Thú Thế Manh Sủng: Thú Phu, Hôn Một Cái! - Chương 873: Ngươi Là Đồ Phản Bội!

Cập nhật lúc: 28/03/2026 21:20

Hòa Tung thân là Vạn Thú Chi Vương, từ nhiều năm trước đã là Thập tinh hồn thú.

Ông ta ngay tại chỗ hóa thân thành sư t.ử đực màu vàng, sức mạnh hồn thú cường đại khuếch tán ra xung quanh, khiến Kiếm Nghi ngay tại chỗ biến sắc mặt!

"Trên Thần Sơn, bất kỳ thú nhân nào cũng không thể biến thành hình thú, trừ phi... ông đã bước vào cảnh giới Bán Thần?!"

Sư t.ử đực màu vàng bước lên một bước, toàn bộ Thần Điện đều theo đó mà rung chuyển, ông ta đắc ý cười nói: "Chuyện này còn phải đa tạ m.á.u tươi mà Tiên Tri đại nhân cung cấp, chính vì uống m.á.u của cô ta, ta mới có thể từ Thập tinh, trực tiếp bước vào cảnh giới Bán Thần!"

Không chỉ có Hòa Tung, những thú binh theo ông ta xông lên núi, cũng đều là cao thủ nhất đẳng, thực lực trung bình của bọn họ đều ở khoảng Bát tinh, kém nhất cũng có Lục tinh, mạnh nhất thậm chí đã đạt đến Thập tinh!

Những cao thủ này đều là tinh anh do Hòa Tung tìm kiếm từ khắp nơi, dày công bồi dưỡng nhiều năm.

Sở hữu thực lực cường đại như vậy, cho dù là điều động toàn bộ cao thủ của Vạn Thú Thành đến, cũng chưa chắc có thể đ.á.n.h bại bọn họ.

Cũng chính vì vậy, Hòa Tung mới dám xông vào Thần Điện giam cầm Lâm Hoãn Hoãn.

"Các người không chạy thoát được đâu!" Sư t.ử đực màu vàng gầm lên xong, tung người nhảy một cái, lao về phía vị trí của Lâm Hoãn Hoãn!

Thời khắc mấu chốt, Tinh Trần bỗng nhiên ra tay.

Vô số Phệ Hồn Đằng màu đen từ trong tay áo hắn lao ra, quấn c.h.ặ.t lấy tứ chi của hùng thú, dùng sức quăng sang một bên!

Hùng thú giữa không trung khó nhọc xoay chuyển phương hướng, giãy thoát khỏi sự trói buộc của Phệ Hồn Đằng, vững vàng đáp xuống đất.

Kiếm Nghi quay đầu hét lớn với Trầm Uyên và Tảo Niệm: "Các người mau đưa Tiên Tri đại nhân đi!"

Hoãn Hoãn kiên quyết không chịu đi: "Đản Đản vẫn còn ở trong Thần Điện, tôi không thể bỏ mặc con bé!"

"Các người đi trước đi, tôi khá quen thuộc nơi này, tôi đi tìm con bé, đợi tôi tìm thấy con bé sẽ lập tức ra ngoài hội họp với các người."

Nói xong, Kiếm Nghi liền đơn thương độc mã xông vào sâu trong Thần Điện.

Có thú binh lập tức đuổi theo.

Hoãn Hoãn cũng muốn đi theo, nhưng lại bị Trầm Uyên và Tảo Niệm cưỡng ép kéo rời khỏi Thần Điện.

"Nơi này quá nguy hiểm, cô bắt buộc phải xuống núi ngay lập tức, chúng tôi đã sắp xếp người tiếp ứng dưới núi rồi."

Hoãn Hoãn vẫn không chịu đi: "Không được, tôi không thể bỏ mặc Đản Đản, tôi phải đưa con bé cùng đi."

