Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P2 - Chương 4
Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:06
Nghe được mẹ nói không đi vào, Tô San cũng hơi thở phào, cô thực sự không thích bị chụp được cùng với người khác phái, cô cũng nghe nói có vài paparazzi đang thủ ở ngoài này.
“Phiền anh quá, lần sau em mời anh ăn cơm.”
Cô đạm đạm cười nói với Đàm Hạo Chi.
Đàm Hạo Chi khẽ gật đầu, sau đó mở cửa cho mẹ Tô, sua đó quay đầu lại nhìn cô nói:
“Đến lúc em tìm được bạn trai rồi mời anh ăn cơm cũng không muộn.”
Nghe vậy, Tô San cũng hơi đỏ mặt ngại ngùng, không nhịn được trừng hắn:
“Anh cũng chưa có bạn gái, còn bắt em tìm bạn trai, em vẫn còn trẻ hơn anh nhiều!”
“Làm gì có ai nói năng như vậy!”
Mẹ Tô giơ tay đ.á.n.h nhẹ vào sau ót của cô.
Tô San lập tức lui ra sau vài bước, lại lẩm bẩm:
“Lời con nói cũng đâu có sai gì.”
“Con bé này….”
Mẹ Tô hận không thể đ.á.n.h cô thêm một cái, con bé này đúng là không thể khai thông!
Thấy vậy, Tô San chỉ ôm canh gà đi vào, nếu như đối tượng thầm mến này của nguyên chủ cũng không thích cô ấy, vậy về sau cô cũng không cần quá rối rắm làm gì, thực ra có một người anh như vậy vẫn khá tốt.
Quay trở vào phim trường, tất cả mọi người đều đang nghỉ ngơi ăn cơm trưa, đều là cơm hộp, còn kiểu như Lý Tuyết thì sẽ đi ra ngoài ăn.
Thấy cô ôm một cái túi trở về, Tiểu Chu cười hắc hắc nói:
“Chị Tô, em mới nghe nói là chị ra ngoài gặp một người đàn ông, sao chị lại cười vui vẻ như vậy a?”
Tô San: “……”
Cô suýt chút nữa quên mất, bác Lưu bảo vệ là trùm buôn chuyện.
“Là hàng xóm, cũng biết nhau từ lâu rồi.”
Cô nói xong liền lấy canh ra, sau đó nói với Tiểu Chu:
“Em có muốn uống một chút không? Bổ khí huyết.”
“Muốn muốn muốn!” Tiểu Chu lập tức đưa chén của mình qua.
Cơm nước xong xuôi, Tô San lại ngồi đọc kịch bản, nghĩ tới cảnh hôn chiều nay, liền cầm kịch bản đi qua tìm Tạ Duyên nói chuyện, thầm nghĩ Tạ Duyên chắc chắn cũng sẽ không thích đóng cảnh hôn này.
Mới vừa tới của phòng hóa trang của Tạ Duyên, cửa liền mở ra từ bên trong, thấy Triệu Đồng tay còn cầm hai túi trái cây từ bên trong đi ra, thấy là cô tới, lập tức mở cái túi ra:
“Cô có muốn ăn trái cây không? Cái này do đoàn phim lúc nãy đưa qua.”
Tô San không nói gì, cô biết, đãi ngộ này sẽ không thể nào dành cho cô.
“Không cần đâu, Tạ Duyên có ở trong đó không?”
Cô hỏi.
Dứt lời, Triệu Đồng lập tức gật gật đầu đáp:
“Có có có!”
Thấy vậy, Tô San đành cầm kịch bản đi vào, vừa vào cửa thì thấy Tạ Duyên đang ngồi ăn cơm hộp, toàn bộ là rau xanh, nhìn đã thấy nhạt nhẽo, một chút xíu đồ ăn mặn cũng không thấy.
“Anh…sao không ra ngoài ăn?”
Cô nhìn thấy hộp cơm như vậy là không muốn ăn rồi.
Tạ Duyên ngẩng đầu nhìn cô, mặt không cảm xúc:
“Có việc gì sao?”
Ngữ khí của Tạ Duyên thật lạnh lùng, Tô San cũng hơi ngẩn người ra, cuối cùng vẫn tiến lên phía trước, giơ lên kịch bản trong tay:
“À ừm, buổi chiều nay có cảnh hôn…Anh có thể nói với đạo diễn là quay tá vị được không?”
