Thú Thế Manh Sủng: Thú Phu, Hôn Một Cái! - Chương 263: Không Có Ý Tốt

Cập nhật lúc: 28/03/2026 09:12

Lâm Hoãn Hoãn sờ sờ bề mặt bức tường nhẵn nhụi như lúc ban đầu, vô cùng kinh ngạc vui mừng: "Hiệu quả này tốt thật đấy!"

Sương Vân gật đầu tỏ vẻ tán thành: "Thứ này dùng để gia cố tường vây quả thực rất tuyệt."

Thú nhân bình thường đừng hòng để lại vết xước trên bức tường này, còn về hồn thú, ít nhất cũng phải là hồn thú từ bốn sao trở lên mới có thể gây ra tổn hại thực sự cho nó.

Xác định Tiểu Phấn Hồng quả thực có tác dụng, Hoãn Hoãn vội vàng đem Tiểu Phấn Hồng ngâm vào trong nước, để nó nở to hơn nữa.

Sương Vân thì dẫn theo các thú nhân trát Tiểu Phấn Hồng lên bề mặt tường vây.

Mất trọn vẹn hai ngày, cuối cùng cũng trát kín Tiểu Phấn Hồng lên toàn bộ bề mặt tường.

Độ kiên cố tăng lên gấp mười mấy lần, nháy mắt khiến cảm giác an toàn tăng vọt a!

Điểm không hài hòa duy nhất, chính là màu sắc của bức tường quá mức lẳng lơ rồi.

Một màu hồng phấn ướt át, tựa như một nụ hoa kiều diễm sừng sững giữa khu rừng xanh mướt, vươn dáng vẻ yêu kiều đón gió, trong miệng còn đang vẫy gọi.

"Lại đây a~ Khoái hoạt a~"

Hoãn Hoãn tỏ vẻ, hơi bị cay mắt...

Trong lúc Nham Thạch Lang Tộc đang bận rộn gia cố phòng ngự thành, trên Hắc Thủy Hà xuất hiện mười mấy chiếc bè gỗ.

Trên mỗi chiếc bè đều chật ních thú nhân.

Bọn họ mặt mũi tiều tụy, quần áo xộc xệch, trên người một số thú nhân còn mang theo vết thương, thoạt nhìn vô cùng chật vật.

Đám thú nhân này toàn bộ đều đến từ vùng đất bên kia Hắc Thủy Hà.

Bọn họ vốn dĩ sống một cuộc sống yên bình ổn định ở bờ bên kia, không ngờ quân đoàn Dị Ma Tộc đột nhiên xông tới. Bọn họ vùng lên phản kháng, kết quả c.h.ế.t trận vô số, t.h.i t.h.ể chất cao như núi, m.á.u tươi nhuộm đẫm đất đai, từng đàn quạ đen lượn lờ trên bầu trời, thỉnh thoảng lại sà xuống mổ ăn thịt thối.

Những thú nhân sống sót, một phần bị Dị Ma Tộc bắt đi làm nô lệ, một phần khác thì dưới sự dẫn dắt của một thần sứ, đóng bè gỗ, vượt qua Hắc Thủy Hà.

Vị thần sứ này đến từ Thái Dương Thần Điện, tên là Đồng Phủ.

Hắn vốn phụng mệnh đến các bộ lạc ở bờ bên kia Hắc Thủy Hà để giúp xua đuổi T.ử Huyết Bệnh, không ngờ lại đụng phải quân đoàn Dị Ma Tộc xâm lược.

Dưới sự bảo vệ bằng cả tính mạng của lính gác, Đồng Phủ may mắn trốn thoát.

Đồng Phủ biết sử dụng Trị Dũ Thuật, còn biết chế tạo một loại thần d.ư.ợ.c nghe nói có thể chữa khỏi mọi loại bệnh tật, cho nên uy vọng trong đám thú nhân này cực kỳ cao.

Bọn họ vượt qua Hắc Thủy Hà, thuận lợi lên bờ.

Đám thú nhân này trước tiên dựng trại trong rừng, sống được vài ngày, dựa vào việc săn b.ắ.n để nuôi sống bản thân.

Sau đó có người phát hiện ra ở sâu trong rừng còn có một bộ lạc rất lớn.

Đồng Phủ lập tức động tâm.

Nói thật, hắn sống ở đây cũng không tồi, những thú nhân nhà quê thiếu hiểu biết này đều vô cùng sùng bái hắn, không chỉ nhường hang động tốt nhất cho hắn ở, mỗi lần đi săn về đều chia phần thịt non nhất cho hắn ăn.

Giữa một đám thú nhân quần áo rách rưới, đầu bù tóc rối, chỉ có Đồng Phủ là vẫn duy trì dáng vẻ sạch sẽ gọn gàng.

Nhưng điều này không thể thỏa mãn dã tâm của hắn.

Hắn muốn tìm một bộ lạc có thực lực cường đại, tiếp tục chiêu mộ tín đồ, mở rộng thế lực của mình.

Chỉ có như vậy, sau này khi hắn trở về Thái Dương Thần Điện, mới có thể nhận được sự ưu ái và tín nhiệm của Ôn Khiêm đại tế tư.

Nếu may mắn, hắn thậm chí có thể trở thành một trong những ứng cử viên cho chức đại tế tư đời tiếp theo.

Vừa nghĩ đến cảnh mình có thể trở thành đại tế tư, đứng trong thần điện, nhận sự kính ngưỡng của vạn thú, Đồng Phủ liền cảm thấy tâm trạng sục sôi, nhiệt huyết toàn thân đều cuộn trào.

Nghe nói sâu trong rừng có một bộ lạc lớn, Đồng Phủ lập tức có cảm giác hưng phấn như buồn ngủ gặp chiếu manh.

Hắn không chút do dự ra lệnh: "Đến bộ lạc đó xem sao!"

Dưới sự dẫn dắt của Đồng Phủ, đám thú nhân này tiến về phía Nham Thạch Sơn.

Khi nhìn thấy bức tường vây màu hồng phấn lẳng lơ kia, bọn họ đều có chút ngẩn người.

Có người nhỏ giọng bàn tán.

"Đây là thứ gì vậy? Trông giống như tường thành, nhưng màu sắc lại không đúng lắm."

"Ta thấy chính là tường thành, bộ lạc có thể xây dựng được tường thành, chắc chắn là một bộ lạc vô cùng cường đại!"

"Nếu đối phương chịu thu nhận chúng ta thì tốt quá."...

Những thú nhân này sống trong rừng không được tốt lắm, bọn họ rất lo lắng đám Dị Ma Tộc kia sẽ vượt qua Hắc Thủy Hà, tiếp tục mở rộng lãnh thổ sang bên này.

Nếu có thể nhận được sự che chở của một bộ lạc cường đại, chỉ số an toàn của bọn họ sẽ tăng lên rất nhiều.

Đồng Phủ lúc này cũng vô cùng hưng phấn, một bộ lạc cường đại đang chờ đợi hắn quang lâm!

Hắn chọn một con thú chồn khá lanh lợi, dặn dò: "Đi dò la xem, đây là địa bàn của bộ lạc nào."

Thú chồn vâng dạ một tiếng, biến thành một con chồn màu nâu xám, men theo tường vây leo lên trên.

Trên tường vô cùng trơn nhẵn, nó không tìm được điểm tựa, cố gắng dùng móng vuốt chọc vào trong tường, ai ngờ bức tường này lại cứng rắn vô cùng, nó dùng hết sức lực cũng không thể để lại nửa điểm dấu vết trên mặt tường.

Thú chồn lùi lại, mồ hôi nhễ nhại nói: "Bức tường này quá kỳ quái, căn bản không có cách nào leo lên được, trừ phi bay qua như Vũ Tộc."

Dường như để chứng minh cho lời nói của nó, hai thú nhân Vũ Tộc vỗ cánh, bay qua từ phía trên bọn họ.

Bức tường vây cao không thể với tới đối với thú nhân bình thường, lại bị bọn họ nhẹ nhàng bay qua.

Đồng Phủ híp mắt lại: "Sao ở đây lại có Vũ Tộc? Chẳng lẽ đây là địa bàn của Vũ Tộc?"

Không thể trèo tường, bọn họ đành phải tìm cách khác.

Hai thú nhân Vũ Tộc kia sau khi hạ cánh, liền tìm đến Cửu Nguyên đang đi tuần tra.

"Bên ngoài có một đám thú nhân lén lút, không biết muốn làm gì, các anh đề phòng một chút."

Cửu Nguyên nghe xong, lập tức dẫn theo một đội người đi xem có chuyện gì.

Kết quả thật sự bị bọn họ phát hiện ra một đám thú nhân lạ mặt.

Những thú nhân đó thoạt nhìn đều rất lạ, trước đây chưa từng gặp qua, hơn nữa quần áo xộc xệch, bộ dạng lén lút, thậm thụt trốn bên ngoài tường vây.

Chắc chắn là không có ý tốt!

Tộc trưởng Sương Vân đã dặn dò, dạo này bên ngoài không yên ổn, nhìn thấy thú nhân lạ mặt, nhất định phải cẩn thận.

Nói không chừng chính là Dị Ma Tộc ngụy trang thành thú nhân bình thường để đến dò la tình báo!

Cửu Nguyên dẫn theo đội tuần tra xông lên, không nói hai lời liền xách v.ũ k.h.í động thủ, đ.á.n.h cho đám thú nhân lén lút kia một trận tơi bời.

Cho đến khi bọn họ bị đ.á.n.h cho răng rơi đầy đất, ôm đầu chạy trối c.h.ế.t, Cửu Nguyên mới lạnh lùng phun ra một chữ: "Cút!"

Đồng Phủ ôm khuôn mặt bị đ.á.n.h sưng vù, tức giận nghiến răng nghiến lợi.

"Mối thù này ta nhất định phải báo!"

Cửu Nguyên đ.á.n.h người xong, xoay người truyền lệnh xuống: "Sau này nếu còn gặp phải loại thú nhân lai lịch bất minh này, không cần nói nhảm với bọn chúng, trực tiếp đ.á.n.h đuổi đi cho ta!"

Đội tuần tra ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, đồng thanh đáp: "Rõ!"

Sương Vân biết chuyện này, liền cho người xây dựng bốn tháp canh trên tường vây, phân bố ở bốn hướng đông nam tây bắc, trên mỗi tháp canh đều có lính gác luân phiên trực.

Sau này nếu lại xuất hiện tình trạng người ngoài dòm ngó, lính gác lập tức có thể phát hiện, và thông báo cho những người khác trong bộ lạc.

Hoãn Hoãn nhìn bức tường vây và tháp canh trước mặt, phát hiện Nham Thạch Sơn thật sự ngày càng có dáng dấp của một pháo đài quân sự rồi.

Cứ theo đà phát triển này, nói không chừng thật sự có thể xây dựng thành một tòa thành đấy!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.