"Kiếm Nghi đã đi tìm Đản Đản rồi, cô bây giờ cho dù có đi cũng không giúp được gì, lỡ như xui xẻo, cô rất có thể sẽ bị bắt lại lần nữa, đến lúc đó sự sắp xếp của chúng ta sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ mất!"

"Nhưng..."

"Không có nhưng nhị gì nữa! Mau đi thôi!"

Trầm Uyên và Tảo Niệm mỗi người một bên nắm lấy cánh tay cô, phớt lờ sự giãy giụa phản kháng của cô, cưỡng ép đưa cô chạy về phía chân núi.

Trên đường đi Hoãn Hoãn liên tục quay đầu nhìn lại phía sau.

Cô thấy trong Thần Điện liên tục phát ra những tiếng ầm ầm, giống như có vật nặng đang va chạm vào nhau.

Đúng lúc này, sư t.ử đực màu vàng đột nhiên húc vỡ cánh cửa lớn, từ trong Thần Điện xông ra!

Phía sau ông ta còn bám sát vô số sợi dây leo màu đen.

Những thứ đó toàn bộ đều là Phệ Hồn Đằng!

Trên dây leo dính đầy vết m.á.u loang lổ, hắn không biết đã hút m.á.u thịt của bao nhiêu người.

Dù sao thì những thú binh vây quanh Hòa Tung lúc trước ít nhất cũng phải tám chín chục tên, bây giờ không một ai có thể chạy thoát ra ngoài.

Sư t.ử đực phát ra tiếng gầm: "Ngươi lại là Ma vật!"

Ngay cả Trầm Uyên và Tảo Niệm cũng vô cùng kinh ngạc, bọn họ không ngờ trong Vạn Thú Thần Điện lại xuất hiện Ma vật, hơn nữa Ma vật này đang chiến đấu với Hòa Tung, thoạt nhìn có vẻ như đang bảo vệ Hoãn Hoãn.

Thừa dịp này, Hoãn Hoãn dùng sức giãy thoát khỏi sự kìm kẹp của hai người, quay người chạy về phía Phệ Hồn Đằng, trong miệng hét lớn.

"Tinh Trần, Đản Đản vẫn còn ở trong Thần Điện, anh có thể giúp tôi cứu con bé ra được không?"

Phệ Hồn Đằng vốn đang vặn vẹo điên cuồng hơi khựng lại.

Giọng của Tinh Trần vang lên: "Nàng đợi một chút."

Hoãn Hoãn tràn đầy mong đợi nhìn hắn.

Lúc này cô thầm nghĩ trong lòng, chỉ cần Tinh Trần có thể giúp cô cứu Đản Đản ra, bất luận bảo cô làm gì cũng được!

Cho dù là ở bên hắn, vĩnh viễn không chia lìa, cũng được!

Sư t.ử đực hung hãn lao về phía Hoãn Hoãn!

Phệ Hồn Đằng kịp thời ra tay, quấn lấy eo Hoãn Hoãn, kéo cô vào trong Thần Điện.

Sư t.ử đực vồ hụt, ông ta gầm lên giận dữ: "Lâm Hoãn Hoãn, cô thân là Tiên Tri, lại cấu kết với Ma vật bẩn thỉu! Cô không xứng làm Tiên Tri, ta phải tố cáo cô với tất cả thú nhân, cô là đồ phản bội!"

Giọng nói của ông ta vang vọng khắp toàn bộ Thần Sơn.

Đáng tiếc Hoãn Hoãn lúc này đã bị kéo vào sâu trong Phệ Hồn Đằng, xung quanh toàn là những sợi dây leo không ngừng vặn vẹo, cô căn bản không nghe thấy âm thanh bên ngoài.

Ở nơi sâu nhất của Phệ Hồn Đằng, nở một bông hoa nhỏ màu trắng.

Bông hoa đó hoàn toàn không phù hợp với khí tức đẫm m.á.u cuồng bạo của Phệ Hồn Đằng.

Nó thoạt nhìn vừa dịu dàng, lại vừa yên tĩnh.

Khiến người ta bất giác muốn đến gần nó.

Hoãn Hoãn nhìn chằm chằm bông hoa nhỏ đó một lát, nhớ lại từng nhìn thấy bông hoa này trong ký ức của Tinh Trần ——

Nó là món quà Thần Mộc tặng cho Phệ Hồn Đằng từ rất nhiều năm trước.

Không ngờ đã qua lâu như vậy, nó vẫn được bảo quản nguyên vẹn không chút sứt mẻ.

Hoãn Hoãn bất giác vươn tay về phía nó.

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên, sư t.ử đực cưỡng ép xông vào Thần Điện.

Móng vuốt sắc nhọn hung hăng xé đứt những sợi dây leo đang bay lượn.

Sư t.ử đực và Phệ Hồn Đằng lại đ.á.n.h nhau, cuộc đối đầu của những cường giả tuyệt thế, sức tàn phá thực sự quá mạnh.

Giữa lúc trời long đất lở, ngay cả vị trí của Hoãn Hoãn cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Đã mấy lần cô suýt bị những viên đá bay tứ tung đập trúng, may mà Phệ Hồn Đằng lần nào cũng kịp thời giúp cô quất bay những viên đá đó, mới không để cô bị đập trúng.

Có hai sợi Phệ Hồn Đằng từ sâu trong Thần Điện rụt về.

Ở phần đuôi của dây leo, quấn lấy hai người, lần lượt là Đản Đản và Kiếm Nghi.

Cả hai người đều đã rơi vào trạng thái hôn mê.

Phệ Hồn Đằng trực tiếp đưa hai người ra khỏi Thần Điện.

Khi bọn họ được đặt xuống đất, Trầm Uyên và Tảo Niệm lập tức xông tới, đỡ hai người dậy, cố gắng kéo giãn khoảng cách với Thần Điện.

Phệ Hồn Đằng quấn lấy eo Hoãn Hoãn, nhẹ nhàng vuốt ve.

Giọng của Tinh Trần vang lên: "Nơi này rất nguy hiểm, nhưng ta không muốn để nàng đi."

Nếu hắn đã cứu Đản Đản, trong lòng Hoãn Hoãn không còn vướng bận, tràn đầy biết ơn hắn, lập tức nói: "Không sao, tôi ở lại cùng anh!"

Đây có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử, Tinh Trần nghe thấy cô nói những lời như vậy.

Phệ Hồn Đằng bất giác quấn cô c.h.ặ.t hơn một chút.

Giống như quấn lấy bảo bối yêu thích nhất.

Trận chiến giữa sư t.ử đực và Phệ Hồn Đằng vẫn đang tiếp diễn, tường và mặt đất xung quanh cơ bản đều bị phá hủy sạch sẽ, khắp nơi đều là đá vụn, ngay cả một chỗ đặt chân cũng không có.

Nếu luận về thực lực, thực ra Phệ Hồn Đằng nhỉnh hơn một chút.

Nhưng nơi này là Thần Sơn, bẩm sinh đã có mức độ áp chế nhất định đối với Ma vật, thực lực của Tinh Trần bị chèn ép không ít, hắn bây giờ có thể dưới sự tấn công cường độ cao của hùng thú, bảo vệ Hoãn Hoãn không bị thương, đã là giới hạn hắn có thể làm được hiện tại rồi.

May mà khả năng tái sinh của hắn rất mạnh, cho dù bị thương cũng có thể nhanh ch.óng phục hồi.

Nhưng Hòa Tung thì không được.

Vết thương trên người ông ta ngày càng nhiều, thể lực tiêu hao ngày càng lớn, tốc độ cũng trở nên ngày càng chậm.

Cứ tiếp tục như vậy, ông ta rất có thể sẽ gục ngã vì trọng thương cộng thêm kiệt sức.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.