Thú Thế Manh Sủng: Thú Phu, Hôn Một Cái! - Chương 97: A Nương
Cập nhật lúc: 28/03/2026 07:17
Hoãn Hoãn đứng bên bờ ao, nhìn những chiếc lá sen trước mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Trông đúng là giống hoa sen thật, không biết có củ sen để ăn không nhỉ."
Kết quả lời vừa dứt, đã có rất nhiều củ sen bị ném lên bờ, rào rào rơi xuống bãi cỏ dưới chân Hoãn Hoãn.
Hơn nữa toàn bộ đều là củ sen đã được rửa sạch sẽ!
Hoãn Hoãn mang vẻ mặt chấn động.
Chuyện, chuyện này là sao?!
Nụ hoa nhỏ vốn dĩ đang đứng yên tĩnh giữa ao đột nhiên nghiêng qua, nhẹ nhàng cọ cọ vào mu bàn tay Hoãn Hoãn, giống như đang làm nũng.
Hoãn Hoãn càng kinh ngạc hơn, thời buổi này ngay cả một đóa hoa sen cũng có thể thành tinh rồi sao?!
Cũng may nụ hoa nhỏ này trông khá đáng yêu.
Cộng thêm việc trước đó đã từng nhỏ m.á.u cho nó, Hoãn Hoãn có một cảm giác thân thiết khó tả đối với nó.
Em không hề cảm thấy sợ hãi, đưa tay sờ sờ nụ hoa nhỏ: "Những củ sen này đều là con tặng cho ta sao?"
Nụ hoa nhỏ hơi hé mở những cánh hoa màu hồng nhạt, phát ra giọng nói mềm mại: "A Nương thích, đều cho A Nương."
Hoãn Hoãn rất bất ngờ: "Con gọi ta là A Nương?"
"A Nương! A Nương!" Nụ hoa nhỏ lại cọ cọ vào cái bụng đang nhô lên của em, "Đệ đệ, muội muội."
Hoãn Hoãn nằm mơ cũng không ngờ tới, mình vậy mà lại có một đóa hoa sen làm con trai!
Ngay lúc em đang ngẩn người, Huyết Linh từ trên trời giáng xuống, vững vàng đáp xuống bên cạnh em.
Huyết Linh nhìn thấy củ sen đầy đất, nở nụ cười thấu hiểu: "Đây đều là quà Bán Chi Liên tặng cô sao? Xem ra hai người chung sống rất hòa hợp nhỉ!"
Nụ hoa nhỏ nhìn thấy hắn đến, lập tức quay ngoắt đầu lại, quấn lấy cổ tay hắn, đầy lưu luyến cọ cọ vào lòng bàn tay hắn: "A Ba! A Ba!"
Hoãn Hoãn: "..."
Nó gọi em là A Nương thì thôi đi, gọi Huyết Linh là A Ba là cái quỷ gì vậy?!
Em trở thành người một nhà với tên người chim này từ lúc nào thế?!
Huyết Linh xoa xoa nụ hoa nhỏ, động tác dịu dàng ngoài sức tưởng tượng: "Ngoan nào~"
Hoãn Hoãn không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là sao? Đóa Bán Chi Liên này sao lại gọi tôi là A Nương, còn gọi anh là A Ba?!"
"Bán Chi Liên là một loài sinh vật đặc biệt hiếm thấy, nó tiến hóa từ thực vật thành hình người, trước khi nó ra đời, ai cho nó uống m.á.u, người đó chính là cha mẹ của nó. Chúng ta đều từng cho nó uống m.á.u của mình, chúng ta đương nhiên trở thành cha mẹ của nó rồi."
Hắn nói một cách hiển nhiên, Hoãn Hoãn lại không nhịn được nhíu mày: "Anh cho nó uống m.á.u lúc nào?"
"Trước khi đưa cho cô, tôi đã cho nó một giọt m.á.u trước rồi."
Hoãn Hoãn trừng mắt nhìn hắn: "Anh cố ý!"
"Đúng vậy, tôi chính là cố ý đấy."
Hoãn Hoãn: "..."
Trên đời này sao lại có kẻ mặt dày vô sỉ đến thế chứ?!
Nụ hoa nhỏ nhạy bén nhận ra tâm trạng A Nương không tốt, nó lập tức lại quấn lên cổ tay Hoãn Hoãn, cọ cọ vào đầu ngón tay em, lại phát ra âm thanh lấy lòng: "A Nương! A Nương!"
Tiểu gia hỏa này thực sự quá đáng yêu, cơn giận của Hoãn Hoãn còn chưa kịp bùng lên, đã bị nó cọ cho tan biến mất.
Em xoa xoa nụ hoa nhỏ: "Về đi."
Nụ hoa nhỏ lại cọ cọ ngón tay em, sau đó mới lưu luyến không rời quay về giữa ao.
Hoãn Hoãn gọi Bạch Đế đến, giúp chuyển những củ sen này về nhà.
Huyết Linh đi theo em về nhà: "Mẹ của con ta ơi, cho ta xin ít hạt hướng dương rang ăn đi!"
Hoãn Hoãn: "..."
Em vội vàng ném một gói hạt hướng dương rang vào lòng Huyết Linh: "Đi mau! Đừng có đến nữa!"
"Sinh con xong là trở mặt không nhận người, đúng là giống cái nhỏ tuyệt tình mà!" Huyết Linh chậc chậc hai tiếng, ôm hạt hướng dương bay đi.
Tên này lớn lên đẹp trai như vậy, cứ như yêu nghiệt tuyệt thế bước ra từ trong truyện tranh, sao tính cách lại không biết xấu hổ như thế chứ?!
Mỗi ngày ngoài việc trêu chọc em, thì chính là đến nhà em ăn chực uống chực!
Hoãn Hoãn giơ ngón giữa về phía bóng lưng của hắn.
Em vừa quay người lại, đã nhìn thấy Bạch Đế đang nhìn mình, ánh mắt sâu thẳm khó tả.
"Huyết Linh vừa gọi em là mẹ của con hắn?"
Hoãn Hoãn vội vàng biện minh: "Anh đừng hiểu lầm! Hắn chỉ gọi bừa thôi, anh còn không biết tính hắn sao, cả ngày chẳng đứng đắn gì, chỉ thích nói hươu nói vượn."
Bạch Đế liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự căng thẳng của em, anh chu đáo không gặng hỏi thêm, ôn tồn nói: "Những củ sen này em muốn làm món gì?"
Vừa nhắc đến đồ ăn, Hoãn Hoãn lập tức phấn chấn hẳn lên: "Có thể hầm canh, còn có thể làm nộm! Củ sen kẹp thịt chiên cũng rất ngon! Tiếc là chúng ta không có dầu ăn..."...
Lúc bày sạp ở khu chợ, Hoãn Hoãn cũng đem đậu đũa, củ sen và hạt hướng dương rang ra bày bán.
Đông Nha với tư cách là khách quen của nhà em, là người đầu tiên nếm thử ba món đồ mới này. Cậu không thích mùi vị của đậu đũa lắm, nhưng hạt hướng dương rang và củ sen thì rất ngon!
Hạt hướng dương rang rất thơm! Củ sen giòn ngọt thanh mát!
Thế là Đông Nha không chút do dự mua một túi lớn hạt hướng dương rang và hai túi lớn củ sen mang về.
Sau đó lại có rất nhiều thú nhân mua hạt hướng dương rang và củ sen, chẳng bao lâu sau hạt hướng dương và củ sen đã được bán sạch.
Hoãn Hoãn rất ngạc nhiên, không ngờ những thú nhân này cũng thích c.ắ.n hạt hướng dương!
Em một hơi bán sạch toàn bộ hạt hướng dương rang trong nhà, đổi được không ít thảo d.ư.ợ.c.
Còn về đậu đũa, thì bị gia đình lợn lông đỏ từ xa đến mua hết, họ vô cùng thích mùi vị của loại đậu đũa này.
Kết quả ngày hôm sau Huyết Linh lại tìm đến cửa, tiếp tục đòi hạt hướng dương.
Hoãn Hoãn cạn lời nhìn hắn: "Ăn nhiều hạt hướng dương như vậy, anh không sợ bị nóng trong người sao?!"
Huyết Linh vươn ngón tay ra, đầu ngón tay xèo một tiếng bốc lên ngọn lửa: "Cô cảm thấy tôi sẽ sợ nóng sao?"
Hoãn Hoãn: "..."
Ông nói gà bà nói vịt, bỏ đi!
Em nói: "Hôm qua đã bán sạch hạt hướng dương rồi, hôm nay không còn nữa, vài ngày nữa anh hẵng đến."
Huyết Linh không vui lắm: "Cô không chừa lại cho tôi một gói sao? Dù sao tôi cũng là cha của đứa bé mà!"
Vừa nghe thấy bốn chữ "cha của đứa bé", Hoãn Hoãn liền đen mặt.
Sương Vân đột nhiên trở về, vừa vào cửa đã nghe thấy lời Huyết Linh nói, lập tức xù lông.
Anh lao tới túm lấy cổ áo Huyết Linh, tức giận nói: "Đứa bé trong bụng Hoãn Hoãn rõ ràng là của tôi! Là của tôi! Anh đừng hòng cướp con của tôi!"
Hoãn Hoãn vội vàng kéo anh ra: "Anh đừng vội, bình tĩnh chút đi."
Sương Vân vô cùng tủi thân nhìn em: "Đứa bé trong bụng em là của anh đúng không?"
"Đúng đúng đúng! Chính là của anh!"
Lúc này Sương Vân mới vui vẻ trở lại.
Huyết Linh chỉnh lại vạt áo bị kéo xộc xệch, chậm rãi nói: "Đứa bé trong bụng Hoãn Hoãn đương nhiên là của anh rồi, dù sao con của tôi và cô ấy cũng đã lớn rồi."
"Cái quỷ gì vậy?!" Sương Vân lại xù lông, "Hoãn Hoãn sinh con cho anh lúc nào? Hai người còn chưa từng giao phối, căn bản không thể có con!"
"Anh muốn xem con của tôi và Hoãn Hoãn không?"
"Các người không thể có con!" Sương Vân tin chắc không chút nghi ngờ.
Huyết Linh giơ tay phải lên, một nụ hoa nhỏ màu hồng phấn thò ra từ trong ống tay áo.
Nó vừa nhìn thấy Hoãn Hoãn, lập tức lao tới, quấn lấy cổ tay em, đầy lưu luyến gọi: "A Nương! A Nương!"
Sương Vân: "..."
Anh lập tức nhìn sang Hoãn Hoãn, trong mắt tràn ngập sự chấn động.
Hoãn Hoãn: "..."
Xin hỏi làm thế nào để giải thích với chồng việc mình đột nhiên có một đứa con trai? Đang online chờ đáp án, gấp!
