Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P2 - Chương 30
Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:13
Chị Lưu có nhắn tin hỏi cô đã trở về hay chưa, Tô San nhắn tin trả lời lại "Em đã về tới rồi". Sau đó lại lên mạng, lông mày cô nhảy dựng lên, cô đột nhiên hoài nghi có phải là công ty bỏ tiền ra để bao cả năm hay không mà giờ tên cô vẫn ở trên bảng xếp hạng hot search.
Hiện giờ doanh thu phòng vé của phim điện ảnh đã đột phá 900 triệu, giờ dần dần có xu thế giảm nhiệt bớt rồi, mà những bộ phim khác công chiếu cùng thời điểm cũng thế. Nhưng lại có một bộ phim nổi bật, là một phim hài kịch vốn đầu tư không nhiều, diễn viên chính cũng không nổi tiếng, nhưng doanh thu phòng vé lại đã đạt ngưỡng 1 tỷ.
Nhưng cho dù bộ điện ảnh “Loạn thế chi ca” này không phải đặc biệt xuất sắc, nhưng cũng không tồi, ở mức độ tạm ổn, nhưng chuyện này thì liên quan gì tới một vai phụ như cô. Không biết có phải do chiêu trò marketing quá mức của công ty hay không mà cô hiện vẫn rất hot. Hôm qua cô có đăng một tấm ảnh selfie ở sân bay lên Weibo, vậy mà giờ đã có 5 vạn bình luận, phải biết là trước kia cao nhất thì cũng chỉ có sáu bảy ngàn bình luận gì đó thôi.
Cư dân mạng A: "Mỗi ngày đều thấy lăng xê, chỉ là một nữ phụ mà cứ làm như mình là nữ chính không bằng *mỉm cười*"
Cư dân mạng B: "Đau lòng thay cho Phạm Mộng, Tô kỹ nữ đúng là khiến người ta ghê tởm, Phạm Mộng dù sao cũng là ảnh hậu, diễn xuất bỏ xa cô ta cả một con phố!"
Cư dân mạng C: "Anti-fan thật buồn cười, nữ phụ thì sao, trong giới này làm gì có ai chưa từng đóng vai phụ, cho dù là vai phụ đi chăng nữa, cũng tốt hơn nữ chính mà mặt như cương thi *mỉm cười*"
Cư dân mạng D: "Xem phim xong, thật sự không thích nhân vật nữ chính, miệng thì nói muốn chia tay, nhưng lại không cho nam chính tiếp xúc với quý phi, haha, đúng là đồ kỹ nữ!"
Cư dân mạng E: "Cực thích Tô San đóng quý phi, lúc trước khi vào cung thì rất ngây thơ đơn thuần, lúc trở thành nhân vật phản diện thì đẹp yêu mị, đặc biệt cảnh tự sát kia, diễn xuất thực sự bộc phát!!!"
Cư dân mạng F: "Fan não tàn của Phạm Mộng thật là ghê tởm, diễn xuất của thần tượng nhà mình thế nào còn không biết đường nhìn lại đi? Hèn chi Tạ Duyên có thể đóng cảnh hôn với Tô San cũng không thèm đóng với nữ chính. Nhìn thấy khuôn mặt như cương thi thế kia ai mà hôn cho nổi? *mỉm cười*"
Giờ mấy mọi người đều náo loạn tranh cãi, càng ngày càng có nhiều người đem cô và Phạm Mộng ra so sánh với nhau. Tô San cũng không biết đây là do thủy quân của công ty thuê hay là người xem thực sự bình luận. Nhưng dù sao cô với Phạm Mộng vốn đã có mâu thuẫn, cho dù fan không đáp trả lại, thì quan hệ của tụi cô cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Có lẽ biết cô đã trở về, chị Lưu liền gọi tới, Tô San mệt mỏi tựa vào đầu giường, ấn loa ngoài:
"Em về khi nào vậy?"
Giọng nói chị Lưu từ bên kia truyền tới, Tô San nhẹ nhàng nói:
"Uhm, về hồi chiều, sau đó lại quay thêm mấy cảnh nữa, mệt quá."
Nghe vậy, người ở đầu dây bên kia dừng một chút, sau đó nói:
"Vậy em nghỉ ngơi nhiều hơn đi. Có điều gần đây em cũng chú ý một chút, có thể sẽ có paparazzi bám theo em đấy."
"Hả?"
Tô San hơi nghi hoặc.
"Hiện giờ em đang hot, cho nên rất nhiều người muốn viết bài về em, còn có khá nhiều nhãn hàng tìm tới mời em đóng quảng cáo. Nhưng hiện giờ chị còn đang thương lượng cát xê, nếu thù lao thấp thì chắc chắn không được rồi. Hiện giờ em đang hot bên mấy paparazzi chắc chắn muốn đi theo em để săn ảnh, xem có cái gì hay ho để viết bài đăng lên không. Vì vậy thời gian này em nhớ chú ý, đừng tùy tiện ra ngoài ăn cơm với ai cả.”
Chị Lưu nghiêm túc nói.
Nghe vậy, Tô San đột nhiên nhớ tới lúc nãy có chiếc xe đi theo sau tụi cô, thoạt nhìn rất giống paparazzi bám đuôi.
“Em biết rồi, nhưng hiện giờ chị cũng đừng để em nhận nhiều bộ phim như vậy, giờ em không có một chút thời gian nào để nghỉ ngơi.”
Cô mệt mỏi day day trán, mí mắt nặng tựa ngàn cân.
Nghe vậy, chị Lưu cũng nghiêm túc nói:
“Nghỉ ngơi khoảng 1 tuần thì được, nhưng lâu hơn thì chắc chắn không được. Hiện giờ em vẫn đang trong thời kì đi lên. Đúng rồi, có một bộ phim tình yêu đô thị muốn mời em, hơn nữa thù lao rất cao, thù lao cả bộ phim là hơn một ngàn vạn, nghe nói nam chính đã định là Giang Dần, em tự xem xét quyết định đi. Lát nữa chị sẽ gửi kịch bản qua cho em xem."
"Hiện giờ em không muốn nhận phim thần tượng nữa."
Tô San không cần suy nghĩ gì lập tức từ chối:
"Năm nay đã đóng hai bộ phim thần tượng rồi, giờ em muốn trải nghiệm các thể loại khác."
Nói xong, chị Lưu bên đầu dây kia yên lặng một lúc, cuối cùng thỏa hiệp nói:
"Vậy được, thời gian tới đây chị sẽ tìm giúp em một số phim thuộc thể loại khác."
Nghe vậy, Tô San nhẹ nhàng "Uhm" một tiếng, chị Lưu còn nói mấy ngày nữa sẽ có một buổi lễ trao giải, nói cô hôm đó nhớ tham dự.
Sau khi cúp máy, Tô San nằm trên giường nghỉ ngơi một lúc. Nếu hiện tại cô cùng với Tạ Duyên không ở bên nhau, nếu cô vẫn còn là một diễn viên mới không gì trong tay, chắc chắn chị Lưu sẽ bắt cô phải đóng bộ phim này cho bằng được. Nhưng hiện giờ thấy giá trị thương mại của cô cao hơn rồi, chị ấy lại sợ cô sẽ bỏ bên này mà đầu quân vào công ty của Tạ Duyên, cho nên giờ mới tôn trọng ý kiến của cô như vậy.
Có điều ai trong giới giải trí này cũng đều như vậy. Thực ra như vậy cũng tốt, hai bên cùng có lợi còn tốt hơn bằng mặt nhưng không bằng lòng, đ.â.m lén sau lưng.
Tắm rửa xong, cô lại nằm lại trên giường lướt mạng. Mấy ngày nay ở bên chỗ Tạ Duyên nên cô gần như mù thông tin, cô cũng muốn xem gần đây trong giới có gì mới không.
Nhìn chung thì, fan của Vương Trừng và Giang Dần càng ngày càng không hợp nhau. Tô San nhìn thấy fan hai nhà cứ c.h.ử.i qua c.h.ử.i lại, thực sự rất khó nghe, không chỉ có một ít fan, mà kể cả những người trong ban quản trị câu lạc bộ fan cũng tham gia. Còn đặt một đống biệt danh nào là Vương nương nương, rồi Giang Dâm tùm lum, chuyện này đã không đơn giản chỉ là chế giễu linh tinh. Nhìn thấy vậy, Tô San mới thấy lúc trước mình bị mọi người chỉ trích, c.h.ử.i rủa thực sự không đáng nhắc tới.
Khi nói một người có được mọi người công nhận hay không thực ra chỉ là tương đối mà thôi, cho dù là nghệ sỹ nào cũng có có người thích, người không thích. Trong giới này, ngay cả Tạ Duyên khiêm tốn tới mức ít khi lộ mặt mà còn có một đống anti-fan, huống chi là những người khác.
Xem qua thêm một ít tin tức giới giải trí, Tô San lại phát hiện thêm một chuyện, có một bộ phim cổ trang mới vừa ra thông báo chính thức, nam diễn viên chính là Lâm Quân, là một trong bốn nghệ sỹ có đông fan hâm mộ nhất hiện nay, hơn nữa anh ta còn là người có diễn xuất tốt nhất trong bốn người. Theo lý thuyết mà nói, nữ chính của bộ phim này chắc hẳn là một tiểu hoa đán có tên tuổi, nhưng Tô San lại thấy nữ chính vậy mà lại là Đồng Nhạc.
Cô với Đồng Nhạc rất lâu rồi không liên hệ với nhau, cô cứ luôn bận đóng phim. Thế mới nói rất nhiều nghệ sỹ trong giới giải trí mà hẹn hò thì cuối cùng sẽ bởi vì việc cả hai quá bận rộn, gặp mặt thì ít, xa cách thì nhiều mà chia tay nhau. Thời gian yêu đương còn không có thì lấy đâu ra thời gian dành cho bạn bè.
Cô đúng là lâu lắm không nói chuyện với Đồng Nhạc, nhưng không ngờ cô ấy im hơi lặng tiếng như vậy mà lại có được vai nữ chính trong phim này. Phải biết là kiểu phim như thế này cho dù là mời Dương Chỉ đóng nữ chính cũng không quá, danh tiếng của Đồng Nhạc không có, là một diễn viên mới ít ai biết đến, gia đình của cô ấy cũng không có ai ở trong ngành. Tô San thật sự tò mò muốn hỏi cô ấy, nhưng giờ đã muộn thế này, nghĩ nghĩ có lẽ do cô ấy may mắn đúng lúc gặp được cơ hội trời cho, thôi khỏi cần quấy rầy cô ấy làm gì.
Lướt lướt điện thoại xong, cô liền ngủ thiếp đi mất. Mấy ngày nay cô toàn ngồi trên máy bay, không được ngủ ngon, hôm sau chuông báo thức vang lên mấy lượt cô mới nghe thấy.
Đến lúc tới phim trường, chuyên viên trang điểm thấy mắt cô thâm quầng như gấu trúc, liền bôi một lớp kem che khuyết điểm thật dày. Hôm nay lại phải đóng mấy cảnh đ.á.n.h nhau, Tô San cảm thấy không biết liệu cơ thể của mình có chịu nổi không, cô ngồi trang điểm mà cũng có thể ngủ gật.
Cố gắng vài ngày, chị Lưu tới đón cô đi tham gia buổi lễ trao giải kia. Vừa lên máy bay cô liền ngủ, đến lúc tới nơi chị Lưu phải lay mãi mới dậy.
"Nếu mệt thì nói với chị, chị sẽ nói với đoàn phim cho em nghỉ hai ngày, đừng để bệnh ra thì chẳng làm được việc gì."
Chị Lưu đi đằng trước nói. Tiêu Chu đi sau xách túi giúp cô, Tô San đeo kính râm đi ở giữa hai người, cô cảm thấy đang đi mà cô cũng có thể ngủ luôn.
"A a a a a! Tô San!"
"Tô Tô, ở đây!!"
Khi đi ra khỏi cổng an ninh, liền có mấy tràng hét ch.ói tai làm Tô San chấn động, tỉnh cả ngủ. Qua kính râm, cô thấy một đám các cô bé kích động giơ giơ mấy tấm bảng ghi tên cô rồi giống như ong vỡ tổ chạy qua phía này.
"Thôi xong rồi, chị quên không đưa vệ sỹ đi theo."
Sắc mặt chị Lưu biến đổi, nói xong lập tức đứng lên che ở trước mặt Tô San.
Chốc lát đám fan hâm mộ đã vây quanh Tô San kín mít, những người bình thường đi qua thấy vậy cũng dừng lại xem, còn lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"Xin lỗi, xin lỗi, Tô San còn có việc, cám ơn mọi người đã ủng hộ."
Chị Lưu đi đằng trước rẽ ra đám người hâm mộ để mở đường, vẻ mặt mỉm cười nói.
Nhưng fan ở xung quanh thực sự quá nhiều, chị Lưu mở đường nhưng mãi không thoát khỏi, các cô ấy cứ bu lại, hét ch.ói tai, lấy điện thoại hướng về phía Tô San chụp liên tục. Tô San hiện giờ hoàn toàn tỉnh ngủ rồi, chỉ có thể đi theo sát đằng sau chị Lưu.
"A a a a, Tô San, em rất thích chị!"
"Chị có thể ký tên cho em được không!"
Tô San vẫn luôn mỉm cười, tiếng thét của mấy cô bé khiến cô gần như bị lủng màng nhĩ, một vài người còn xông tới, sổ tay của bọn họ còn chọc tới mặt cô.
Không phải Tô San không muốn ký tên cho các cô ấy, chỉ là nếu mà giờ cô chỉ cần dừng lại một chút để ký tên thì chắc chắn sẽ không thể đi được nữa.
Cũng may là bảo vệ sân bay cũng rất mau tới đây, ngăn cản đám fan hâm mộ, Tô San cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm, đi nhanh theo chị Lưu rời khỏi sân bay.
Đến lúc tụi cô đã lên xe rồi, mấy fan hâm mộ vẫn lưu luyến cầm di động hướng bên này chụp chụp, mặc dù chẳng chụp được gì nhưng vẫn không chịu đi.
Đến lúc xe đã chuyển động, lúc này Tô San mới tháo kính râm xuống, thở mạnh một hơi, cũng may là đã thoát khỏi.
"Đây là chuyện ngoài ý muốn, bình thường những người quản lý fan-club của em chị đều vẫn liên hệ, tuyệt đối không có chuyện đột nhiên tập hợp nhiều người như vậy chờ em ở sân bay."
Chị Lưu ngồi ở ghế đằng trước giải thích.
Tô San biết mình cũng có fan-club, trong đó cũng phân công cấp bậc rõ ràng, sẽ có những người nằm trong bộ phận quản lý. Trong trường hợp thần tượng của mình tham gia gameshow sẽ sắp xếp thông báo để những người khác biết để tới ủng hộ, còn nếu như trên mạng có những lời đồn đãi tiêu cực thì những người này cũng sẽ chỉ đạo các thành viên trong fan-club để cùng nhau đứng ra đáp trả giúp cô.
Nhưng dù như thế nào, nếu là fan đích thực có lý trí thì tuyệt đối sẽ không dò hỏi nhiều về sinh hoạt cá nhân của thần tượng. Nhưng đúng thực chuyện này là ngoài ý muốn, chắc do gần đây cô xuất hiện nhiều trên truyền thông, cho nên có một số fan cuồng mới vừa biết thông tin chuyến bay của cô liền tập trung tới chờ, điều này thực sự khiến cô bất ngờ.
"Thời gian tới chị đừng nhận hoạt động gì cho em nữa, hiện giờ em tham gia không nổi."
