Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P1 - Chương 36
Cập nhật lúc: 22/08/2026 08:04
Trừ Tô San, mấy cô gái khác cũng không dám ăn quá nhiều, Tô San ăn nửa chén cơm, trong tay hiện còn đang cầm một ly nước ép, nghe Diệp Mông hỏi vậy, quay đầu qua cười cười đáp:
“Ông ngoại tôi khá thích mấy nghệ thuật truyền thống như vậy, cho nên từ nhỏ ông ngoại cho tôi học rồi.”
Dứt lời, Dương Vận bên kia cũng rất buồn bực uống một ngụm nước rồi than vãn:
“Người với người sao khác nhau như vậy, tôi chỉ có nước sôi để nguội cũng không dám uống nhiều, mọi người xem Tô San còn ăn hơn nửa chén cơm, dáng người vẫn đẹp như vậy, tôi nếu có được dáng người thế này cũng sẽ đi đóng phim thần tượng.”
Tô San: “……”
Cô cho rằng bản thân ăn đã ít rồi, nhưng nhìn thấy người khác như vậy, cô cảm thấy ăn nhiều một miếng cơm cũng là tội ác.
“Vậy cô có thể đóng phim kinh dị!”
Chu Tuấn không nhịn được bắt đầu chế nhạo cô ấy, Dương Vận lại quay qua mắng lại anh ta mấy câu.
“Tô San người ta là đầu bếp đó, tới đây, tôi cho mấy người xem!”
Lúc này Vương Trừng mở ảnh chụp trong điện thoại ra, chính là tấm hình chụp ở nhà Tô San hôm trước.
Chu Tuấn ghé qua nhìn:
“Không thể nào? Đây là do Tô San nấu?”
Thấy Chu Tuấn có vẻ không tin, Vương Trừng giải thích nói:
“Chắc chắn a! Hơn nữa hương vị tuyệt vời siêu cấp, ăn một bữa cơm của cô ấy, anh có thể tăng ba ký!”
Dương Vận cũng ghé lại gần nhìn hình chụp, lập tức kéo tay Tô San:
“Nhìn thèm quá đi, nhưng tôi còn đang giảm cân, làm sao đây.”
Thấy Vương Trừng vẫn đang ở đó thổi phồng, Tô San cũng cảm thấy nhức đầu, cô đang ở giới giải trí, cô cũng không tính đá chéo sang giới ẩm thực.
“Thực ra chỉ cần ăn uống hợp lý, cũng không mập lên nhiều đâu, tôi thường xuyên làm mấy loại bánh rau củ, calo thấp, tôi thường xuyên ăn mấy món đó để khống chế cân nặng, mọi người khi nào rảnh có thể tới nhà tôi, muốn ăn cái gì cũng được.”
Cô cười nói.
Mặc kệ đó có phải lời nói khách sáo hay không, ấn tượng của những người khác với cô cũng khá tốt, lúc sau còn add WeChat, theo dõi Weibo của nhau, đến lúc cơm nước xong xuôi, Dương Vận còn nói khi nào muốn qua nhà cô ăn ké.
Tô San tất nhiên đáp ứng. Mọi người quay về khách sạn, thu thập hành lý ngày mai quay trở về.
Lúc ngủ, cô nhớ tới việc nối máy trong chương trình hôm nay, Tô San không biết có nên giải thích lại một lần với Tạ Duyên hay không, nhưng cuối cùng nghĩ lại, trên chương trình cũng đã giải thích rồi, cô cũng không cần nói nhiều làm gì.
Cho đến hôm sau, cô ngồi máy bay trở lại Thượng Hải, ba của cô tất nhiên có tiền hơn cô, hiện ba mẹ đang ở một căn biệt thự, đến lúc cô về tới nhà, mẹ cô đang ở trong phòng bếp bận túi bụi.
Ba cô ngồi ở phòng khách ngồi nói chuyện với một người đàn ông trung niên, còn có một hình bóng vô cùng quen thuộc!
“Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến! Anh xem, con bé này cuối cùng cũng về tới.”
