho nó.”
Biết chị ấy đang nói về diễn xuất của cô không tốt, Tô San hơi nhướng mày cười cười, nhưng chị Lưu cũng chỉ khách khí cười cười nói:
“Nếu không phải nhờ người chị là cô, bộ phim này cũng không dễ dàng nhận được như vây.”
“Chị cứ nói vậy, em mặc dù đầu tư một phần vào bộ phim nhưng cũng không đủ để thay đổi quyết định, vất vả cho chị phải can thiệp nhiều, nếu không Tô San sao có thể may mắn như vậy.”
Tô Nguyễn xách túi xách đi vào cùng với chị Lưu đi đằng trước hàn huyên. Tô San đi theo ở phía sau không nói gì, trong sảnh khách sạn hiện cũng có khá nhiều người, cô cũng không sợ bị chụp lén, dù sao trong này toàn dân có tiền, người ta còn khinh thường mấy minh tinh, diễn viên này nọ, huống hồ cô chỉ là diễn viên hạng ba.
Được người phục vụ dẫn đường, mọi người đi xuyên hành lang vào một căn phòng ăn, cửa vừa mở ra, thấy bên trong đã có đầy người ngồi, Tô Nguyễn lập tức đi vào chào hỏi, bắt tay.
Cả đạo diễn và nhà sản xuất đều ở đây, còn lại hình như là mấy nhà tài trợ, một đám người không phải bụng bia thì hói đầu, nhìn đã thấy toàn thịt mỡ, Tô Nguyễn thì lại rất thành thạo quen thuộc trò chuyện với họ.
Tô San thấy Giang Dần cũng có mặt, hắn ngồi cạnh đạo diễn, mặc một bộ quần áo đơn giản ngồi đó chơi game trên điện thoại, còn có một vài nghệ sỹ khác, chắc là những người đã thông qua thử vai, phần lớn đều là người mới, nên đều khá khách sáo, câu nệ, chỉ có Chu Cầm Cầm hơi khác biệt, mặc một cái váy đỏ cổ khoét sâu, lộ ra rất nhiều cảnh xuân, bên cạnh có người đàn ông bốn năm mươi tuổi vẫn nhìn chằm chằm, vậy mà cô ta vẫn phải phụ họa kính rượu.
Hình như đã thấy Tô San, thấy cô đi vào cùng Tô Nguyễn, trong mắt Chu Cầm Cầm hiện lên một tia ghen ghét, bàn tay nắm c.h.ặ.t, trên mặt vẫn cười cười với người đàn ông trung niên bên cạnh nói chuyện phiếm.
“Qua đó ngồi đi.”
Chị Lưu đẩy nhẹ cô một cái, sau khi Tô Nguyễn ngồi xuống, cũng chỉ còn hai chỗ trống, Tô San đành phải qua ngồi cạnh Giang Dần, cũng không biết có nên chào hỏi anh ta hay không.
“Giám đốc Tô, đây là em gái của cô phải không? Quả nhiên chị xinh đẹp vậy, em cũng không kém, giám đốc Trang có thể có một người vợ như giám đốc Tô, thật là may mắn tu được từ kiếp trước!”
Một người đàn ông trung niên bụng bia cũng cười ha ha hỏi chuyện Tô Nguyễn. Dứt lời, Tô Nguyễn chỉ cười cười, nâng ly rượu kính người đàn ông kia:
“Giám đốc Trương nói vậy tôi rất thích, một ly này xin kính ngài.”
Làm buôn bán, t.ửu lượng không thể quá kém, Tô San nhìn thấy chị của cô cùng những người đó ha hả thổi phồng lẫn nhau, để mong cô sau này sẽ được người ta chiếu cố một chút.
Tô San cảm thấy rất ấm lòng, hóa ra trên thế gian này vẫn có những trả giá hy sinh mà không cần báo đáp.
“Lát nữa em nhớ ở lại để ký hợp đồng, đừng có chuồn sớm đấy.”
Lúc này chị Lưu nghiêng đầu qua nói nhỏ với cô.
Tô San gật gật đầu tỏ vẻ đã biết, cũng may có chị cô ở đây, mấy người đó cũng không bắt cô uống rượu, nếu không mấy buổi xã giao kiểu này, uống rượu là chuyện nhỏ, như kiều Chu Cầm Cầm bị người ta động tay động chân là bình thường.
“Cô không giống chị của mình lắm nhỉ!”
Tô San hơi sửng sốt, quay đầu lại nhìn Giang Dần, người vừa lên tiếng, di động trong tay hắn vẫn đang sáng, nhưng hắn lại nhìn qua cô, khuôn mặt anh tuấn sạch sẽ có ý cười nhẹ, cũng đủ để đám fan nữ điên cuồng.
Tô Sân cầm ly nước trái cây trên bàn uống một ngụm, nghiêng đầu cười cười nói:
“Theo anh thì chị tôi đẹp hơn hay tôi đẹp hơn?”
Thấy cô là kiểu người an tĩnh ít nói, không nghĩ cô ấy còn nói đùa, hai người nhìn nhau, Giang Dần bỗng nhiên cười ra tiếng, giọng nói mạch lạc:
“Cô đẹp hơn chị của cô.”
“Thực ra mọi người trong nhà tôi gen ngoại hình đều khá tốt.”
Tô San thả ly nước xuống cười nói.
Nghe vậy, Giang Dần cũng không nói gì, khẽ cười một tiếng lại tiếp tục cúi đầu chơi game. Thực sự thì Tô San muốn hỏi hắn tại sao lại đề cử cô, cuối cùng cũng không hỏi ra, thôi để chờ sau này khi nào tiện rồi hỏi cũng không muộn.
Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng cạn ly, mấy buổi xã giao như vậy người bị thiệt luôn luôn là phụ nữ, mấy cô bé người mới cũng bị buộc uống rượu, vì xã giao nên bắt buộc phải uống, thậm chí còn có một người đàn ông trung niên còn dắt một cô người mới đi về trước, làm cái gì thì không nói cũng biết.
Trong giới này luôn luôn hỗn loạn như vậy, kiểu giống như Tô San có hậu trường nhưng không quá hùng hậu, lúc trước cũng gặp kiểu quấy rầy như vầy, nhưng lúc đó còn có chị Lưu ngăn cản giúp cô, hôm đó nguyên chủ vẫn bị chuốc hai bình rượu, nếu không phải chị Lưu nhất quyết mang cô ấy đi, kết cục của nguyên chủ thực sự không thể tưởng tượng được.
Mặc dù chị Lưu thường xuyên bắt cô phải thế này thế nọ, nhưng Tô San biết, những điều chị Lưu làm đều không sai, chẳng qua do cô vẫn còn mang nặng tư tưởng của đời trước quá, nên không thể chấp nhận việc đóng mấy cảnh thân mật, nếu không trong giới giải trí, làm gì có nữ diễn viên nào nổi tiếng mà chưa từng đóng cảnh hôn hay cảnh giường chiếu, gần như không thể tìm ra.
“Lát nữa em tự gọi taxi về nhé, tối nay chị còn phải bay qua bên tỉnh A, Lý Tiếu có hợp tác hát nhạc phim cho một bộ phim truyền hình ở đó, chị có mời thầy dạy võ thuật cho em ở bên trung tâm thể thao, chị đã chọn người tốt nhất trong đội huấn luyện, khi nào em có thời gian thì qua đó gặp người ta mà tập luyện, không cần phải quá mức, chỉ cần tập được động tác cơ bản hoặc tư thế là được.”
Chị Lưu nghiêng đầu qua nói tiếp. Lý Tiếu cũng là ca sỹ dưới trướng chị Lưu, mặc dù không quá nổi tiếng nhưng giọng hát thì khá tốt.
“Em sẽ đi, có điều em cũng muốn dành thời gian học lái xe.”
Tô San không muốn suốt ngày để người khác đưa đón, sau này có một số chuyện cá nhân thì vẫn tự mình lái xe thì tốt hơn.
Nghe vậy, chị Lưu hơi nhíu nhíu mi, có vẻ đang suy nghĩ lịch trình hoạt động của cô, cuối cùng thản nhiên nói:
“Tùy em, cũng không phải trong thời gian ngắn là có thể thi được bằng lái, lúc sau em bắt đầu quay phim, còn chưa gặp đạo diễn bên phim “Tiên lộ”, còn đóng máy bên phim “Loạn thế chi ca”, đến lúc đó đoàn làm phim còn phải tổ chức họp báo đóng máy phim, em cũng phải có mặt, có điều nếu em có thể tranh thủ chút thời gian nào đó thì cũng ổn.”
Tô San cũng biết mình không có nhiều thời gian rảnh rỗi lắm, làm nghề này, thời gian là vàng bạc, mỗi ngày chạy tới chạy lui, thời gian nghỉ ngơi cũng không có, cô đã khá nhẹ nhàng, nếu như kiểu Giang Dần nghệ sỹ có đông fan hâm mộ như vậy chắc chắn còn mệt hơn, dù sao cũng đều kiếm tiền.
“Để lúc đó em sẽ xem xem.”
Cô rũ mắt xuống, có vẻ còn đang suy nghĩ.
Chị Lưu cũng không nói gì nữa, đến lúc tan tiệc, Tô San ký hợp đồng với bên chế tác, lúc này mới chân chính khó khăn.
Chị Lưu còn phải ra sân bay để kịp giờ bay, Tô San vốn định sẽ tự gọi taxi, nhưng Tô Nguyễn nhất định bắt tài xế đưa cô về, Tô San cũng không từ chối nữa.
Chiếc xe phóng nhanh trong đêm, từng ánh đèn nê ông trong thành phố nhấp nháy phồn hoa, cô nhìn ra cảnh sắc phía ngoài cửa sổ xe, nhất thời cảm thấy hơi thất thần.
“Chị nghe nói lúc trước Giang Dần còn đề cử em, tụi em có quen biết hả?”
Tô Nguyễn ngồi ghế trước đột nhiên lên tiếng hỏi.
Tô San lấy lại tinh thần, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn chị ấy:
“Tính cả hôm nay thì mới gặp hai lần.”
Cô cũng rất hiếu kì, có điều nếu giờ tự nhiên hỏi thì hơi đột ngột, nếu không để sau này thuận tiện rồi hỏi sau.
“Tụi em không thân mà hắn lại đề cử em?”
Tô Nguyễn ý vị nghiền ngẫm nghiêng đầu nhìn cô:
“Chị nói với em, trong giới này quan hệ nam nữ rất hỗn loạn, em không được tùy tiện tin tưởng người khác, nếu không người bị hại chỉ có chính em thôi.”
Thấy chị ấy bắt đầu nghĩ nhiều, Tô San chỉ bất đắc dĩ cười cười:
“Người ta đã từng hợp tác với toàn mỹ nữ như vậy, chị cho rằng em là kiểu phụ nữ vạn người mê hả?”
Trong giới này thứ không thiếu nhất là mỹ nữ, Tô San cũng không cho rằng mình đã đến cảnh giới người gặp người thích, hoa gặp hoa nở.