Dứt lời, Tạ Duyên nâng mắt nhìn cô, giọng nói bình tĩnh:
“Không thể.”
Sắc mặt Tô San hơi biến đổi, cảm giác kinh ngạc vẫn chưa hoàn hồn, cứ đứng đó, trong lòng thầm nghĩ có phải là mình làm gì đắc tội hắn hay không?
“Anh…Anh không phải không thích đóng cảnh hôn sao?”
Cô lập tức trở nên khách sáo câu nệ hỏi.
Tạ Duyên lại nhấc mắt nhìn cô nói:
“Đúng là tôi không thích đóng cảnh hôn.”
Tô San nhẹ nhàng thở phào.
“Nhưng còn tùy người.”
Hắn bỗng nhiên đứng lên, bước hai bước thật dài tới trước mặt Tô San, Tô San bị giật mình ngã ngồi xuống ghế sô pha.
Tạ Duyên cúi người một tay chống xuống bên cạnh cô, ánh mắt sáng quắc:
“Người khác là người khác, em là em.”
Bốn mắt nhìn nhau, Tô San kinh hoảng tới mức toàn thân hóa đá dựa vào ghế, mắt cũng quên không chớp.
“Em cảm thấy tôi rất dễ nói chuyện sao?”
Ngữ khí hắn trầm thấp, dùng ánh mắt áp bức gắt gao nhìn thẳng vào cô.
Hắn dựa vào gần quá, Tô San cảm thấy không thoải mái, liền duỗi tay đẩy vai hắn:
“Anh đừng như vậy… không nói thì thôi, để tôi tự đi nói.”
Thấy cô vẫn làm bộ cái gì cũng không hiểu, mắt Tạ Duyên nheo lại, đột nhiên cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào hồng nhạt của cô, Tô San ngay lập tức trừng mắt thật lớn.
Hiện giờ vẫn đang nghỉ trưa, cô còn chưa có bôi son môi, vẫn ngọt ngào, giống như bị nghiện, Tạ Duyên vô thức lấy một tay đỡ lấy gáy của cô, hôn mãnh liệt như bị mất khống chế, không thầy dạy cũng tự hiểu.
“Uhm…Tạ…Tạ Duyên…”
Tô San cũng cảm thấy muốn khóc rồi, tay cố gắng đẩy hắn ra.
Thấy được bàn tay nhỏ của cô vẫn liên tục đ.ấ.m vào vai hắn, Tạ Duyên cuối cùng cố gắng kiềm chế cảm xúc, buông lỏng cô ra, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm cô.
Vẻ mặt Tô San hoảng sợ, miệng nhỏ đỏ bừng, khẽ nhếch, giống như vừa trải qua chuyện gì rất kinh sợ.
Cô không tin! Tạ Duyên sao có thể làm vậy với cô.
“Em đã hiểu chưa?”
Giọng nói Tạ Duyên khàn khàn.
Bị hắn nhìn chằm chằm truy hỏi, làm cô hơi hoảng hốt, Tô San cố gắng né tránh tầm mắt của hắn, nhưng ánh mắt mãnh liệt như vậy làm cô không thể bỏ qua.
“Tôi…tôi…tôi còn trẻ…”
Cô có vẻ muốn biểu đạt gì đó.
“Ý em là tôi già rồi sao?”
Lông mày hắn hơi nhướng lên, tầm mắt khi lơ đãng xẹt qua môi của cô thì không tự chủ được hơi trầm xuống.
Hai người dựa vào nhau quá gần, Tô San động đậy một chút cũng không được, cô thật sự không biết phải xử lý mấy vấn đề liên quan đến quan hệ tình cảm nam nữ như thế nào.
“Tôi không có ý đó, chỉ là…chỉ là hiện tại tôi chỉ muốn tập trung cho việc phát triển sự nghiệp.”
Giọng nói nhỏ nhẹ của cô không có chút nào tự tin, mắt tròn xoe cứ nhìn qua bên này rồi lại nhìn qua bên kia né tránh không muốn nhìn vào mắt hắn, Tạ Duyên cảm thấy buồn cười, không lẽ cô ấy cảm thấy, nếu hai người ở bên nhau thì mình sẽ làm liên lụy tới sự nghiệp của cô ấy?
“Sự nghiệp của em, không có xung đột gì với việc hai chúng ta ở bên nhau cả.”
Nói tới đây, Tạ Duyên lại ghé sát lại, kề vào tai cô nhẹ giọng nói:
“Em cũng không trực tiếp từ chối tôi, có phải chứng minh là……thực ra em cũng không chán ghét tôi?”
Hơi thở của hắn nóng rực thổi vào bên tai, cả người Tô San lại cứng đờ lên, hai tay nắm lại thật c.h.ặ.t, tròng mắt lại chuyển động loạn lên, không dám nhìn thẳng vào hắn.
Đối với Tạ Duyên, tâm tình của tô San khá phức tạp, cô không biết cảm giác này là cảm giác gì, chỉ là cô luôn vô thức tin tưởng hắn, cho nên lúc phải đóng cảnh hôn, suy nghĩ đầu tiên của cô là đi tìm Tạ Duyên, cảm thấy hắn chắc chắn sẽ không từ chối đề nghị của mình, chỉ là không ngờ…
“Tôi…thật sự tôi hiện giờ không muốn nói chuyện yêu đương.”
Tô San cúi gằm xuống, che khuất cảm xúc phức tạp trong mắt.
“Em đang lo lắng tôi sẽ làm liên lụy sự nghiệp của em?”
Tạ Duyên giữ lấy gáy của cô, v**t v* mấy sợi tóc mềm mại của cô như có như không, rồi nói:
“Tôi cam đoan với em, nếu tôi làm liên lụy sự nghiệp của em, tùy thời điểm lúc nào em cũng có thể đá tôi.”
Tô San ngẩng đầu, thấy hắn nói nghiêm túc như vậy, trong mắt hắn còn phản chiếu ảnh ngược của mình, nhất thời không khỏi nhíu mi:
“Chuyện tình cảm làm gì có chuyện thử hay không thử.”
Một nữ không thể thờ hai chồng, mặc dù thời đại hiện giờ có thay đổi, nhưng Tô San không có suy nghĩ sẽ tùy tiện quen người bạn trai này rồi lại bỏ rồi lại quen một người bạn trai khác.
Do dự một hồi, cô cau mày, rất nghiêm túc nói:
“Vậy được, nhưng anh phải đồng ý với tôi ba điều kiện.”
Dứt lời, ánh mắt Tạ Duyên lập tức sáng lên, đừng nói là ba điều kiện…
“Em nói đi.”
Ánh mắt hắn sáng quắc nhìn cô.
Chớp chớp mắt suy nghĩ, cô nghiêm túc nói:
“Thứ nhất, anh không được tiết lộ quan hệ của chúng ta cho bất kỳ ai, Triệu Đồng cũng không được!”
Tạ Duyên: “……”
“Anh không nói.”
Thần sắc Tạ Duyên không có gì thay đổi.
Thấy vậy, Tô San lại nghiêm túc nhìn hắn nói:
“Ở nơi công cộng, anh không được đứng gần tôi quá, cho dù lúc cùng đóng phim, anh cũng phải cư xử khách khí.”
Tạ Duyên: “……”
“Được.”
“Thứ ba…”
Tô San cau mày, khuôn mặt lúc này hiện lên một tia đỏ ửng:
“Tôi…tôi từ chối việc ….làm ‘chuyện đó’ trước khi kết hôn.”
Giờ tư tưởng của mọi người đều khá phóng khoáng, không chỉ ở giới giải trí, cho dù người bình thường, bạn trai bạn gái phát sinh quan hệ với nhau cũng rất bình thường, nhưng cô không nghĩ vậy, mặc dù cũng coi như là ảnh hưởng tư tưởng của đời trước, nhưng cô vẫn không muốn dễ dàng giao bản thân cho người khác như vậy.
Nghe vậy, Tạ Duyên cũng hơi sửng sốt, sau đó cười cười nói:
“Anh không phải loại người như vậy.”
Thấy hắn đồng ý rồi, Tô San lại đẩy đẩy vai hắn:
“Vậy anh tránh ra.”
Mắt Tạ Duyên hơi rũ xuống, ánh mắt thâm trầm, bỗng nhiên kề bên tai cô nhẹ giọng nói:
“Chúng ta có nên tập trước một chút cảnh hôn lát nữa quay không?”
Sắc mặt Tô San biến đổi, chưa kịp phản ứng gì, khuôn mặt Tạ Duyên đã áp sát lại, môi phủ xuống môi cô.
“Uhm…”
Tô San đỏ mặt, muốn đẩy hắn, nhưng tay vừa nâng lên đã bị người giữ c.h.ặ.t lại, cô nhắm mắt lại, mong cho hắn nhanh nhanh kết thúc.
Thấy cô đã thả lỏng, Tạ Duyên càng không kiêng nể cứ nhẹ nhàng c.ắ.n xé môi cô, một lát sau mới ngừng.
Không muốn dọa cô sợ, hắn buông lỏng cô ra, ánh mắt vẫn sâu thăm thẳm, Tô San gần như thở không nổi, đối mặt với hành vi bất ngờ này của hắn, nhịn không được lên án:
“Anh…Anh không thể…”
“Có lúc anh sẽ không khống chế được bản thân.”
Hắn vùi đầu bên cổ của cô, hít mấy hơi thật sâu, giọng nói trầm thấp:
“Nhưng anh sẽ cố gắng khống chế bản thân không làm những chuyện thế này.”
Tô San: “……”
Bị hắn ôm một hồi lâu, Tô San lại nhịn không được đẩy đẩy hắn:
“Em muốn đi ra ngoài.”
Lông mày Tạ Duyên hơi động, không vui cọ cọ cổ của cô:
“Chúng ta giờ đang tập kịch, những người khác sẽ không nghĩ gì đâu.”
Tô San: “……”
Anh cho rằng mọi người đều là đồ ngốc sao?
“Em thật sự phải đi ra ngoài, em còn chưa hóa trang nữa.”
Vẻ mặt cô nghiêm túc.
Nghe vậy, Tạ Duyên rốt cuộc hơi động, nhưng trong ánh mắt vẫn có một tia khác lạ.
“Anh nhớ lát nữa nói với đạo diễn xóa cảnh hôn kia đi.”
Nói xong, Tô San liền cầm kịch bản của mình rời khỏi, không bận tâm Tạ Duyên nghĩ thế nào nữa.
Thực ra cô vẫn cảm nhận được quan hệ của mình với Tạ Duyên và Giang Dần có sự khác biệt, lúc trước khi đóng phim, bởi vì kịch bản, Giang Dần cũng sẽ ôm cô, đối với chuyện phải tiếp xúc thân mật như vậy, Tô San cảm thấy không thoải mái, nhưng đối với việc Tạ Duyên lại gần cô cũng không quá bài xích, cô chưa bao giờ nói chuyện yêu đương, cũng không hiểu cảm giác này là thế nào, nhưng đúng là Tạ Duyên luôn đối xử rất tốt với cô.
Đến lúc quay lại phòng trang điểm của mình, Tiểu Chu vẫn đang ngồi ăn khoai sấy, thấy cô trở về, lập tức đưa điện thoại qua cho cô nói:
“Lúc nãy chị Lưu có gọi tới.”
Nghe vậy, Tô San liền cầm điện thoại, ngồi xuống cái ghế ở trước gương trang điểm, trong điện thoại còn có một tin nhắn của chị Lưu, đại khái là tám ngày sau sẽ tổ chức một cuộc họp báo tuyên truyền phim điện ảnh “Loạn thế chi ca”, đến lúc đó chị ấy sẽ qua đón cô.
Nghĩ tới việc cảnh mình diễn trong phim bị xóa bớt rất nhiều, tâm tình Tô San cũng không thể tốt lên được, đối với phim điện ảnh này, cô đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết nhưng cuối cùng lại bị xóa đi như vậy.
Thay trang phục diễn và trang điểm xong, cảnh diễn buổi chiều cũng tới lúc phải quay, đến lúc Tô San ra tới khu vực quay chụp, lại thấy Tạ Duyên đang đứng nói chuyện với đạo diễn, cô cũng liền cầm kịch bản đi qua đó.
Thấy cô đi tới, đạo diễn cũng cười nói:
“Nếu như muốn tá vị, vậy lúc đó máy quay sẽ di chuyển từ gần sau đó dần ra xa, bắt đầu quay từ bên phải, hai người lúc đó phải điều chỉnh góc độ cho tốt.”
