Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P2 - Chương 8

Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:08

Nghe vậy, Tạ Duyên đặt ấm tra trong tay xuống, nghiêng người qua ôm lấy eo cô, ôm cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c, nghiêm túc nói:

“Giữa chúng ta không có hai chữ giúp đỡ.”

“Nhưng mà…”

“Nếu anh muốn ăn cơm em nấu, chắc phải nói là nhờ em nấu cơm dùm anh? Hửm?”

Ánh mắt hắn sáng quắc, nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh lệ tinh xảo đang dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Nghe vậy, Tô San chớp chớp mắt suy nghĩ, cúi đầu:

“Thật xin lỗi, em…”

“Em không cần phải khách khí như vậy.”

Tạ Duyên cười bất đắc dĩ, giơ tay xoa xoa đầu cô, thấp giọng nói:

“Em bảo anh làm gì cũng được.”

Giọng nói trầm thấp từ tính vang lên bên tai, trái tim Tô San cũng run rẩy theo, sắc mặt hơi phức tạp, cô nhận ra rằng, bản thân mình cũng chưa có làm gì vì Tạ Duyên. Tô San cảm thấy có lẽ nên thay đổi tư tưởng của bản thân mình, nên học làm một người bạn gái  đích thực là thế nào, ở kiếp này, không có tồn tại ích lợi hay quyền thế, chỉ đơn giản là thích hay không thích, cô không chán ghét việc Tạ Duyên gần gũi, vậy chắc là cũng có chút thích phải không?

“Chị Lưu có nhắm cho em một bộ phim, là đạo diễn Lê, em tương đối thích nhân vật nữ thứ trong đó, nên muốn có một cơ hội để thử vai, có thể chứ?”

Cô ngẩng đầu, cánh môi vô tình xẹt qua cằm của hắn, tự nhiên như vậy làm cô đỏ mặt.

Cằm hơi ngứa, giống như một chiếc lông chim khẽ quét qua, làm trong lòng hắn cũng ngứa ngáy theo.

Ánh mắt Tạ Duyên tối lại, cúi đầu hôn nhẹ lên mặt cô một cái:

“Chắc chắn có thể.”

Thực ra bộ phim này, đạo diễn Lê Tầm cũng có từng mời hắn, có điều Tạ Duyên thấy mình không thích hợp với vai nam chính trong phim, cho nên đã từ chối, lúc ấy Hạ Hoa còn rất tức giận. Nhưng có một số thể loại phim khác với phim thần tượng, một khi mà nhận bừa, vậy coi như không tôn trọng đạo diễn và toàn bộ đoàn làm phim, mặc dù Tô San muốn đóng bộ phim này, hắn cũng chỉ có thể can thiệp đề cử chút, nhưng chắc chắn hắn sẽ không tham gia đóng phim này.

“Em nói cho anh biết nha, ăn nhiều son môi không tốt cho cơ thể.”

Tô San không nhịn được liếc hắn.

Tạ Duyên hơi động lông mày, ôm cô thật c.h.ặ.t, đầu vùi vào bên cô cô hít một hơi:

“Nhưng cơ thể anh vẫn tốt mà.”

Tô San hơi bất đắc dĩ muốn nói gì đó, lại nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa, vội vàng đứng lên chuẩn bị đi ra, cô suýt thì quên mất sắp bắt đầu quay. Người gõ cửa là Triệu Đồng, hắn nói hiện giờ đạo diễn đang gọi ra chuẩn bị quay phim, mặc dù như vậy là mạo hiểm quấy rầy thế giới hai người của Tạ Duyên, nhưng không còn cách nào.

Đi ra khu vực quay chụp, đạo diễn nghe được Tạ Duyên nói không muốn c** tr*n, mặc dù cảm thấy hơi đáng tiếc, nhưng cũng không ép buộc nữa.

Cảnh này là cảnh quay trong nhà, nam chính ở trong nhà tập hít đất, nữ chính ngồi trên lưng hắn. Phim này thực ra khá nhẹ nhàng, nội dung cảnh diễn thường ngày cũng tương đối ngọt ngào.

Đến lúc cảnh quay đã được bố trí xong, đạo diễn nói hai người vào vị trí bắt đầu quay.

Tất cả nhân viên đứng dẹp qua một bên khỏi phạm vi của máy quay, Tạ Duyên chống tay lên mặt đất, Tô San cẩn thận ngồi trên lưng hắn, trong tay còn cầm một quyển sách, nhìn thấy cơ bắp trên tay Tạ Duyên đã nổi lên.

“Anh cẩn thận chút.”

Cô ngồi ngồi điều chỉnh làn váy, ổn định lại tư thế, lại rất sợ té xuống, chỉ có thể nói nhỏ với người bên dưới:

“Em rất nặng đấy.”

Đạo diễn cũng không cho tụi cô thời gian nói chuyện, thấy ổn định xong liền hô “Action!”

Khi máy quay tới gần, Tô San liền cầm sách trong tay, lải nhải nói:

“Thực ra lần trước là do hiểu lầm, mẹ anh với mẹ em sẽ không tới mức nảy sinh mâu thuẫn đâu hả?”

Nói xong, người bên dưới vẫn không nói gì, chỉ lên lên xuống xuống hít đất, Tô San không nhịn được nhéo hông hắn một phát:

“Lần nào cũng chỉ để mình em nhọc lòng, anh chỉ biết tới huấn luyện, huấn luyện, nếu không phải lần trước lúc đi đăng ký kết hôn anh lại chạy đi làm nhiệm vụ, nếu không mẹ em sẽ không tới mức không hài lòng với anh như vậy!”

Sắc mặt Tạ Duyên vẫn không đổi, trên trán một giọt mồ hôi cũng không có, chỉ thấy cơ bắp trên tay nổi nổi lên:

“Đây là nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ nhiệm vụ lại nhiệm vụ, nếu một ngày nào đó em sắp c.h.ế.t, muốn gặp anh lần cuối có phải anh cũng muốn đi làm nhiệm vụ hay không!”

Tô San nói nói, có vẻ đã có chút tức giận, chợt đứng dậy, cầm sách trong tay nện lên lưng hắn mấy cái.

Tạ Duyên đứng lên, thấy cô đã ôm lấy gối với chăn tính ra ngoài ngủ, lập tức tiến lên chặn trước cửa.

“Anh tránh ra!”

Tô San trừng mắt, vẻ mặt tức giận.

Tạ Duyên rất tự nhiên đoạt lấy chăn gối trong tay cô, Tô San cố gắng kéo giữ lại nhưng không có tác dụng gì.

Máy quay tiến lại gần hai người, Tô San có vẻ thẹn quá thành giận, dùng sức nắm tay cầm ở cửa kéo ra, cuối cùng cả người bị khiêng lên trực tiếp bị ném lên giường.

Tạ Duyên theo đó đè lên người cô, hôn lên môi cô một cái:

“Anh sẽ không để em c.h.ế.t trước anh.”

Đạo diễn ngồi sau máy theo dõi vẻ mặt cười cười, ông cũng không nói Tạ Duyên phải hôn người ta, lúc trước còn làm bộ không đóng cảnh hôn, đòi tá vị, giờ lại làm cái gì đây?

Mặc dù đang đóng phim, nhưng mấy nữ nhân viên trong đoàn cũng cảm thấy mình lại bị k*ch th*ch, rõ ràng đang làm việc nhưng sao vẫn bị nhìn người ta khoe ân ái!

“Hừ! Anh chỉ giỏi đ.á.n.h trống lảng, nếu giờ có điện thoại tới, có phải anh sẽ lại đi làm nhiệm vụ hay không?”

Tô San ra vẻ oán trách, quay đầu đi không nhìn hắn, nhìn kỹ vẫn thấy vành tai hơi đỏ lên.

Tạ Duyên vùi đầu vào bên cổ cô, hít một hơi sâu, mãi mới lên tiếng:

“Em cần hiểu được đây là trách nhiệm của anh.”

“Cắt!”

Ngay sau đó, tổ đạo cụ lại tiến lên chỉnh sửa  ánh sáng, Triệu Đồng lúc này cũng không đi lên đưa nước cho Tạ Duyên, hắn biết hiện giờ Duyên ca không cần đến sự tồn tại của hắn.

