Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P1 - Chương 27

Cập nhật lúc: 22/08/2026 07:10

“Vương Trừng, không phải là cậu muốn giảm cân sao? Vậy mà cậu còn muốn làm bạn trai của Tô San, về sau chắc fan của cậu gọi cậu là Tiểu Thịt Mỡ luôn cho rồi.”

Lý Hách bên kia bàn vừa c.ắ.n một miếng thịt vịt vừa chế nhạo.

Vương Trừng hừ một tiếng không chấp Lý Hách, món đồ ăn nào cũng gắp vài miếng.

Ăn một nửa, Tô San lại đi vào bếp, mang ra hai đĩa điểm tâm nóng hổi.

“Đừng, cô đừng mang ra đây, để lát nữa đóng gói cho tôi mang về!”

Vương Trừng la toáng lên.

Còn Triệu Đồng trừng lớn mắt nhìn Duyên ca của cậu ta cứ gắp từng miếng từng miếng thịt bỏ vào chén, ngay cả Lý Hách cũng nhìn Tạ Duyên như nhìn người ngoài hành tinh, phải biết rằng trước kia Tạ Duyên dù chỉ là một chút xíu thịt cũng không động vào.

Tô San thấy Tạ Duyên cũng ăn khá nhiều, lúc này mới thở phào, cô rất sợ không hợp khẩu vị của Tạ Duyên.

Lại gắp thêm một miếng rau xanh vào chén, không biết nghĩ tới điều gì, Tạ Duyên bỗng quay đầu qua, nhìn Tô San nãy giờ chỉ uống nước chanh:

“Cô sao không ăn đi?”

Tô San sửng sốt, bỏ ly xuống, cười cười nói:

“Tôi không giống các anh, tôi không thể ăn quá nhiều.”

Nói tới đây, người nãy giờ đang ăn là Đồng Nhạc lập tức buông đũa xuống:

“Không ăn nữa, không ăn nữa, hôm nay ăn nhiều như vậy, thầy giáo của em sẽ mắng em!”

Đây là sự bi ai của nữ nghệ sỹ.

Nhìn thấy tay chân cô mảnh khảnh như vậy, Tạ Duyên hơi nhíu mày, vẻ mặt cảm xúc phức tạp.

“Ăn một bữa  cơm của Tô San, tôi phải tập thể hình ba tiếng mới tiêu hao hết calo.”

Lý Hách cũng buông đũa xuống, lại uống một ngụm coca thật lớn.

Chỉ có Triệu Đồng vẫn tiếp tục ăn, dù sao hắn không cần ăn kiêng hay tập thể hình gì, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.

Cuối cùng một bàn đồ ăn như vậy cũng không dư lại bao nhiêu, Tô San tính mang vứt bỏ hết đồ ăn thừa, Vương Trừng lại ngăn cản nói quá lãng phí, nhất định bắt cô phải gói lại mấy món điểm tâm để hắn mang về.

Do tối nay lát nữa còn có lịch hẹn, Vương Trừng cũng không ở lại lâu, nghỉ ngơi tiêu thực một chút liền cùng Lý Hách ra về, nói là muốn đi tập thể hình. Lúc đi vẫn cầm theo hộp điểm tâm.

Đến lúc Tô San và Đồng Nhạc cùng nhau rửa chén xong từ phòng bếp đi ra, chỉ còn nhìn thấy Triệu Đồng đang nằm trên sô pha không nhúc nhích, bụng còn nhìn thấy được là hơi nhô lên.

Chỉ có Tạ Duyên vẫn ngồi cầm máy tính bảng lướt lướt, Đồng Nhạc giờ cũng phải quay về trường học, Tô San cũng không tiện thúc giục Tạ Duyên rời đi, chỉ có thể đi tẩy trang và thay đồ, rồi pha trà mang qua.

“Hai người có muốn xem phim tiêu thực chút không?” Vừa nói vừa mang hai tách trà ra.

“Tôi giờ là phế nhân rồi, đi về trước đây.”

Triệu Đồng rất thức thời ôm bụng đứng dậy, chuẩn bị đi về.

Nói xong, Tô San tay cầm hai tách trà đang ngơ ngác nhìn Tạ Duyên, thấy Tạ Duyên cũng không có tính toán rời khỏi, đành đưa một tách trà cho hắn.

Tiểu Chu cũng về, cả căn hộ chỉ còn hai người, Tạ Duyên tắt máy tính bảng, nhận lấy tách trà cô đưa uống một ngụm:

“Trà xuân Long Tĩnh?”

“Đúng vậy.”

Tô San cười cười ngồi ở một đầu khác của sô pha.

Có khả năng là do ảnh hưởng của kiếp trước, cô rất thích thu thập các loại trà, nhưng cũng không thường uống lắm, có điều xem ra Tạ Duyên là người thường xuyên uống trá, nhìn dáng vẻ hẳn là đã nghiên cứu rất nhiều về trà đạo.

“Tôi cũng đi đây.”

Hắn đứng dậy, cầm lấy áo khoác vắt trên sô pha.

Không ngờ là Tạ Duyên đột nhiên ra về như vậy, Tô San cũng lập tức đứng lên:

“Để tôi tiễn anh.”

“Không cần đâu.”

Hắn cầm áo khoác và di động đi ra phía cửa.

Tô San đi theo sau, khách khí cười nói:

“Đồ ăn không hợp khẩu vị mong anh thông cảm.”

Hắn đặt tay lên chốt cửa, dừng lại, xoay người cúi đầu nhìn cô nghiêm túc nói:

“Sao cô biết không hợp khẩu vị của tôi?”

Bốn mắt nhìn nhau, lại kiểu ánh mắt này nữa, Tô San quay đầu đi tránh ánh mắt của hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn có một tia khác thường:

“Nếu anh thích thì tốt rồi.”

Cô hiện giờ đã thay một bộ quần áo ở nhà màu hồng nhạt, ống tay áo thùng thình, nhìn là biết cánh tay của cô mảnh khảnh đến mức nào, vậy mà còn muốn giảm cân? Ánh mắt hắn lại chuyển tới khuôn mặt nhỏ để mặt mộc của cô, nãy giờ vẫn nghiêng qua một bên, không dám nhìn thẳng hắn, Tạ Duyên tiến gần cô một bước, ghé đầu vào hỏi:

“Vậy cô có thích không?”

Hắn dựa vào quá gần, Tô San hơi kinh sợ, theo bản năng lui ra sau hai bước ánh mắt chuyển qua hết bên này tới bên kia né tránh:

“Đồ ăn do bản thân tôi làm, cho dù dở thế nào tôi cũng thích.”

“Vậy sao?”

Khóe môi hắn hơi mím lại, giọng nói trầm thấp:

“Vậy nếu tôi thực thích đồ ăn của cô thì làm sao đây?”

Tô San nghe vậy sửng sốt, ngẩng đầu lên, nhìn Tạ Duyên, cuối cùng chỉ khách khí cười cười:

“Tiếc quá, sắp tới tôi phải tiến hành quay bộ phim mới, sau này nếu có dịp thì sẽ mời anh ăn cơm.”

Cô cảm thấy khả năng là Tạ Duyên chỉ thích tài nấu nướng của cô.

“Khi nào mới có dịp?”

Hắn hỏi như kiểu tùy ý.

Tô San suy nghĩ một chút, không biết nghĩ tới điều gì, cuối cùng trả lời với Tạ Duyên:

“Không phải anh còn phải đi học thái quyền sao? Vậy chờ tới lúc anh học thái quyền xong tôi sẽ mời anh ăn cơm.”

Từ đầu đến cuối, cô đều nói chuyện khách khí với hắn như với người xa lạ, hoàn toàn không thân thiện giống như khi nói chuyện với Vương Trừng, nghĩ thế, thần sắc Tạ  Duyên khẽ biến đổi, không mặn không nhạt “Ừ” một tiếng rồi mở cửa tính đi khỏi.

“Anh đi đường cẩn thận.”

Cô nói xong tính khép cửa lại. Đúng lúc này bàn tay Tạ Duyên bỗng nhiên ngăn ở cạnh cửa, quay đầu lại nói với cô:

“Tạm biệt.”

Bận rộn như vậy, không biết khi nào hai người mới có thể gặp lại lần nữa.

Tô San hơi sửng sốt, cũng cười nói:

“Tạm biệt.”

Nhìn thấy bóng Tạ Duyên biến mất trên hành lang, Tô San đóng cửa lại, quay lại phòng với tâm trạng khó hiểu, rồi lại thấy hình như phòng khách còn chưa lau thế là lại lấy cây lau nhà ra lau phòng khách một lượt.

Nếu nói lúc trước chỉ là suy đoán, thì thái độ hiện giờ của Tạ Duyên hình như cũng có thể giải thích một vài điều, có điều Tô San nghĩ chắc là do hắn thích tài nấu nướng của mình thôi.

Đi xuống lầu, Triệu Đồng đã đ.á.n.h xe ra khỏi bãi đỗ xe dừng ở cổng chung cư chờ ở dưới, nhìn thấy còn có mấy bác gái thỉnh thoảng đi qua lại, Tạ Duyên phải cúi đầu kéo thấp mũ xuống, bước nhanh tới cửa trước xe mở ra ngồi vào.

Thấy sắc mặt Duyên ca nhà mình không tốt lắm, Triệu Đồng lập tức đoán được sự việc tiến hành không thuận lợi, có điều thật kỳ lạ, Duyên ca nhà mình vừa có tiền, vừa có khuôn mặt đẹp trai, còn có thân hình khỏi chê, vì sao cô Tô San này lại khó thu phục như vậy!

“Hiện giờ có phải mấy cô gái đều thích kiểu đàn ông trẻ tuổi?”

Triệu Đồng đang nhấn chân ga đạp nhầm thành chân phanh, cứng đờ quay đầu qua, nhìn Tạ Duyên có vẻ rất nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.

Xong rồi, Tô San đã bức điên Duyên ca nhà mình rồi.

“Khụ khụ, chuyện này… tùy thuộc vào thẩm mỹ của mỗi người, có người sẽ thích kiểu đàn ông trẻ tuổi trắng trẻo thư sinh, nhưng cũng có người sẽ thích đàn ông rắn rỏi nam tính, anh xem, kiểu như Đồng Nhạc thì đâu có thích đàn ông như Vương Trừng đâu.”

Triệu Đồng nói một hơi dài, lại gắt gao nhìn qua sắc mặt của Tạ Duyên, cậu ta thật sự không ngờ là Duyên ca nhà mình lại có một ngày không tự tin như vậy, nếu như Duyên ca còn không có tự tin thì những người khác còn sống sao đây!

“Có điều anh và Lý Hách cùng là kiểu rắn rỏi nhưng cũng không giống nhau, anh đẹp trai hơn anh ấy.”

Triệu Đồng cười hắc hắc nói.

Tạ Duyên liếc hắn một cái, lại cúi đầu nhìn cánh tay mình:

“Có phải là da tôi đen quá không.”

Triệu Đồng: “……”

Trời ạ! Duyên ca nhà hắn thực sự bị điên rồi.

Kéo rèm cửa sổ ra, trời bên ngoài đã rất tối rồi, Tô San ngồi trên ghế sô pha nghỉ ngơi chút, hôm nay cô thật là mệt, lướt lướt điện thoại, cô phát hiện Vương Trừng lúc nãy chụp ảnh ở nhà cô, còn đăng lên Weibo, nhưng cô cũng lên hot search.

Cư dân mạng A: “Tui…tui thấy Duyên ca nhà tui!!”

Cư dân mạng B: “Hừ! Vương Trừng đúng là kiểu con trai tâm cơ, vậy mà chỉ photoshop cho mỗi bản thân, sao anh không nghĩ tới Lý Hách nữa! Người ta đã đen tới mức nhìn không thấy gì, sao không chỉnh cho Lý Hách một chút!”

Cư dân mạng C: “Ha ha ha! Đàn ông mưu mô vậy mà cũng không chỉnh cho Duyên ca nhà tui trắng hơn, Tạ Duyên cũng đen a!”

Cư dân mạng D: “Muốn nhìn ông xã nhà tui, nhưng lại phải nhìn thông qua ảnh chụp của người đàn ông khác *khóc lớn*”

Cư dân mạng E: “Cảm giác trong đoàn phim tràn đầy gian tình *che mặt*”

Cư dân mạng F: “Chỉ có mình tui chú ý tới bàn đồ ăn kia thôi sao? Toàn bộ là do Tô San nấu?”

Cư dân mạng G: “Tôi không tin là do Tô San nấu, cuộc họp báo đóng máy của bọn họ kết thúc cách đây mới có ba bốn tiếng, tuyệt đối không thể làm ra một bàn đồ ăn như vậy *mỉm cười*”

Cư dân mạng H: “Tô tiểu thư suốt ngày chỉ lấy lòng người ta, lại khoe nhan sắc, lại lấy lòng người ta, hiện tại còn trở thành đầu bếp nhà hàng năm sao, nhưng dù như vậy không thể che lấp diễn xuất nát như cặn bã của cô ta!”

Chính cư dân mạng đưa cô lên hot search, Tô San cảm thấy bản thân cũng giúp cho công ty tiết kiệm tiền marketing, hơn nữa cô cũng nhận ra một chuyện, những nghệ sỹ diễn xuất tốt, phẩm chất tốt, không có một chút vết đen nào ngược lại khó có thể nổi tiếng được, nếu có cũng chỉ là số ít mà thôi, còn những người đầy khuyết điểm vết đen ngược lại hot càng mau, giống như Tạ Duyên cũng có anti-fan, những người đó toàn nói hắn giả vờ khiêm tốn, còn thích chơi chiêu trò, có điều mấy anti-fan thông thường đều bị fan của Tạ Duyên đàn áp.

Nếu cô ngay từ đầu đã có diễn xuất tốt, khẳng định sẽ không có nhiều người chú ý tới cô như vậy, chính vì vì diễn xuất của cô kém, nên mấy người đó mới thích mắng c.h.ử.i, cho dù giờ diễn xuất của cô đột nhiên tốt hơn, mấy anti-fan cũng sẽ moi ra lịch sử đen tối của cô để nói, trong mắt của anti-fan, cô làm gì cũng đều là ra vẻ, giả vờ, trong trong mắt của fan hâm mộ thực sự, cho dù diễn xuất của cô kém thì cũng có thể tha thứ được.

Thực ra có nhiều nghệ sỹ trong giới nhìn bề ngoài có vẻ rất nổi tiếng, phần lớn đều biểu hiện giả dối, thường xuyên lăng xê để lên hot search, sau đó thường xuyên xuất hiện trên mấy chương trình truyền hình, cho dù chỉ là một tân binh vừa mới ra mắt, nếu làm vậy cũng sẽ khiến người ta có cảm giác cô ấy thật nổi tiếng, nhưng fan hâm mộ thực thụ thì rất ít, địa vị thấp, thực ra chỉ làm bộ cho người ta nhìn mà thôi.

Tô San cũng không cố gắng lấy lòng ai cả, cũng không cố gắng khoe khoang, vì những thứ cô làm được nếu thể hiện ra hết, thì sẽ khiến người khác hoài nghi cô thay đổi so với trước kia quá nhiều.

Ngày mai bắt đầu cùng đoàn làm phim tới phim trường khởi quay rồi, cho nên tối nay Tô San phải thu thập hành lý, quần áo, sáng sớm mai chị Lưu tới đón cô ra sân bay.

Hiếm khi mà ở sân bay cũng có paparazzi, còn có một số fan cầm bảng ghi tên cô, hiển nhiên là chị Lưu cũng không nghĩ tới đột nhiên sẽ có fan ở đây chờ, nhất thời cũng không tìm đâu ra vệ sỹ.

“A a a! Tô San!”

“Tô San, em yêu chị!”

Còn có mấy fan xông tới, phần lớn đều là nữ, tuy rằng không nhiều lắm, cũng được hai ba chục người, Tô San bị vây lại chật như nêm, còn phải dựa vào chị Lưu mở đường mới đi được.

Mấy người khác ở sân bay thấy ồn ào cũng ghé mắt nhìn qua, cũng may lập tức có bảo vệ sân bay đến, cản lại mấy fan hâm mộ, cho đến khi cô tới cổng kiểm tra an ninh, Tô San lúc này mới tháo kính râm xuống thở phào một hơi, còn thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn mấy fan hâm mộ vẫn đứng đó chưa chịu đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P1 - Chương 27: Chương 27 | MonkeyD