Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P1 - Chương 39

Cập nhật lúc: 22/08/2026 08:05

Chỉ có Lý Tuyết ngồi bên kia không khỏi nhìn lại hai người Tạ Duyên và Tô San, môi hơi mím lại, trong mắt hiện lên một tia khác thường, cho đến lúc có một bàn tay chạm lên đùi, cô mới cười cười đẩy ra, sau đó lại mượn cớ kính rượu để qua loa lấy lệ một phen.

Tô San chỉ cảm thấy đầu mình càng ngày càng đau, càng choáng váng, nhưng cô vẫn cố gắng chống đỡ ngồi đó, nhìn mọi người cười nói kính rượu nhau đủ kiểu, cảm thấy tầm mắt cũng bắt đầu mơ hồ m.ô.n.g lung.

“Cô có muốn về không?”

Tạ Duyên vừa nói vừa đưa cho cô một ly nước lọc.

Tô San nhận lấy ly nước, ngốc ngốc nhìn Tạ Duyên:

“Có thể về không?”

Nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt vì say rượu mà mơ màng của cô, yết hầu của Tạ Duyên cảm thấy khô nóng, nhưng vẫn gật gật đầu, rồi quay qua nói với nhà làm phim:

“Chúng tôi về trước đây.”

“Được được được.”

Nhà làm phim tất nhiên là cười đồng ý.

Chị Lưu vẫn ngồi đó tạo quan hệ, đang tính đưa Tô San ra ngoài, có điều Tô San có vẻ không cần người đỡ, bước chân rất ổn định vững chắc  đi ra khỏi phòng.

Tới cửa khách sạn, một cỗ gió lạnh thổi tới khiến Tô San tỉnh táo hơn chút, cô đứng ở lề đường một hồi lâu, đến lúc Tạ Duyên lái xe ra tới, cô chậm rãi đi tới cửa trước, mở ra, ngồi vào trong.

Vào trong xe, cô lại nhắm mắt lại dựa vào sau lưng ghế nghỉ ngơi, cô chỉ cảm thấy choáng váng, cô biết cô nhất định không có say.

Thấy xung quanh Tô San còn tản ra mùi rượu, Tạ Duyên không nhịn được nhíu mi:

“Sao lại uống nhiều rượu như vậy?”

Tô San không nói gì, chỉ thấy đau đầu.

Thấy vậy, Tạ Duyên đành ghé người qua giúp cô thắt dây an toàn, ngoài mùi rượu còn lẫn vào một mùi hương thanh mát chỉ của riêng cô, bàn thay trắng nõn ngoan ngoãn đặt trên đùi, Tạ Duyên rũ mắt, không chút tạp niệm giúp cô thắt c.h.ặ.t dây an toàn, có điều khi ngẩng lên, lại thấy khuôn mặt nhỏ đỏ hồng của cô vì say rượu, mắt đang nhắm hờ, có vẻ đang nhìn hắn, lông mi hơi động, làn môi hồng của cô cách hắn gần như vậy, hắn còn nhớ rõ, son môi của cô có vị ngọt.

Ánh mắt Tạ Duyên hơi biến đổi, ho nhẹ một tiếng nghiêm chỉnh ngồi lại vị trí của mình. Không khí trong xe trở nên hơi quỷ dị, Tô San nhắm hai mắt, bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi:

“Anh không phải không thích đóng phim truyền hình sao?”

Tạ Duyên đang chuẩn bị giẫm chân ga nghe vậy dừng động tác lại, quay đầu qua, thấy mặt cô vẫn đỏ ửng, nhưng rất an tĩnh dựa vào ghế, có vẻ cô ấy không hề lo lắng mình sẽ làm gì đó với cô, ánh mắt hắn hơi trầm xuống, bỗng nhiên ghé đầu qua gần cô, giọng nói trầm thấp:

“Em cảm thấy, tôi vì sao lại nhận bộ phim này?”

Tô San hơi hơi mở mắt ra, khung cảnh trong tầm mắt cứ quay quay mơ hồ, nhưng cô vẫn làm bộ rất thanh tỉnh trừng mắt người bên cạnh:

“Vì sao?”

Nhìn thấy cô có vẻ đã nhìn không rõ hắn là ai, trong mắt Tạ Duyên hiện lên một tia bất đắc dĩ, giọng nói trầm thấp trả lời:

“Là bởi vì em.”

Dứt lời, thần sắc Tô San vẫn không có thay đổi gì, chỉ là cô đột nhiên cúi đầu xuống “Ọe..” một tiếng ói ra. Hơn nữa còn ói lên người Tạ Duyên…

Tạ Duyên lập tức tìm hộp khăn giấy lau miệng cho cô, rồi vỗ vỗ lưng cô:

“Nhịn thêm một chút, chỉ lát nữa về tới nhà rồi.”

Nói xong, liền cởi ra áo khoác đã bị Tô San ói lên, khởi động xe, gần như phóng đi với tốc độ nhanh nhất có thể.

Cả người Tô San mệt mỏi dựa vào ghế, nhắm hai mắt lại, khó chịu day day trán.

Trong bóng đêm, chiếc xe lao vun v.út vượt qua các tòa nhà cao ốc. Đến lúc xe dừng lại trước cổng chung cư, Tạ Duyên mới nhìn qua người bên cạnh, thấy cô nhắm c.h.ặ.t mắt, sườn mặt hoàn mĩ m.ô.n.g lung không rõ, hắn cúi đầu ghé lại gần, nhẹ giọng gọi:

“Tô San?”

Hình như nghe thấy có người gọi, Tô San hơi mở mắt ra, nhìn thấy trước mắt mơ hồ không rõ:

“Anh là ai?”

Nhìn thấy bộ dáng say khướt của cô, Tạ Duyên chỉ có thể xuống xe trước, rồi vòng qua đầu xe, qua bên chỗ cô mở cửa ra, đỡ cô ra khỏi xe.

“Tôi có thể tự đi được….Anh tránh ra….”

Tô San loạng choạng đẩy hắn, nhưng bàn tay Tạ Duyên vẫn giữ c.h.ặ.t lấy hông cô.

Gió lạnh thổi phơ phất, giữ c.h.ặ.t cô trong l.ồ.ng n.g.ự.c, mùi hương như có như không tỏa ra, luôn luôn đ.á.n.h sâu vào hệ thần kinh của hắn, cô gái nào đó thì vẫn luôn không an phận vặn vẹo giãy giụa, Tạ Duyên hít một hơi thật sâu, tỉnh táo lại, cũng không nhìn cô mà cố gắng trấn tĩnh, không tạp niệm, nửa đỡ nửa ôm cô đi vào thang máy.

Do lúc trước có tới ăn cơm nên lần này dễ dàng tìm tới cửa căn hộ của cô, cũng không trông chờ vào việc cô tự lấy chìa khóa, dứt khoát tự mò lấy chìa khóa trong túi xách của cô.

“Anh là ai…?”

Tô San hỏi hỏi còn lấy tay day trán, cả người giống như bị rót chì, nặng nề bị người ta ôm vào n.g.ự.c.

Khó khăn lắm mới mở được cửa, Tạ Duyên s* s**ng ấn công tắc bật đèn lên, sau đó đỡ cô qua nằm trên sô pha.

“Đầu đau quá…”

Tô San nằm trên sô pha thấy khó chịu lại loạng choạng ngồi dậy, làn váy vì hành động của cô mà bị cuốn lên, lộ ra một phần đùi trắng nõn, thấy cô giãy giụa ngồi dậy, Tạ Duyên vội vàng lấy một miếng t.h.ả.m mỏng ở trên ghế sô pha đắp lên người cô. Sau đó lại đi vào bếp lấy hộp trà, pha cho cô một ly trà đặc, đến lúc quay lại phòng khách, thấy cô đang nằm trên sô pha khó chịu rầm rì gì đó.

Hắn đi qua đỡ cô ngồi dậy, đút cô uống trà, còn có vài giọt vương ra theo khóe miệng cô chảy dọc theo cổ xuống tới xương quai xanh…

Tạ Duyên xoay đầu đi, cố gắng không nhìn cô nữa, hắn chỉ cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, tự chủ của hắn chắc chắn sẽ sụp đổ.

“Không uống…không ngon gì hết…”

Tô San duỗi tay đẩy ly trà ra, khuôn mặt nhỏ vẫn đỏ ửng, ngốc ngốc nhìn hắn.

Tạ Duyên đặt ly trà qua một bên, thấy cô cứ yên lặng nhìn nhìn mình, trong đôi mắt ngập nước phản chiếu hình ảnh của mình, không nhịn được nuốt khan, yết hầu lăn lộn, giọng nói trở nên trầm trầm:

“Em đừng nhìn tôi nữa.”

Hắn cũng không phải Liễu Hạ Huệ.

Dứt lời, Tô San lại ngốc ngốc chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi:

“Vì sao?”

Không ngờ cô ấy uống say xong lại có bộ dáng như thế này, Tạ Duyên bỗng ghé đầu lại gần, một tay giữ lấy gáy của cô, ánh mắt sáng quắc nói:

“Không cho phép là không cho phép.”

Cổ của cô thật trắng, không có chút tì vết, khuôn mặt thanh thuần đỏ ửng, miệng nhỏ khẽ nhếch, bờ môi phấn nộn hồng hồng như đang dụ dỗ mê hoặc hắn, Tạ Duyên vẫn nhớ như in hương vị nụ hôn lúc đó, ngọt ngào.

“Tôi không nhìn anh.”

Tô San đột nhiên nhắm mắt lại, còn nhắm lại rất c.h.ặ.t.

Hai người dựa vào nhau gần như vậy, ngũ quan của cô tinh xảo hoàn mỹ, mang theo vẻ thanh thuần, Tạ Duyên cứ yên lặng nhìn cô một hồi, ánh mắt chăm chú, cuối cùng nhắm mắt lại, đứng lên, cố gắng hồi phục tinh thần, lấy điện thoại của cô, lấy ngón tay cô nhấn lên màn hình để mở khóa bằng vân tay, sau đó nhắn tin cho chị Lưu.

Nhìn thấy cô gái nào đó đang nằm lại trên sô pha, mắt vẫn nhắm c.h.ặ.t không chịu mở, hắn chỉ có thể ngồi xuống, kề bên tai cô nhẹ giọng nói:

“Tôi đi đây, em an tĩnh ngủ đi.”

Người nào đó vẫn không mở mắt, Tạ Duyên bất đắc dĩ cười cười, khi tầm mắt lướt qua đôi môi của cô lại hơi lóe lên một tia khác thường, cuối cùng vẫn đứng dậy cất bước rời khỏi căn hộ.

….

Khi ánh mặt trời ch.ói mắt xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào phòng, người nằm trên giường lớn trở mình, bỗng nhiên vươn bàn tay trắng nõn mò mẫm tìm điện thoại, có điều mò một hồi vẫn không thấy, mới mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Nhìn thấy trần nhà quen thuộc, Tô San ngồi dậy, day day nhẹ thái dương, nhìn xung quanh, rồi xuống giường đi ra phòng khách.

Ra thì thấy chị Lưu đang ngồi trên sô pha đọc tạp chí:

“Chị mua đồ ăn sáng rồi, em ăn đi, lát nữa chị còn có việc ra sân bay.”

Dứt lời, Tô San ngơ ngác xoa đầu rồi đi qua ngồi xuống ghế, cô nhớ rõ hôm qua sau khi uống rượu, sau đó Tạ Duyên và Hạ Hoa tới, sau đó…. Sau đó sao cô về nhà như thế nào??

“Hôm qua là chị đưa em về hả?”

Cô dựa vào ghế, lại day day thái dương, đầu hiện giờ vẫn rất đau.

Nghe vậy, chị Lưu liếc nhìn cô:

“Không phải.”

“Hả?”

Sắc mặt Tô San khẽ biến.

“Em không nhớ rõ sao? Rõ ràng em nhắn tin cho chị nói chị qua đây, lúc chị qua tới em đã ngủ rồi, chị chỉ có thể ở lại đây cả đêm với em.”

Chị Lưu khó hiểu khép lại tạp chí.

Tô San nhăn mày gắt gao:

“Vậy ai là người đưa em về?”

Cô sao lại không hề nhớ là mình có nhắn tin cho chị Lưu?

Chị Lưu đứng lên, cầm lấy túi xách có vẻ phải đi:

“Là Tạ Duyên ah.”

Dứt lời liền cất bước đi ra khỏi phòng, chỉ có Tô San vẫn mơ mơ màng màng ngồi đó.

Sao cô không nhớ gì hết vậy?

Đầu cô hiện giờ vẫn rất khó chịu, cô đành đi tắm rửa trước, sau đó nấu cho mình một bát cháo, ăn sáng xong, cô mới cầm lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Tạ Duyên.

Tô San: “Cám ơn anh hôm qua đã đưa tôi về, tôi không có uống say xong rồi phát điên chứ hả?”

Thật ra đây mới là điều mà Tô San lo lắng nhất, nguyên chủ lúc trước cũng từng uống say một lần, chị Lưu nói cô sau khi uống say còn đ.á.n.h người, không biết hôm qua cô có đ.á.n.h ai không.

Có lẽ Tạ Duyên đang bận gì đó, mãi cũng không nhắn tin trả lời, Tô San đành phải sửa soạn quay về đoàn phim, tối nay cô còn có hai cảnh quay đêm, bộ phim này khoảng nửa tháng nữa cũng sẽ đóng máy, tháng sau lại khởi quay bộ phim truyền hình tình yêu đô thị kia, trong khoảng thời gian này cũng có lịch chụp ảnh bìa tạp chí, chị Lưu cũng sắp xếp để cô tham gia một sự kiện ra mắt sản phẩm thời trang thu đông của nhãn hiệu nào đó.

Đến lúc tới phim trường, kịch bản hình như đã sửa tốt rồi, mặc dù cảnh diễn của Chu Cầm Cầm vẫn khá nhiều, nhưng ít nhất theo kịch bản nam chính lúc sau cũng không thích nữ phụ, chỉ áy náy đối với nàng ấy mà thôi.

Trong phòng trang điểm, Tiểu Chu không biết nhìn thấy gì, kích động cầm di động tới gần cô:

“Chị Tô, chị xem này.”

Tô San đang được tạo hình, trang điểm, liền cầm lấy điện thoại Tiểu Chu đưa qua, lướt lướt, thấy cô lại bị người ta bôi đen.

Lúc này là một tin do một trang báo đăng lên, nói lúc đầu bộ phim đã định nữ chính là Dương Chỉ, nên Tạ Duyên mới nhận đóng, lúc sau Dương Chỉ lại bị cô đoạt vai, Tạ Duyên vì thấy diễn xuất của cô không tốt nên muốn từ chối không đóng nữa, kết quả là bên phía nhà sản xuất lại nâng mức cát xê lên cao ngất ngưởng để giữ Tạ Duyên lại.

Tin này vừa mới đăng lên cách đây một tiếng, số bình luận đã trên hai vạn, nếu cứ như vậy khẳng định sẽ trở thành hot search hôm nay, phía dưới cũng tranh cãi kịch liệt.

Cư dân mạng A: “Từ chối tin lá cải, ông xã nhà tôi đóng phim chỉ quan trọng kịch bản chứ không phải cát xê, hơn nữa nếu như đúng là vì diễn xuất của Tô San mà từ chối, thì nhà sản xuất dù có trả thù lao bao nhiêu anh ấy cũng sẽ không đồng ý ở lại *mỉm cười*”

Cư dân mạng B: “Diễn xuất của Tô San có tốt hay không chúng tôi đều biết, có điều không biết tờ báo này là do công ty nhà nào mở ra? *mỉm cười”

Cư dân mạng C: “Ha ha, anti-fan dù muốn bôi đen thế nào cũng vô dụng, cứ ghen tỵ đi, Tô Tô nhà ta dù sao cũng là nữ chính!”

Cư dân mạng D: “Fan não tàn của Tô kỹ nữ ở đó mà kiêu ngạo, hiện giờ cũng chưa có thông tin chính thức vậy mà đã rêu rao nữ chính này nọ, đến lúc đó không sợ bị xấu mặt sao? *nôn mửa*”

Cư dân mạng E: “Ôm mang đi Tạ Duyên nhà tui, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cuối cùng vẫn phải nói, nếu Tạ Duyên mà ghét Tô San, thì sao còn dành nụ hôn màn ảnh đầu tiên cho cô ấy?”

Cư dân mạng F: “Tô kỹ nữ thật lợi hại, dính lấy Vương Trừng, lợi dụng Giang Dần xong vứt bỏ, giờ còn muốn bám c.h.ặ.t Tạ Duyên sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.