Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P2 - Chương 13

Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:09

Lúc này đang quay cảnh của Tạ Duyên và Lý Tuyết. Ở đoạn này, nữ phụ gọi nam chính tới khách sạn, sau đó gọi nữ chính tới để nữ chính hiểu lầm nam chính, lúc này Lý Tuyết đang đóng cảnh thổ lộ với Tạ Duyên, tiếp theo mới là cảnh của cô.

“Chị Tô, lúc nãy chị Lưu có gọi điện thoại, nói chị nhớ thứ Bảy tuần này phải đi chụp ảnh bìa tạp chí.”

Tiểu Chu vừa nói vừa đưa điện thoại cho cô.

Tô San nhận lấy điện thoại, nhìn tin nhắn trên đó, sau đó lại ngồi nhắn tin trả lời chị Lưu ý nói cô đã biết, sau đó lại cúi đầu đọc kịch bản. Theo như bình thường, thì phải nửa tháng nữa cô mới có thể đóng máy bộ phim này, nhưng theo tiến độ quay gấp rút như hiện tại, chắc là chỉ trong vòng một tuần nữa là có thể đóng máy rồi.

“Ghế không lạnh sao?”

Cho đến khi có một giọng nói vang lên trên đỉnh đầu, Tô San chưa kịp ngẩng đầu, thì Tạ Duyên đã ngồi xổm xuống trước mặt cô, sau đó cầm lấy bàn tay nhỏ lạnh băng của cô:

“Chiều nay nói Triệu Đồng đi mua một cái đệm lót để lên ghế, như vậy sẽ ấm hơn một chút.”

Tiểu Chu đứng một bên đột nhiên phải nhìn hai người khoe ân ái, chỉ có thể yên lặng tránh ra.

Tô San thấy hắn vẫn đang mặc áo thun ngắn tay để đóng phim, không khỏi ló đầu ra khỏi mũ áo khoác:

“Anh không sợ lạnh sao?”

Vì sao cô lại sợ lạnh thế nhỉ? Không lẽ tập thể hình cũng có thể chống lạnh sao?

“Người nào gầy thì đều sợ lạnh.”

Hắn khẽ cười một tiếng, còn nhéo nhéo cánh tay mảnh khảnh của cô.

Tô San rụt tay lại, tức giận trừng mắt nhìn hắn:

“Em như thế này gọi là thon thả.”

Giới giải trí có một câu nói thế này: Nếu người không thể gầy được thì đi tự sát luôn đi!

Mập mạp là thiên địch của nữ diễn viên, chỉ cần ăn nhiều thêm một cái bánh bao nhân thịt đã là xa xỉ, Tô San cảm thấy mình như thế này đã tốt lắm ròi, có người mỗi ngày chỉ biết đến canh suông nước lọc. Bình thường, con gái khoảng 50kg là vừa, nhưng ở giới giải trí, thế này đã là béo rồi, mấy nữ diễn viên thường chỉ tầm 45kg, nếu quá 50kg thì phải lập tức đi ăn kiêng giảm cân, thậm chí còn phải phẫu thuật hút mỡ, chỉ để lúc lên hình trông gầy một chút.

“Em như vậy thật quá dễ nuôi, sau này mỗi ngày anh chỉ cần cho em ăn một bữa cơm là đủ.”

Tạ Duyên nhướng mày, trong giọng nói còn thể hiện sự không vui với hành động của cô.

Tô San đỏ mặt, không nhịn được bĩu môi nói:

“Anh nghĩ nhiều quá rồi, ai cần anh nuôi chứ!”

“Chẳng lẽ em muốn để người khác nuôi?”

Tạ Duyên ghé đầu lại gần, giọng nói nghiêm túc.

Tô San đẩy hắn ra, hung ác trừng mắt:

“Vậy anh cố gắng từ bây giờ để dành nhiều tiền một chút, em còn muốn mua biệt thự, mua xe thể thao, thật nhiều quần áo, túi xách này nọ nữa!”

Đạo diễn đứng bên kia đã gọi hai ba lần đều không có ai đáp lại rốt cuộc nhịn không được cầm loa hô lớn:

“Đóng phim!”

Mấy nhân viên đoàn phim gần đó thấy vậy rất muốn cười nhưng phải cố nhịn, Tạ ảnh đế của bọn họ đang đắm chìm trong tình yêu, đã không còn tâm trí để đóng phim rồi.

Nghe thấy tiếng của đạo diễn, Tô San lập tức hoàn hồn, ngượng ngùng đứng lên, cởi áo khoác, ngay lập tức da thịt tiếp xúc với không khí lạnh nổi hết cả da gà.

Chật vật quay xong những cảnh buổi sáng, cô chuẩn bị đi ra ngoài ăn cơm với Tạ Duyên thì lại nhận được điện thoại của mẹ cô, nói là có nhờ Đàm Hạo Chi mang canh gà tới cho cô!

Người ta đã tới nơi, cô giờ mới từ chối thì cũng vô dụng, đành khoác áo kín mít đi ra cổng lấy canh gà.

“Em còn đi đâu vậy?’

Tạ Duyên hiện cũng đang sửa soạn để đưa cô ra ngoài ăn, thấy cô khoác áo vội vàng chuẩn bị ra ngoài thì hỏi.

Trong phòng hóa trang giờ chỉ có hai người, Tô San xấu hổ không biết nói sao, chỉ trùm mũ lên đầu kín mít hết cả khuôn mặt, trả lời:

“Mẹ….mẹ em đưa canh gà tới đây, em phải ra lấy, nếu không anh ở đây chờ em một chút nhé?”

“Anh cùng đi với em.”

Tạ Duyên nói, lại cầm lên đôi bao tay hồng nhạt trên bàn, ngồi xổm xuống, đeo bao tay vào cho cô.

Thấy hắn không phải nói giỡn, Tô San lập tức giải thích:

“Không cần đâu, một mình em đi là được rồi, mẹ em cũng không có tới mà nhờ một người hàng xóm gần nhà em đưa tới.”

Thanh âm cô nhỏ nhẹ, tinh tế, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn còn có một tia hơi hoảng hốt, ánh mắt cũng đảo loạn, đây là đặc điểm của Tô San, mỗi lần nói chuyện không tự tin thì đều không dám nhìn thẳng hắn.

Thấy vậy, Tạ Duyên không khỏi nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng nói trầm thấp:

“Là nam?”

Tô San giật mình, hơi chột dạ, sau đó nghĩ lại, cô cũng đâu có làm chuyện gì trái lương tâm, hơn nữa Đàm Hạo Chi cũng không thích cô, tụi cô cũng chỉ là quan hệ hàng xóm láng giềng bình thường mà thôi.

Nghĩ như vậy, cô lập tức gật đầu vẻ đúng lý hợp tình:

“Là hàng xóm nhà em, đã quen biết từ rất lâu rồi.”

Thấy cô bình tĩnh thừa nhận, Tạ Duyên vẫn nhìn chằm chằm cô một hồi, lúc này kéo cô đứng lên:

“Vậy thì đi thôi.”

Mặc áo khoác to sù sụ, trùm mũ lông, rồi đeo khẩu trang, Tô San chỉ còn lộ ra mỗi đôi mắt, đường hoàng đi theo Tạ Duyên ra khỏi phòng.

Nhân viên đoàn phim ở ngoài nhìn thấy hai người cùng nhau đi đi lại lại đã quá quen. Mọi người trong giới đều biết Tạ Duyên là một người vô cùng khiêm tốn, trừ lúc đóng phim ra, còn lại gần như không thể nhìn thấy hắn, nhưng không ai ngờ được, thực ra anh ấy lại là một người cuồng sủng bạn gái như vậy!

Địa điểm quay chụp là một tòa nhà trong khu chung cư, đều đã được đoàn phim bao trọn, đi tới cổng, bác Lưu đang ngồi trong phòng bảo vệ hút t.h.u.ố.c, xuyên qua cửa kính thấy Tô San tới, lập tức dập tắt điếu t.h.u.ố.c đi ra ngoài, nói với Tạ Duyên một cách đầy thấm thía:

“Tạ Duyên à, cậu cố trông nom Tô San đi, con bé này hai ngày trước còn tìm ta nói muốn hút t.h.u.ố.c lá, tuổi trẻ như vậy, đừng có chỉ vì đóng phim mà hủy hoại thân thể.”

Nói xong, hai anh bảo vệ trẻ tuổi cũng cười ra tiếng, lúc đó Tô San còn tìm bọn họ thảo luận cảm giác khi hút t.h.u.ố.c, thực sự cảm thấy kỳ lạ.

Nghe vậy, Tạ Duyên không khỏi liếc mắt về phía người nào đó đang bọc kín mít, Tô San cũng không nhìn hắn, chỉ mãi mới nói:

“Em đâu có hút, chỉ là muốn học tư thế bật lửa khi hút mấy loại t.h.u.ố.c lá kiểu cũ như thế nào thôi.”

Tư thế hút t.h.u.ố.c rất quan trọng, biểu hiện trên mặt khi hút t.h.u.ố.c cũng quan trọng, chỉ một chi tiết nhỏ cũng có thể ảnh hưởng toàn cục, cô tất nhiên phải nghiêm túc tìm hiểu thật kỹ.

Hơn nữa bác Lưu này thật là xấu tính, rõ ràng cô còn mang tới cho bác ấy mấy tấm chữ ký của Tạ Duyên cho cháu gái của bác ấy, giờ lại đi cáo trạng cô!

“Lén lút học đòi hút t.h.u.ố.c mà đúng sao?” 

Tạ Duyên giơ tay kéo bỏ mũ áo của cô xuống khiến gió thổi tới làm cô rụt cổ lại.

“Anh mới học đòi hút t.h.u.ố.c thì có!”

Tô San kéo lại mũ trùm lên đầu bước ra ngoài cổng, quyết định sau này không bao giờ tìm gặp bác Lưu nữa. Anh Vương ở tổ đạo cụ cũng là người nghiện t.h.u.ố.c lá,  sau này nếu khi nào có thời gian cứ quan sát biểu tình của anh ấy khi hút t.h.u.ố.c là được.

Đi ra cổng tiểu khu, lại đi một đoạn nữa, cô mới nhìn thấy chiếc Bentley màu đen quen thuộc đậu bên vệ đường, quay lại nhìn Tạ Duyên đang đi đằng sau, Tô San lại kéo mũ trùm kín mặt, sợ người ta chụp được.

Thấy cô tới, người trong xe cũng lập tức mở cửa xuống xe, nhìn thấy cô bọc kín mít chỉ lộ mỗi đôi mắt, không khỏi nhẹ giọng cười nói:

“Lạnh đến thế sao?”

Nhận lấy cái túi canh gà từ tay Đàm Hạo Chi, Tô San nói kiểu hờn dỗi:

“Tất nhiên là lạnh rồi, em là người gầy không có mỡ để chống giá rét.”

Bị lời nói của cô làm cho buồn cười, Đàm Hạo Chi lại nhìn thấy phía sau Tô San còn có một người đàn ông cao lớn đi theo, anh ta mặc một áo khoác màu đen, cũng bịt khẩu trang, ánh mắt thản nhiên dường như nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm mình.

Mà lúc này, Tạ Duyên cũng đang đ.á.n.h giá người đàn ông đối diện, ngoại hình của anh ta khá tốt, nếu như theo mắt nhìn của mấy cô gái nhỏ thì chính là kiểu đàn ông ấm áp như ánh mặt trời điển hình. Lúc nói chuyện vẫn cười nhìn về phía Tô San, hai người có vẻ rất thân thiết, Tô San ở trước mặt anh ta cũng không e dè gì mà nói giỡn. Tạ Duyên biết, đối với người không quen thuộc lắm, Tô San sẽ tuyệt đối không nói chuyện tùy tiện như vậy, cho dù là Triệu Đồng, cô ấy cũng chưa bao giờ vui đùa kiểu này.

Có lẽ cảm thấy không khí hơi xấu hổ, Tô San nhất thời không biết nói gì.

“Đây là đồng nghiệp của em?”

Đạm Hạo Chi lên tiếng đ.á.n.h vỡ không khí ngượng ngùng.

Tô San chớp chớp mắt im lặng chốc lát, suy nghĩ muốn nói gì đó, thì Tạ Duyên bỗng tiến lên một bước, cởi bỏ khẩu trang, vươn tay ra:

“Chào anh, tôi là bạn trai của Tô San.”

Tô San: “….”

Cho dù Tạ Duyên không nói, Đàm Hạo Chi cũng nhận thấy được quan hệ của hai người không đơn giản, nhìn thấy bàn tay đối phương đang vươn ra, hắn liền giơ tay bắt lấy nắm một chút, cười nói:

“Lúc tôi ở nước ngoài cũng có từng xem phim điện ảnh của anh, rất hay.”

Rút tay về, Tạ Duyên cười đạm đạm nói:

“Cám ơn.”

Tô San vốn nghĩ là Đàm Hạo Chi chắc không biết Tạ Duyên, dù sao anh ấy cũng mới từ nước ngoài trở về, không ngờ trước đó anh ấy còn xem phim điện ảnh của Tạ Duyên đóng.

“À ừm…Cám ơn anh tới đưa canh cho em, bữa nào em s….với Tạ Duyên sẽ mời anh ăn cơm.”

Tô San đúng lúc sửa lại lời nói suýt ra khỏi miệng, cũng may hiện đang đeo khẩu trang nên không ai thấy được sự xấu hổ của cô.

“Không có gì, chỉ là tiện đường thôi, dì còn nói em mùng tám tháng Chạp nhớ về nhà ăn cơm.”

Nói xong, Đàm Hạo Chi lại nhìn qua Tạ Duyên một cái, sau đó mới nói:

“Anh có việc đi trước đây, tạm biệt.”

“Uhm.”

Tạ Duyên thần sắc không thay đổi nói một tiếng.

Thấy Đàm Hạo Chi lên xe, Tô San không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên chạy tới gõ gõ vào cửa sổ xe của hắn, đến lúc kính cửa xe được hạ xuống, Tô San ghé đầu lại gần nhỏ giọng nói:

“À ừm…Anh đừng có nói chuyện em quen bạn trai cho ba mẹ em biết nha, em muốn tự mình nói cho ba mẹ biết.”

Nhìn vào ánh mắt đầy chờ mong của cô, Đàm Hạo Chi khẽ gật đầu, lại cười cười ý vị không rõ:

“Thoạt nhìn có vẻ anh ta rất thích em.”

Chợt nghe thấy hắn nói vậy làm cho mặt Tô San đỏ bừng, Tô San lập tức đừng thẳng người, vẫy vẫy tay chào hắn.

Xe chậm rãi chuyển động rời khỏi, Tô San cầm túi chuẩn bị đi vào, thấy Tạ Duyên đang nhìn cô trong mắt không cảm xúc, không khỏi đi qua đưa túi canh gà cho hắn cầm:

“Đi thôi.”

Tạ Duyên nhận lấy cái túi, sau đó quay đầu qua nghiêm túc nhìn cô:

“Em với vị hàng xóm này biết nhau từ lâu rồi sao?”

Đóng nhiều phim thần tượng, Tô San hiểu được mấy chuyện hiểu lầm này nọ đều xuất phát từ việc một bên giấu diếm mà ra, cho nên dứt khoát trả lời:

“Đúng vậy, tụi em biết nhau từ nhỏ, học cùng mẫu giáo, tiểu học, nhưng anh ấy học trên em mấy  lớp, lúc sau, khi anh ấy mười sáu tuổi thì cùng gia đình đi ra nước ngoài sinh sống, từ đó cũng không liên hệ gì nữa, cho đến lúc gần đây gia đình anh ấy mới trở về nước.”

Ngoài trời gió lớn, không có nhiều người qua lại, chỉ có mấy bác gái đi mua đồ ăn, Tạ Duyên quyết định không đưa cô ra ngoài ăn nữa mà đi lại vào phim trường.

“À, ra là thanh mai trúc mã.”

Tô San nghiêng đầu nhìn hắn, rất bất đắc dĩ với bộ dáng âm dương quái khí này của hắn:

“Anh ấy cũng không có thích em, em cũng không thích anh ấy, chỉ là như một người anh trai thân thiết thôi.”

Không biết có phải người đàn ông nào cũng vậy hay không, Tô San nhận ra Tạ Duyên ngày thường rất lý trí, nhưng mấy chuyện này lại tính toán rất chi li, chỉ có chút xíu dấu vết  cũng không buông tha, nhưng tụi cô thực sự không có gì a.

“Sao em biết anh ta không thích em?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P2 - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD