Thư Tâm Di Nhân - Chương 2

Cập nhật lúc: 30/06/2026 11:05

Lời vừa dứt, toàn bộ phòng bao rơi vào một sự im lặng ch/ết ch.óc.

Mặc dù Lâm Khuynh năm mười ba tuổi mới được đón về nhà, nhưng nhà họ Lâm không hề phô trương, chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng đây là cậu con trai út của gia đình.

Cho nên ngoại trừ một số ít người trong cuộc như chúng tôi, rất nhiều người đều không biết anh ta là con riêng.

Buổi tiệc chúc mừng này đâu phải chỉ mời bạn bè thân thiết và thuộc hạ trung thành.

Để nở mày nở mặt, Lâm Khuynh đã mời không ít người có mâu thuẫn với anh ta trên thương trường.

Bây giờ nhờ phước của cô ta, thân phận con riêng đã được thông báo cho toàn thiên hạ biết.

Nhìn những ánh mắt dò xét của những người xung quanh, khuôn mặt của Lâm Khuynh sa sầm đến đáng sợ.

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Không biết anh ta kiếm đâu ra một đồng đội heo như thế này nữa.

Mặt Hạ Lâm đỏ bừng lên.

Lần này cô ta đã khôn ra một chút, trốn sau lưng Lâm Khuynh mà gào thét với tôi.

“Đừng tưởng tôi không biết, cô và Lâm tổng chỉ là liên hôn thương mại, hoàn toàn không có tình cảm."

“Cô đã từng thực sự quan tâm đến Lâm tổng chưa?

Khi Lâm tổng cô đơn thì cô ở đâu?

Khi anh ấy đau lòng cô lại ở đâu?

Cô có biết những ngày tháng đau khổ của anh ấy đều là do một tay tôi ở bên cạnh cùng anh ấy vượt qua hay không!"

Nhìn khuôn mặt kích động của cô ta, tôi thật không hiểu việc ở bên cạnh Lâm Khuynh trải qua những ngày tháng khổ cực thì có gì đáng để khoe khoang chứ.

Nhưng đã cứu bọn họ muốn nếm trải những ngày tháng khổ cực như vậy, thì tôi sẽ tác thành.

Sau này bọn họ nhất định sẽ có những ngày tháng khổ cực qua không bao giờ hết.

Tôi đẩy Hạ Tranh đang cản đường tôi ra, dưới ánh mắt xem kịch hay của tất cả mọi người, tôi tuyên án kết cục của Lâm Khuynh.

“Hủy hôn đi, Lâm Khuynh."

“Dự án sụp đổ, cổ phiếu giảm mạnh, sự thất vọng và sự lưu đày của Lâm chủ tịch, một lần nữa quay trở lại những ngày tháng không ai thèm ngó ngàng tới, đây mới là nỗi đau khổ mà một đứa con riêng làm ơn mắc oán như anh đáng được hưởng thụ."

Từ khách sạn đi ra, tôi thẳng tiến đến công ty.

Văn phòng ở tầng cao nhất của Từ thị đèn đuốc sáng trưng.

Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, nghe thư ký báo cáo tình hình.

“Từ tổng, hiện tại tung ra những bê bối của Lâm thị, chúng ta có tám phần nắm chắc sẽ khiến phía đối tác ở Hách Thành thay đổi người hợp tác."

Dự án Hách Thành đã được chuẩn bị từ ba năm trước, ban đầu là do tôi bắt cầu dắt mối cho Lâm thị.

Khi đó tôi mới tiếp quản Từ thị không lâu.

Không dám một mình nuốt trọn dự án lớn như vậy.

Lâm Khuynh thích hợp hơn tôi rất nhiều.

Thành công, đôi bên cùng có lợi.

Thất bại, anh ta vạn kiếp bất phục, tôi cũng chẳng tổn thất quá lớn.

Nhưng bây giờ đã khác rồi.

Tôi đã ngồi vững ở Từ thị, dự án lớn đến mấy cũng dám thử một lần.

Thương trường không có chỗ cho đạo đức lên tiếng.

Chiêu trò qua cầu rút ván này không phải chỉ mình anh ta biết dùng.

Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, thám t.ử đã đào bới ra hết thảy mọi chuyện của Lâm Khuynh và Hạ Lâm.

Hạ Lâm gia cảnh nghèo khó, bỏ học từ cấp ba, làm hộ lý trong bệnh viện.

Một năm trước, mẹ ruột của Lâm Khuynh chuyển đến bệnh viện nơi Hạ Lâm làm việc để hóa trị, Lâm Khuynh thường xuyên lén lút đến thăm nom.