Tô San chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, thấy mình đầu tóc bị rối loạn, lại gỡ xuống kẹp tóc để kẹp lại, thấy Tạ Duyên cứ nhìn chằm chằm cô, không nhịn được lại đỏ mặt.

“Lát nữa cũng không có cảnh diễn của anh, anh còn không mau tránh ra.”

Nhân viên đoàn phim đứng gần đó: “……”

Trước kia hai người này rất kín kẽ, giờ lại thành trắng trợn, táo bạo rồi sao!

“Không cần em nhắc.”

Tạ Duyên cười cười bất đắc dĩ, vỗ vỗ đầu cô rồi đi xuống giường.

Thấy vậy, chuyên viên trang điểm lúc này mới tiến tới chỉnh lại trang điểm cho cô. Không được rồi, tâm hồn thiếu nữ của bà cô già này lại bị k*ch th*ch!

Mỗi ngày ngẩng mặt không thấy thì cúi đầu thấy, Tô San biết quan hệ hai người không thể giấu được, dứt khoát không cố tình giấu diếm nữa, giữa trưa cùng ngồi ăn cơm hộp với Tạ Duyên. Chị Lưu có gọi điện thoại tới, thể hiện sự bất mãn của chị ấy khi cô muốn đóng vai nữ thứ, rõ ràng có thể lấy được cơ hội đóng nữ chính tại sao lại cứ muốn đóng nữ thứ?

Nhưng Tô San lại kiên trì giải thích, chị Lưu cũng chỉ có thể miễn cưỡng thỏa hiệp.

Mấy ngày sau, cũng biết được thời gian thử vai của đoàn phim bên kia, Tạ Duyên nói muốn cùng đi với cô, nhưng Tô San nhất định không chịu, cuối cùng là Hạ Hoa đi cùng cô thử vai.

Cô xin nửa ngày nghỉ quay, lên xe, Hạ Hoa ngồi ghế trước lái xe, chị Lưu không đi cùng, Tô San với Tiểu Chu ngồi hàng ghế sau, không khí trong xe có hơi quỷ dị.

Tô San biết người đại diện của Tạ Duyên có lẽ không thích cô, chắc chắn hắn nghĩ mình muốn dựa vào Tạ Duyên để đi lên, cũng không thể trách người ta suy nghĩ nhiều, bởi vì trong giới giải trí chuyện này có quá nhiều.

“Vì sao cô không muốn đóng nữ chính?”

Hạ Hoa ngồi ghế trước bỗng lên tiếng đ.á.n.h vỡ không khí xấu hổ.

Tô San ngẩng đầu, hơi dừng một chút nói:

“Tôi không phù hợp.”

Nói xong, lại cúi đầu lướt mạng, hai ngày này có một nghệ sỹ cũng khá nổi tiếng công khai hẹn hò, dần dần khiến vụ náo động ở cuộc họp báo mấy bữa trước dịu xuống, có điều fan Tạ Duyên vẫn k** r*n, giống như Tạ Duyên đã công khai tình yêu rồi vậy.

“Vậy cô nghĩ cô phù hợp với nhân vật nữ thứ sao?”

Hạ Hoa chuyển động tay lái, trong mắt hiện lên một tia châm chọc, thật rõ ràng, nữ chính là một sinh viên thanh thuần, cũng hợp với tuổi tác của Tô San, nhưng nhân vật nữ thứ kia, thì lại là một người phụ nữ thành thục đã trải qua nhiều sóng gió, tang thương, hình tượng của Tô San với nhân vật này nhìn là đã thấy không có chút liên quan nào.

Nghe vậy, Tô San cũng không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên nói:

“Tôi cũng không biết.”

Nghe vậy, trên mặt Hạ Hoa lại hiện rõ nét châm chọc, thôi đi, cuối cùng lại phải dựa vào mình tới nói chuyện với đạo diễn, nhưng tính tình đạo diễn Lê cũng rất cứng rắn, cho dù có dựa vào quan hệ, nếu không có thực lực cũng không thể lấy được vai diễn.

“Cô với Tạ Duyên đã có tính toán gì chưa?”

Hạ Hoa hỏi.

Tô San sửng sốt, chớp chớp mắt suy nghĩ. Khép lại áo khoác trên người, giờ thời tiết khá lạnh, bộ điện ảnh kia cũng khoảng một tháng rưỡi nữa sẽ ra rạp, điện ảnh chiếu vào đầu năm, sang năm thì có hai bộ phim truyền hình của cô cũng phát sóng, chị Lưu nói, cô có thể nổi được hay không là dựa vào thành tích của năm sau.

“Tôi còn trẻ, cần phải có hiểu biết lẫn nhau kỹ càng rồi mới tính toán gì đó sau.”

Tô San biết, Hạ Hoa chắc chắn hận không thể để cô và Tạ Duyên mau mau chia tay.

Nghe vậy, Hạ Hoa cũng chỉ nhẹ giọng cười nói:

“Cô có thể nghĩ được vậy rất tốt, cô còn trẻ, chắc chắn phải chú trọng sự nghiệp trước.”

Hạ Hoa là người hiểu rõ Tạ Duyên nhất, nếu cậu ta mà kết hôn, chắc chắn sau này không dễ gì đi đóng phim điện ảnh, cho nên Hạ Hoa cũng không thúc giục Tạ Duyên tìm bạn gái, không ngờ là cậu ta vậy mà lại lén lút lẳng lặng tìm một cô bạn gái tới đây!

“Nghe nói bộ tiếp theo của Tạ Duyên là phim hành động, còn phải quay ở rừng rậm nguyên thủy?”

Tô San bỗng nhớ tới chuyện này.

Nói tới đây, Hạ Hoa cũng trở nên nghiêm túc lên:

“Không sai, cho nên lúc nào thuận tiện cô hãy khuyên nhủ hắn đừng đóng bộ phim này nữa, cho dù bồi thường vi phạm hợp đồng cũng được, lần trước cũng vào lúc đóng phim của Phương Không suýt nữa mất cánh tay, lần này ai biết sẽ lại gặp chuyện gì nguy hiểm.”

Biết hắn cũng chỉ vì muốn tốt cho Tạ Duyên, nhưng Tô San cũng không tính ngăn cản Tạ Duyên, mỗi người đều có suy nghĩ, mong muốn của bản thân, cho dù cô khuyên được Tạ Duyên, thì trong lòng anh ấy cũng sẽ có tiếc nuối.

Thấy cô không nói gì, Hạ Hoa lại thấy không vui, đến lúc quan trọng, cô bạn gái này lại chỉ giả vờ câm điếc, không có bộ dáng gì là quan tâm Tạ Duyên cả!

Một đường vẫn duy trì không khí xấu hổ như vậy, cuối cùng xe dừng trước cửa một khách sạn, Tô San đeo khẩu trang xuống xe, liền có một làn gió lạnh thổi tóc cô bay tán loạn, đến lúc Hạ Hoa đỗ xe xong xuôi, ba người cùng nhau đi vào.

Đi thẳng lên lầu 9, nguyên cả tầng này đã được bao trọn, thỉnh thoảng có nhân viên bận rộn đi qua đi lại, Tô San cũng có thấy một vài diễn viên nữ, chắc chắn là cũng tới thử vai.

Có chỗ dựa có khác, Hạ Hoa trực tiếp mang cô đi vào gặp đạo diễn, vừa vặn đúng lúc có một nữ diễn viên đang thử vai, là một nữ diễn viên mới đoạt giải nữ phụ xuất sắc nhất. Cô ấy đã có nhiều năm lăn lộn trong giới điện ảnh, diện mạo không quá đẹp, nhưng rất dễ nhìn, không lạnh, không nóng, diễn xuất lại rất tốt, thấy cô ây mặc một bộ sườn xám đỏ thẫm liền biết cô ấy cũng tới thử vai nữ thứ.

“Đạo diễn Lê, lâu rồi không gặp, khi nào có dịp lại đi uống vài ly a!” Hạ Hoa tự nhiên đi qua cười chào hỏi.

Trong phòng hiện còn cò mấy người bên nhà sản xuất, biên kịch…Đạo diễn Lê Tầm là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, trên mặt đã có chút nếp nhăn, mang kính đen, mặc đồ cũng khá tùy tiện, rất khó có thể tưởng tượng ông ấy chính là anh cả trong giới phim nghệ thuật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thứ Nữ Xuyên Thành Ảnh Hậu P2 - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD