Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P2 - Chương 36
Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:15
Nhìn thấy thế, Hạ Hoa cười cười vỗ vai anh ta:
“Gần đây việc kinh doanh trong giới cũng không tốt lắm, đừng có đề cập tới chuyện tiền bạc với tôi, so ra thì chắc chắn là kém hơn anh rồi, có việc vui nên tinh thần sảng khoái, mấy nếp nhăn trên mặt cũng biến mất không ít.”
“Ha ha ha!”
Mấy người khác cũng cười to.
“Đi thôi, đi thôi, mà sao, con gái anh đã lớn thế này rồi cơ à? Gen của anh mà cũng có thể sinh ra một cô con gái xinh đẹp thế này?”
Tưởng Liên Khải nhìn thoáng qua Tô San cười cười nói đùa.
Nhưng Hạ Hoa cũng không tức giận, lập tức quay đầu qua nói với Tô San:
“Mau, gọi chú đi!”
“Ha ha ha, Tạ Duyên, sao, không giới thiệu sao?”
Những người này chắc cũng đã nghe phong phanh đâu đó, lập tức nhìn về phía Tạ Duyên với vẻ mờ ám.
Tô San đứng đó vẫn giữ nguyên vẻ mỉm cười, bởi vì cô nhận ra rằng những người này đều là bậc tiền bối lão làng trong nghề, có thể trong một lần nhìn thấy những người này tụ tập lại với nhau thì cũng coi như quá may mắn.
Nhìn thấy Tô San, Tạ Duyên tất nhiên cất bước qua đứng bên cạnh cô, cầm lấy vali của cô, một tay quàng qua ôm lấy vai cô, vẻ mặt vô cùng tự nhiên:
“Tô San, bạn gái của tôi.”
“Chậc chậc chậc!”
Tưởng Liên Khải dùng ánh mắt có vẻ không tưởng tượng được nhìn thẳng qua Tạ Duyên:
“Năng lực của cậu tốt thật đấy, không một tiếng động gì đã lừa được một cô gái nhỏ tới đây.”
Mặt Tô San hơi hồng lên, đối với mấy lời trêu ghẹo thế này, cô cảm thấy rất ngượng ngùng.
Sắc mặt của Tạ Duyên thì vẫn như thường, giọng nói bình thản:
“Đây là duyên phận.”
Hạ Hoa cũng sắp ói ra tới nơi, còn cái gì mà ‘duyên phận’, anh ta chưa từng thấy Tạ Duyên sến sẩm tới mức này, không lẽ do cậu ta đóng phim thần tượng nhiều quá nên bị nhiễm?
Những người khác nghe vậy cũng cảm thấy chịu không nổi. Cuối cùng Tưởng Liên Khải cùng những người khác đi uống rượu, Hạ Hoa cũng đi cùng bọn họ, Tạ Duyên thì ở lại đây.
Đi vào phòng khách sạn, Tô San cởi chiếc áo khoác dày nặng ra, vẻ mặt hiếm lạ nhìn ra hướng ngoài cửa, nhẹ giọng hỏi:
“Ba của em rất thích phim của Cát Lạc lão sư lúc nãy, anh có thể giúp em xin chữ ký hay không?”
Nghe vậy, Tạ Duyên chỉ yên lặng bước tới gần, từ phía sau ôm lấy eo của cô, đầu vùi vào bên cổ của cô hít một hơi thật sâu:
“Chờ đến lúc chúng ta kết hôn, ba của em còn có thể nói chuyện hàn huyên với Cát lão sư.”
Cả người Tô San cứng đờ không nhúc nhích, đối với đề tài này không hiểu sao cô luôn cảm thấy hơi ngại ngùng, chỉ có thể cố gắng gỡ tay của hắn đang ở bên hông cô ra, cầm theo một cái túi đựng đồ trang điểm chạy vào phòng tắm.
Thấy dáng vẻ gấp gáp của cô, Tạ Duyên cười khẽ một tiếng, cũng không nói gì nữa.
Tô San trang điểm nhẹ, để mình trông tươi tỉnh một chút. Ngày mai là hôn lễ, nghe nói tối nay Tưởng Liên Khải tổ chức một bữa tiệc độc thân, tất cả mọi người đều tới. Tô San cũng không thể nào bắt một mình Tạ Duyên ở lại phòng khách sạn với cô.
Ra khỏi phòng tắm, cô thấy Tạ Duyên đang đứng trước cửa sổ lớn nghe điện thoại. Giọng nói trong điện thoại truyền tới khá lớn, đứng cách một khoảng mà Tô San cũng có thể nghe thấy.
Có lẽ là thấy cô đã ra, Tạ Duyên mới thản nhiên nói:
“Sẽ tới ngay.”
Nghe đã biết mọi người đang thúc giục. Sau khi Tạ Duyên cúp máy, Tô San liền cầm hai thỏi son môi tới, hơi phiền não mở nắp cả hai ra rồi hỏi:
“Anh thấy hai màu này, màu nào đẹp hơn?”
Thấy cô có đ.á.n.h một lớp phấn nhẹ, còn mặc vào một chiếc áo khoác vàng nhạt, bên trong mặc một chiếc váy đuôi cá màu củ sen, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mang theo vẻ phiền não, giống như đang gặp phải một vấn đề vô cùng nan giải.
Tạ Duyên: “……..”
Hắn liếc nhìn qua cả hai thỏi son đó, một cái thì đỏ cũng không phải là đỏ, vàng cũng không phải vàng, còn một cái thì hồng cũng không phải hồng, mà tím cũng không phải tím, màu sắc trông rất kỳ lạ, hắn cũng không biết hai thỏi son này thì có gì khác nhau.
“Vì sao nhất định phải bôi cái này?”
Hắn hơi nhíu mày, hắn không thích ăn son môi một chút nào.
“Anh hỏi kiểu gì kì vậy.”
Tô San chớp chớp mắt, liếc hắn một cái có vẻ kỳ lạ:
“Hay là anh thấy cả hai màu này đều xấu?”
“Không sao, em có mang theo cả thảy sáu thỏi, để em đi lấy!”
Tô San nói xong lập tức xoay người định đi lấy đồ, nhưng đột nhiên cánh tay bị hắn túm lại, Tạ Duyên cười cười:
“Vậy chọn thỏi màu đỏ…vàng này đi.”
Tô San: “….Đây là màu cam san hô.”
Nói xong, cô lập tức chạy vào phòng tắm, Tạ Duyên cười cười bất đắc dĩ, ngồi đợi ở sô pha, rốt cục thì năm phút sau Tô San cũng đi ra.
“Chúng ta đi thôi.”
Tô San cầm chiếc túi xách đặt trên giường đeo lên vai, còn đội lên chiếc mũ beret màu trắng, dù sao bên ngoài gió cũng khá lớn.
Thấy cô cuối cùng cũng sửa soạn xong, Tạ Duyên cùng cô ra khỏi phòng. Lúc nãy không phát hiện ra, giờ nắm c.h.ặ.t cánh tay cô mới thấy hình như lại gầy hơn rồi.
“Em lại không chịu ăn cơm phải không?”
Hắn quay đầu qua, nắm cánh tay cô c.h.ặ.t hơn một chút.
Tô San rút tay mãi không ra, chỉ có thể kéo thấp mũ trên đầu xuống không nhìn hắn nữa, rất đường hoàng nói:
“Gần đây em bận quay phim quá, cho nên tiêu hao nhiều mỡ.”
Tạ Duyên không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của cô, Tô San thì vẫn đi về phía trước. Trong đại sảnh có rất nhiều người nhìn lại hai người, nhưng dù sao đây cũng là ở nước ngoài, Tô San cũng không sợ có người nhận ra tụi cô.
Tô San cũng không biết tiệc độc thân của Tưởng Liên Khải được tổ chức ở đâu, Tạ Duyên đưa cô tới một phòng karaoke ánh đèn lập lòe đủ màu sắc. Khi cửa vừa mở ra, liền nghe thấy một tiếng hát cực kỳ hay từ bên trong truyền ra. Nhìn vào thì thấy trong đám người, Ngô Cẩm ngồi đó cầm một cái microphone đang hát, mấy người đàn ông thì uống rượu chơi trò chơi. Trong phòng khá lộn xộn, mặc dù mùi rượu nồng nặc, nhưng lại không có mùi t.h.u.ố.c lá, chắc là trong này có người nghiêm cấm hút t.h.u.ố.c.
“Tới rồi, tới rồi, Tạ Duyên tới, vừa lúc đủ người chơi rồi!”
Mới vừa bước vào cửa thì giọng nói oang oang của Tưởng Liên Khải ở chiếc bàn dài bên kia vang lên khiến người ta không thể bỏ qua. Đến lúc Tạ Duyên cùng Tô San đi qua, lại thấy ở dãy ghế sô pha có mấy người nữa cũng rất quen mặt. Còn có vài diễn viên nước ngoài khá nổi tiếng, còn có một nữ ca sĩ nước ngoài có mức độ nổi tiếng toàn cầu, mọi người đều đang uống rượu trò chuyện với nhau, mạch ai người nấy chơi.
Mà ở bên chiếc bàn dài chỗ Tưởng Liên Khải cũng ngồi đầy toàn mấy người tai to mặt lớn. Hạ Hoa không chơi, cho nên ở trên bàn này chỉ có sáu người, Tưởng Liên Khải, Cát Lạc, Tôn Thực, Tào Yên Nhi, còn có một nam diễn viên cũng xuất thân trong gia đình nghệ sỹ khá nổi tiếng, người cuối cùng là Trịnh Đồng. Tô San đã nghe nói rằng bộ phim nghệ thuật kia của đạo diễn Lê đã xác định đóng vai nam chính là Trịnh Đồng.
Nguyên cả căn phòng này đúng là thiên đường của paparazzi.
“Tới đây, tới đây, tiểu mỹ nữ qua đây ngồi với chú, tôi có một thằng cháu trai vừa dịu dàng, lại còn rất biết cách dỗ dành con gái hơn Tạ Duyên nhiều, cô trắng trẻo thanh thuần thế này, có muốn xem xét lại hay không?”
Tưởng Liên Khải nói xong, Tôn Thực ở bên cạnh lập tức không kiềm chế được đặt ly rượu xuống cười ha hả nói:
“Tạ Duyên người ta nghe xong sắp sửa muốn đ.á.n.h nhau rồi!”
“Ha ha ha!”
Những người khác cũng bật cười, Tô San thì hơi ngượng ngùng. Cuối cùng Tạ Duyên kéo tay cô ngồi xuống dãy ghế sô pha, không thèm để ý tới bọn họ.
Trên dãy ghế rất ồn ào náo nhiệt, trên chiếc bàn dài này thì rải đầy lá bài, còn có vài chai bia, trên mặt đất cũng ngổn ngang hơn hai chục chai rượu, có mấy chai còn lăn tới bên chân của Tô San. Thực ra mấy người trong giới đều khá phóng túng, ở đây như thế này cũng đã tốt lắm rồi, Tô San còn từng thấy mấy buổi họp mặt còn có thuê thêm mấy cô chân dài tới để tiếp rượu nữa.
“Vừa lúc thiếu hai chân, hai người tới rất đúng lúc, tôi sẽ xào bài!”
Tưởng Liên Khải vừa nói vừa gom lại mấy lá bài trên bàn, xào xào mấy cái, trừng mắt cảnh cáo nói:
“Đã nói rồi nha, nếu ai chơi ăn gian thì bị phạt uống rượu, nếu không uống được một tá thì đừng hòng ra khỏi cửa!”
“Được rồi, được rồi, chúng tôi chỉ sợ cậu say ngày mai không kết hôn nổi thôi!”
Tôn Thực cười một tiếng, sau đó là người đầu tiên đưa tay rút ra một thẻ bài.
Tô San đoán rằng có lẽ bọn họ đang chơi trò ‘Quan binh bắt trộm’.
(*Editor: Mình xin tóm gọn lại về trò chơi này để các bạn đọc phần dưới sẽ dễ hiểu hơn nhé!
Trò chơi “Quan binh bắt trộm” có nhiều điểm tương tự với trò “Ma sói” của Việt Nam, chỉ có một vài điểm khác biệt. Bộ thẻ bài của trò chơi này là bội số của bốn (tức là ít nhất phải có 4 thẻ, hoặc 8, hoặc 12, hoặc 16…) tương ứng với số người tham gia trò chơi. Trong một bộ sẽ có 4 loại thẻ với số lượng mỗi loại là như nhau, gồm có thẻ “Quan”, thẻ “Binh, thẻ “Bắt” và thẻ “Trộm”. Mỗi người giữ một thẻ và có một nhiệm vụ khác nhau, việc quyết định ai giữ thẻ nào sẽ được lựa chọn ngẫu nhiên.
Thẻ “Quan”: người nắm giữ thẻ này sẽ có quyền định đoạt hình phạt dành cho người thua lúc kết thúc một ván chơi.
Thẻ “Binh”: người nắm giữ thẻ này sẽ phải chịu trách nhiệm thi hành theo hình phạt mà “Quan” đã đặt ra dành cho người thua cuộc.
Thẻ “Bắt”: Người nắm giữ thẻ này có nhiệm vụ phải quan sát những người còn lại và tìm được người nắm giữ thẻ “Trộm”. Nếu chỉ định sai “Trộm” thì sẽ chịu hình phạt của “Quan” đề ra.
Thẻ “Trộm”: Người nắm giữ thẻ này không được để cho người giữ thẻ “Bắt” phát hiện ra, nếu bị phát hiện thì sẽ thua và phải bị phạt.
Trong bốn nhóm thẻ nói trên, suốt ván chơi chỉ có những người giữ thẻ “Bắt” là bắt buộc lộ diện ngay từ đầu để làm nhiệm vụ, còn những người còn lại không được tiết lộ thẻ bài của mình cho tới khi kết thúc một ván.)
Ở đây có tám người chơi thì chắc chắn sẽ có hai người là trộm.
Có điều ở đây có ba người từng đoạt giải ảnh đế, còn có một người từng đoạt giải diễn viên xuất sắc nhất ở mảng phim truyền hình, còn có một người từng đoạt giải ảnh hậu, thế thì những người còn lại phải chơi thế nào đây…
Những người khác cũng lần lượt nhanh ch.óng rút mỗi người một thẻ, Tô San là người lấy tấm thẻ cuối cùng còn sót lại. May là cô lấy được thẻ “Quan”, mà người có thẻ “Bắt” là Tào Yên Nhi và nam diễn viên xuất thân gia đình nghệ sỹ kia.
Người nào có thẻ “Bắt” phải căn cứ vào biểu cảm và hành động của những người còn lại để tìm ra được người nắm giữ thẻ “Trộm”. Nhưng nghĩ mà xem, mấy người còn lại làm gì có ai dễ dàng để người khác nhìn thấu như vậy chứ.
Tào Yên Nhi ngồi bắt chéo chân, đưa tay khẩy khẩy mái tóc xoăn của mình, đôi mắt được trang điểm kiểu mắt khói, nhìn nhìn sáu người còn lại. Mọi người đều có vẻ mặt không cảm xúc, chỉ có mình Tôn Thực có vẻ rất tùy ý ngồi uống rượu. Đột nhiên, Tào Yên Nhi giơ ngón trỏ ra chậm rãi chỉ về hướng Tưởng Liên Khải
“Mau lật mở thẻ bài ra!”
Tôn Thực hô lớn.
Tưởng Liên Khải vẫn nhíu mày, giọng nói trầm trầm:
“Tiểu Tào, cô đoán sai rồi, tôi có thể cho cô thêm một cơ hội nữa để đoán lại.”
“Thôi đừng có khoác lác nữa, mau lật bài!”
Tôn Thực ghé qua cướp lấy thẻ bài trong tay anh ta quăng lên bàn.
Tuy trong phòng ánh đèn khá tối, nhưng chữ “Trộm” vẫn hiện rõ rành rành. Ngay lập tức Tôn Thực không hề kiêng nể gì điên cuồng cười nhạo:
“Ha ha ha, lão Tưởng, cậu còn nói diễn xuất của mình tốt, mấy cái cúp ảnh đế của cậu chắc là cậu mua được phải không!”
“Được rồi, được rồi!”
Tưởng Liên Khải không vui lót một ít rượu ra, liếc mắt nhìn Tôn Thực một cái:
“Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, mười ba cái cúp trong nhà ông đây đều là đồ thật 100%!”