Ba Tô nhìn thấy cô, lập tức vẫy tay:
“Còn thất thần cái gì, con mau lại đây chào bác Đàm.”
Người đàn ông trung niên quay đầu lại, lúc nhìn thấy Tô San cũng cười hòa ái:
“Đã lớn thế rồi à, tôi còn nhớ mới sinh ra nhỏ như vậy, thoắt cái đã thành đại cô nương rồi.”
Tô San đổi lại dép rồi đi qua cười cười:
“Cháu chào bác Đàm.”
Nói xong, cô lại quay đầu nhìn về phía người đàn ông cao lớn đẹp trai ngồi bên kia:
“Chào anh Hạo Chi.”
Người đàn ông mặc âu phục màu đen, Tô San lướt qua đã nhìn thấy trên cổ tay còn đeo một cái đồng hồ bản giới hạn, khuôn mặt trong trí nhớ có thay đổi một chút, nhưng lúc sau chính nguyên chủ (Tô San lúc trước) cũng có xem hình của hắn, không sai, người này chính là thanh mai trúc mã mà nguyên chủ đã từng yêu thầm lúc trước!
Có điều, người ta có vẻ chỉ xem nguyên chủ là em gái, lúc mười sáu tuổi, cả nhà hắn đều ra nước ngoài, nghe nói gần đây mới trở lại, Tô San còn nhớ rõ, nguyên chủ còn có viết một bức thư tình gửi cho đối phương, có điều không biết hắn có nhận được hay không mà lúc sau thái độ đối với cô ấy cũng chẳng có thay đổi gì.
“Haizz, nháy mắt chúng ta đều già rồi, còn nhớ rõ lúc cả hai đứa đều còn nhỏ, giờ đều đã trưởng thành hết rồi.”
Ba Tô tháo mắt kính xuống cảm khái, vẻ mặt hoài niệm.
Cô gái trước mắt mặc một cái váy xanh ngọc bích tôn lên dáng người hoàn mỹ, khác xa với cô bé trong trí nhớ, khuôn mặt tinh xảo thanh thuần nhưng lại mang theo khí chất bình thản, khác hoàn toàn với trước đây chỉ biết đi theo hắn, giờ lại tạo cảm giác có chút xa lạ khách sáo.
Đàm Hạo Chi đứng dậy nhìn cô cười một cái, khách khí nói:
“Lâu rồi không gặp, em cao hơn rồi.”
Tô San hơi đảo mắt, cũng khách khí cười nói:
“Không cao được như anh.”
Nhìn hai đứa nhỏ nói chuyện, ba Tô cảm thấy hơi bất đắc dĩ, nháy mắt với ba Đàm, hai người cầm tách trà đi vào thư phòng nói chuyện.
Khi toàn bộ đại sảnh chỉ còn hai người, Tô San lại cảm thấy không biết làm gì, cứ đơ ra, cô sợ nhất chính là tình cảm có khúc mắc, hoàn toàn không biết phải xử lý thế nào.
“Anh ngồi đi.”
Cô lui ra sau hai bước, ngồi xuống chiếc ghế bên kia.
Thấy cô có vẻ hơi câu nệ, Đàm Hạo Chi bất đắc dĩ cười cười:
“Đây là nhà em, sao em nhìn còn hồi hộp hơn anh vậy?”
Hắn cười rội lên khiến người ta có cảm giác tắm trong gió xuân, Tô San lại hơi xấu hổ ôm lấy cái gối đặt trên sô pha, ra vẻ bình tĩnh nhìn hắn:
“Không ngờ đột nhiên anh lại về nước, sau này sẽ lại xuất ngoại sao?”
Đối với trúc mã này, nguyên chủ vẫn luôn nhớ mãi không quên, thường xuyên hỏi ba của cô ấy tin tức, biết được người ta đã có bằng tiến sĩ luật, có nước ngoài còn thắng kiện mấy vụ nổi tiếng, hiện giờ đột nhiên về nước, nhìn có vẻ tính phát triển sự nghiệp ở trong nước luôn.
“Anh cùng bạn mở một văn phòng, lúc sau định hướng sẽ phát triển trong nước.”
Nói tới đây, hắn bỗng nghiêm túc nhìn cô:
“Nghe nói giờ em đã tiến vào giới giải trí, trước đây sao không hề biết em có hứng thú này vậy?”
Nguyên chủ thực ra đã sớm có ước mơ này rồi, chẳng qua Đàm Hạo Chi lúc đó chỉ chú tâm vào chuyện học tập, làm gì có thời gian lắng nghe ước mơ của cô ấy.
“À, thực ra em có ý định này từ lâu rồi, còn người mà, dù sao cũng phải vì ước mơ của mình mà phấn đấu một lần.”
Cô khách khí cười cười.
Thấy cách nói chuyện của cô với trong trí nhớ khác xa nhau, tâm tình Đàm Hạo Chi cũng hơi phức tạp, thời gian đúng là có thể khiến nhiều thứ thay đổi.
Không biết nghĩ tới điều gì, mày hắn hơi nhướng lên, nghiêm túc nhìn cô nói:
“Lúc trước anh có xem trailer phim của em với Tạ Duyên, em diễn rất tốt, trước kia không ngờ em lại có khả năng này.”
Hai người nhìn nhau, đối phương có vẻ khen cô, nhưng Tô San bỗng nhớ tới cảnh hôn của cô và Tạ Duyên, không biết anh ta có biết chuyện này không, không hiểu sao cô lại cảm thấy hơi ngại ngùng.
Đang lúc Tô San tính nói gì đó, điện thoại đột nhiên vang lên, cô đành phải xin lỗi Đàm Hạo Chi, đứng lên nghe điện thoại.
Ngay sau đó, trong điện thoại vang lên giọng nói nhanh nhẹn của chị Lưu:
“Có một tin tốt và một tin xấu, em muốn nghe cái nào trước?”
Dứt lời, Tô San lại nhìn lướt qua Đàm Hạo Chi ngồi đó, rồi chạy ra gần cửa sổ nghe điện thoại, nói:
“Tin tốt.”
Hiện giờ cô rất cần một tin tốt để hóa giải cảm giác ngại ngùng!
Chị Lưu đầu dây bên kia lập tức nói:
“Bộ phim thần tượng tình yêu đô thị kia đã quyết định để em làm nữ chính rồi, ngày mốt vừa lúc em có thời gian, em đi cùng với chị qua đó ký hợp đồng, tiện thể ăn cơm cùng với bên nhà sản xuất, đúng rồi, Tạ Duyên cũng tới.”
Nghe vậy, Tô San không khỏi trầm mặc suy nghĩ, mặc dù chị Lưu không nói gì, nhưng cô cũng nghĩ tới, cô có thể cướp lấy miếng thịt này từ trong tay Dương Chỉ, trong đó chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà cô không biết.
“Chị cũng nói thật cho em biết, có lẽ em cũng đoán được, không sai, chuyện này là do bên phía người đại diện của Tạ Duyên, nhưng em đừng nói với chị, vì chuyện này mà em không nhận vai này nữa?”
Chị Lưu nói.
Tô San nhìn ra vườn hoa bên ngoài, chống tay lên lan can, thản nhiên nói:
“Em vì sao lại không đóng?”
Bộ phim này vốn dĩ lúc đầu mời cô đóng, chỉ là đột ngột Tạ Duyên cũng tham gia thôi.
Nghe vậy, chị Lưu bên kia cũng thở nhẹ ra:
“Vậy là tốt rồi, cái khác chị không nói nhiều nữa, chính em tự xử lý, còn nữa, ngày mai lúc em quay lại phim trường “Thanh huyết kiếm” bên kia, sẽ có phóng viên tới, nếu phóng viên có hỏi gì chuyện của em và Giang Dần, em chỉ nói tụi em là bạn tốt là được, cũng đừng nói hoàn toàn không có khả năng, cứ để cho người ta đoán đi, đến lúc phim đã phát sóng rồi, lúc đó em hãy làm sáng tỏ hoàn toán.’
“Vậy tin xấu là gì?”
Tô San đột nhiên hỏi lại.
Chị Lưu:
“Tin xấu là, chị nghe nói, “Loạn thế chi ca” sắp phải đi thẩm dịnh xét duyệt, có điều hình như xóa đi rất nhiều cảnh của em.”
Nghe vậy, Tô San không cần nghĩ cũng biết là sao, chắc chắn là do Phạm Mộng, dù sao cô ta là cháu gái của nhà sản xuất, cô ta sao có thể để cô đoạt mất nổi bật đây.
“Chị có liên hệ với bên đoàn phim, nhưng không có cách nào cả, bên họ chỉ nói do nội dung cốt truyện cần như vậy, cho nên phải xóa bớt một số cảnh quay của em, nhưng rốt cuộc thật sự vì cái gì thì cả chị và em đều biết, nhưng người khác không nói làm gì, nhà sản xuất là người góp vón đầu tư cho phim nhiều nhất, cho dù giờ có nói cho chị của em thì cũng vô dụng.”
Chị Lưu nói với vẻ bất lực.
Ở giới giải trí, mấy chuyện kiểu này khá bình thường, thế mới nói, nếu không có bối cảnh thì khó mà tiến xa được, cho dù cô giờ cũng có chút bối cảnh, nhưng nhiều lúc cũng không có cách nào.
“Giờ em chỉ cố gắng ngậm bồ hòn làm ngọt đi, chờ sau này em có thể đảm đương được mới có thể hung hăng trả lại cho cô ta.”
Chị Lưu nghiêm túc nói.
“Em biết rõ mà.”
Tô San cũng không phải quá tức giận.
Đời trước, cô là một thứ nữ không quyền không thế, cô đã phải trải qua những lúc bị bắt nạt khó mà tưởng tượng, khi còn nhỏ, chỉ là một nha hoàn cũng có thể cướp đồ ăn của cô, còn đ.á.n.h cô, lúc đó Tô San nhịn, đến lúc dần dần lớn lên, dung mạo của cô ngày càng trở nên xinh đẹp, mới từ từ được tổ mẫu để ý, sau đó cô liền nắm bắt mọi cơ hội lấy lòng tổ mẫu, thậm chí cố gắng trước mặt đại phu nhân phải khom mình tới mức thấp nhất.
Cuối cùng, có một lần cô dùng tất cả tâm tự đi theo Đại phu nhân vào cung tham gia tiệc mừng thọ Thái Hậu, vì đích tỷ của cô không tới, Đại phu nhân không muốn để đích nữ của phủ khác đoạt mất nổi bật, rơi vào đường cùng phải đẩy cô ra, dâng lên cho Thái Hậu một điệu múa chúc thọ, khi đó, bởi vì Thái Hậu khen cô, cho nên địa vị của cô ở trong phủ theo đó mà lên cao, cho đến lúc Thái T.ử tuyển phi, Hoàng Thượng tứ hôn, cho đích tỷ của cô làm Thái T.ử Phi, sau đó có vẻ Hoàng Hậu cảm thấy cô có vẻ dễ bảo hơn so với đích tỷ, lại cho cô làm Trắc phi của Thái t.ử, lúc đó Đại Phu nhân cũng muốn tức điên, thậm chí tính hạ độc để cô không thể mang thai, nhưng may mắn là cô đã phòng bị từ sớm, kể cả những nô tài trước đây từng bắt nạt cô đều bị cô trừng trị.
Đã trải qua một đời như vậy, cái Tô San học được nhiều nhất chính là nhẫn nhịn, hiện giờ tất nhiên cô không thể làm cái gì đối với Phạm Mộng, nhưng thời thế luôn thay đổi, không chắc sau này cô lại không thể làm gì cô ta.
“Được, nếu em hiểu rõ thì tốt, nhớ ngày mai về lại đoàn phim, chị có việc nên cúp máy nhé.”
Chị Lưu nói xong, Tô San cũng chỉ “Uhm” một tiếng rồi cúp máy, cô đứng đó một hồi, mới cất bước quay lại phòng khách.