Cứ như vậy qua lại vài lần, hai người trở nên thân thiết.

Mẹ của Lâm Khuynh bị u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối, tình hình không mấy lạc quan.

Khoảng thời gian đó tâm trạng anh ta luôn trầm uất, tôi thấu hiểu điều đó, và đã giúp anh ta gánh vác áp lực từ phía nhà họ Lâm, để anh ta có thể ở bên cạnh mẹ mình đi nốt đoạn đường cuối cùng của cuộc đời.

Nhưng chính trong khoảng thời gian đó, hai người họ đã dây dưa với nhau.

Lâm Khuynh luôn giấu giếm rất kỹ.

Trước khi dự án Hách Thành chắc chắn mười mươi nằm trong tay, anh ta không dám đưa người ra ngoài ánh sáng.

Tôi không biết có phải anh ta cảm thấy bản thân đã có chỗ dựa để đối đầu với tôi, hay cảm thấy mình đã có thực lực để nắm thóp tôi rồi.

Nhưng tôi biết anh ta sẽ mãi mãi hối hận vì quyết định này.

Tin tức hủy bỏ hôn ước đã được tung ra ngoài.

Nửa tiếng sau, chuyện Lâm Khuynh ng/oại t/ình với cô trợ lý nữ và thân phận con riêng của anh ta cũng bị vạch trần.

Bộ phận quan hệ công chúng nhanh ch.óng vào cuộc, lập tức chiếm lĩnh các bảng tin dư luận lớn.

Thời đại này không còn thịnh hành cái kiểu tình yêu chân chính thì không có tội nữa đâu.

Những lời ch/ửi bới ngập tràn đổ về trang mạng xã hội chính thức của Lâm thị.

Dư luận cơ bản là nghiêng về một phía.

Tôi ngồi trong văn phòng, lướt xem tình hình cổ phiếu của Lâm thị.

Đêm còn dài, không cần phải vội.

Đêm nay có khối người còn vội hơn tôi nhiều.

Người đầu tiên tìm đến tận cửa chính là bố tôi.

Lần cuối cùng tôi và ông ấy gặp nhau đã là chuyện của nửa năm trước.

Gần đây ông ấy mới b.a.o n.u.ô.i một cô tình nhân còn nhỏ tuổi hơn cả tôi.

Cái đầu óc vốn dĩ đã chẳng thông minh gì cho cam của ông ấy, nay bị cô gái trẻ tuổi quấn lấy đến mức hoàn toàn đ.á.n.h mất khả năng phân biệt thị phi đúng sai.

“Từ Thư Âm, con lại đang quậy phá cái gì đấy hả?"

Ông ấy hùng hùng hổ hổ xông vào văn phòng của tôi, không nói không rằng liền chất vấn tôi.

Tôi nhấp một ngụm cà phê, vẫy tay ra hiệu cho các thư ký trong văn phòng lui ra ngoài, lúc này mới nhìn về phía ông ấy.

“Bố, đây không phải là quậy phá, con đang hủy bỏ hôn ước, để đổi lấy lợi ích lớn nhất cho Từ thị với tổn thất nhỏ nhất."

“Nói bậy!"

Ông ấy đập mạnh một phát xuống bàn, tiếng động trầm đục vang vọng khắp cả văn phòng.

Đây không phải là lần đầu tiên ông ấy chất vấn tôi quậy phá.

Khi tôi tiến hành cải cách mạnh mẽ, ông ấy chất vấn tôi quậy phá rồi tát tôi một cái.

Khi tôi sa thải những kẻ đục khoét của công ty, ông ấy chất vấn tôi quậy phá rồi đập phá cả văn phòng của tôi.

Bây giờ ông ấy lại đến nữa rồi.

“Cái gì mà tổn thất nhỏ nhất đổi lấy lợi ích lớn nhất, Từ Thư Âm, con đừng tưởng quản lý công ty được vài ngày là hiểu biết nhiều lắm, thương trường không giống như con nghĩ đâu, giang hồ cũng không phải hỗn như thế!"

“Lập tức thu hồi tất cả các tin tức lại cho bố, đi cùng bố đến nhà họ Lâm xin lỗi, lão Lâm đã gọi cho bố mấy cuộc điện thoại rồi đấy!"

“Còn nữa, em trai con cũng đã tốt nghiệp rồi, bố muốn để nó vào công ty giám sát con, cái công ty này không thể để mặc cho con quậy phá mãi được!"

Tôi bình tĩnh nhìn ông ấy.

“Con là con một, đào đâu ra em trai chứ?"

3.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thư Tâm Di Nhân - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD