Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 192: Di Sản Quý Giá Của Tổ Tiên Thần Long
Cập nhật lúc: 06/03/2026 09:02
Hòa Thiên Thiên đáp lại:
"A Vũ, anh hãy mau ch.óng dạy bảo mấy người học việc đi, đợi khi họ có thể tự mình quán xuyến xưởng ép dầu thì anh sẽ thảnh thơi hơn nhiều."
Kình Vũ ân cần lau sạch khóe môi cho cô, rồi mỉm cười nói:
"Bất cứ lời dặn dò nào của Thiên Thiên, anh đều làm theo mà."
"Về chuyện xưởng ép dầu, anh vẫn luôn theo đúng yêu cầu của em, dốc hết sức chỉ dạy cho mấy đứa học việc lanh lợi, chăm chỉ đó."
"Vả lại, nếu em thực sự mang thai, sao anh có thể không ở bên cạnh em suốt được."
Hòa Thiên Thiên gật đầu. Ba ngày trước cô đã uống viên t.h.u.ố.c sinh con do hệ thống cung cấp, chắc hẳn sẽ sớm kiểm tra ra kết quả có tin vui.
"A Vũ, tiền chuộc lỗi... À không, ba ngày trước anh nghe thấy những lời Minh Cung Dao nói rồi chứ?"
Cô và Kình Vũ ở trong không gian cũng có thể nghe thấy cuộc đối thoại của năm gã đực rựa bên ngoài.
Cả năm người họ đều đã chạy đến ảo cảnh để thử luyện, nâng cao dị năng rồi.
Hòa Thiên Thiên rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt: Tại sao Thần sơn lại có nhiều cơ quan và ảo cảnh đến thế.
Một người tổ tiên lo nghĩ sâu xa cho con cháu sẽ để lại những truyền thừa và di sản quý giá nhất.
Tổ tiên của Thần Long cũng không ngoại lệ.
Những ảo cảnh trên Thần sơn chính là di sản tuyệt vời nhất mà tổ tiên để lại cho hậu duệ.
Đám nhóc Long tộc lớn lên trên Thần sơn, mỗi ảo cảnh ở đây chính là một cuộc rèn luyện thực tế và hiệu quả.
Con cháu sẽ tích lũy được kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thăng bậc và trở nên mạnh mẽ hơn.
Hòa Thiên Thiên nói:
"Đợi mấy đứa nhỏ nhà rắn lớn thêm chút nữa, chúng ta sẽ đưa chúng đến Thần sơn để nuôi dưỡng."
"Nơi này tương đối khép kín, cho dù chúng có độc tính cực mạnh thì Thần sơn cũng có đủ khả năng tiếp nhận, tiêu hao bớt năng lực sung mãn và cung cấp cho chúng đủ cơ hội rèn luyện."
"Ừm, cách này hay đấy. Vậy những đứa nhỏ khác có thể mang đến đây không?"
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Hòa Thiên Thiên khẳng định:
"Tất nhiên là được. Em còn phải thường xuyên đến đây để phục hồi dị năng hệ mộc."
"Cả gia đình mình cùng tất cả các con có thể đến đây ở tạm một thời gian."
"Cảnh sắc của Thần sơn chắc chắn sẽ còn đẹp hơn cả thung lũng Thúy Lũng."
Nghĩ đến những loài động vật kỳ lạ mà Tiễn Trạch và mọi người gặp phải trong ảo cảnh, Hòa Thiên Thiên quyết định tìm hệ thống để đổi cuốn "Bách khoa toàn thư động vật thú thế" bản vẽ màu.
Cuốn sách này được làm từ chất liệu da dê.
Đợi khi Tiễn Trạch và mọi người quay về, lật xem cuốn sách này là có thể nói rõ được:
Trong ảo cảnh rốt cuộc họ đã gặp phải loài vật gì, tên gọi là chi, có sở trường và tập tính ra sao, sức chiến đấu của mỗi loài thế nào.
Hơn nữa cuốn sách này bao quát từ nguyên thú, dã thú, thú nhân cho đến yêu thú, đủ mọi chủng loại.
Thế nhưng việc lấy những cuốn sách da dê này ra bằng lý do gì để mọi người không nghi ngờ thì cô có chút đau đầu.
Bởi vì Tiểu Bẩm và anh em gấu trúc cũng có mặt ở đây, đồ vật do hệ thống đưa ra luôn cần một cái cớ hợp tình hợp lý.
Cô chợt nảy ra một ý kiến hay.
"A Vũ, lát nữa hai ta lên cây Mê Cốc dạo một vòng nhé. Để cứu sống cái cây lớn này, em còn phải khảo sát kỹ lưỡng thêm nữa."
"Thiên Thiên không ngủ thêm một lát sao? Em vẫn còn sức để leo cây à?"
Hòa Thiên Thiên lườm anh một cái: "Em lên bậc ba rồi đấy nhé!"
"Được rồi, vậy lần sau anh sẽ biết tay em."
Kình Vũ cười tà mị, lời nói đầy ẩn ý.
Hòa Thiên Thiên chẳng buồn chấp nhặt với anh, cái gã lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó. Lần sau mà còn trêu cô, cô sẽ trói nghiến lại treo lên cây cho biết mặt.
Việc trốn trong không gian để "ân ái" có rất nhiều lợi ích, nhưng nhược điểm cũng cả rổ.
Nhược điểm lớn nhất chính là có gọi trời không thấu, gọi đất chẳng hay, chẳng có ai đến giải cứu cho cô cả.
Bị bắt nạt thê t.h.ả.m quá, cô cũng chẳng biết kêu oan với ai.
Hòa Thiên Thiên vừa hậm hực nghĩ thầm, vừa chậm rãi ăn cơm, đồng thời lựa chọn sách trong đầu.
Cô đổi ra rất nhiều đầu sách, dự định tất cả sẽ được coi là di sản do tổ tiên bộ lạc Thần Long để lại.
Ví dụ như sách về ép dầu, gốm sứ, luyện kim, dệt may, chăn tằm trồng dâu và canh tác ruộng vườn.
Kình Vũ nhìn dáng vẻ hậm hực của giống cái nhỏ, anh thỏa mãn nheo nheo mắt, trong đầu vẫn còn đang dư vị.
"Thiên Thiên, bao giờ chúng ta quay về? Mấy nhóc hổ ngày nào cũng đòi thú mẫu."
"Thành chủ Tiễn sắp sửa không dỗ nổi chúng nữa rồi."
"Chắc cũng phải đợi thêm nửa tháng nữa, em cũng nhớ bọn trẻ rồi."
Kình Vũ lại nói: "Nhà họ Kình chúng anh, vì hai ta đã kết lứa nên cũng phải tặng lễ vật hậu hĩnh cho bộ lạc Kim Miêu."
"Đội vận tải Tuyết Hạc vừa hay đang đi vận chuyển lương thực, anh đã bảo họ mang qua đó rồi."
Hòa Thiên Thiên sững người, sau đó gật đầu.
"Đã tặng rồi thì thôi, nhưng sau này đừng tặng thêm nữa."
Kình Vũ thắc mắc: "Đây là lẽ đương nhiên mà, sau này mỗi năm đều sẽ qua lại một lần, tại sao lại không cho tặng?"
"Em không muốn mấy thú phu nảy sinh tâm lý ganh đua, A Vũ, anh hiểu không?"
Nghĩ đến Linh Dã, Ly Diễm, Dạ Thiên Mộ và cả Minh Cung Dao, Kình Vũ nhanh ch.óng hiểu ra:
Thiên Thiên không muốn mấy gã đực rựa tụi anh cứ so bì cao thấp với nhau.
Bởi vì mỗi thành viên trong gia đình đều có cách thức và phương pháp đóng góp cho tổ ấm không giống nhau, rất khó để đo lường chính xác.
Nếu cứ so bì, tính toán chi li, lúc nào cũng muốn phân định xem ai đóng góp nhiều nhất, ai ít nhất, thì chỉ làm sứt mẻ tình cảm hòa thuận mà thôi.
"Được, anh nghe theo em hết."
Kình Vũ vô cùng nhẹ nhõm. Anh thấy may mắn vì mình đã tìm được một giống cái có thể đối xử công bằng với mọi thú phu.
Các thú phu không so bì thì anh cũng bớt đi rất nhiều áp lực.
Bởi vì Kình Vũ anh là người kết lứa cuối cùng, nên lúc nào cũng thấy thiếu tự tin, chỉ sợ bị mấy người đi trước so sánh rồi gạt sang một bên.
Trong gia đình lớn, khi có nhiều thú phu, việc tranh sủng là chuyện thường thấy nhất.
Những gia đình ngày nào cũng gà bay ch.ó nhảy, thượng cẳng chân hạ cẳng tay anh cũng đã thấy không ít rồi.
Chính vì yêu Thiên Thiên nên anh mới buộc phải tranh, không kìm lòng được mà muốn tranh nhiều hơn một chút.
Nếu mọi người cứ đua nhau mà tranh giành, chỉ khiến cuộc sống càng thêm mệt mỏi.
Nhìn giống cái nhỏ đang ăn ngon lành, Kình Vũ thầm tính toán một cách ranh mãnh:
Vậy thì anh sẽ âm thầm mà tranh, lén lút mà giành, để cô yêu anh nhiều hơn, nhớ mong anh thêm một chút là được.
~
Hai người ăn cơm xong, cùng nhau leo lên thần cây Mê Cốc cao chọc trời.
Nhân lúc Kình Vũ không chú ý, Hòa Thiên Thiên lấy đống sách trong không gian ra, nhét vào trong một hang động nọ.
Sau đó cô thản nhiên tiếp tục khảo sát thần cây ở khắp các ngóc ngách.
Để phục hồi thần cây một cách hiệu quả nhất trong thời gian ngắn nhất, cô cần tìm ra mấy mạch chính quan trọng của cây để tập trung chữa trị.
Hai người càng leo càng cao, khảo sát thần cây một cách cực kỳ chi tiết suốt cả hành trình.
Đợi đến khi nghe thấy tiếng nhóm Tiễn Trạch quay về phía dưới gốc cây, hai người mới leo xuống.
Năm gã giống đực vừa thử luyện xong, trên người rách rưới bẩn thỉu, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, vẻ mặt đầy phấn khích.
Rõ ràng là họ đã chơi rất sảng khoái.
Tiễn Trạch nhìn thấy Hòa Thiên Thiên, lập tức tiến tới đón:
"Giống cái nhỏ, cái con chim thối tha kia không bắt nạt em đấy chứ?"
Hòa Thiên Thiên: "..."
Trong lòng cô lệ chảy thành dòng, một bầu tâm sự chua xót nhưng "bảo bảo" không thể nói ra được.
Cô liền đ.á.n.h trống lảng: "Sao rồi, ảo cảnh có vui không?"
"Quá vui luôn ấy chứ!"
Tiểu Bẩm giành phần trả lời: "Chị ơi, tụi em còn gặp cả một bầy cá sấu lớn, trời ạ, con nào con nấy to hơn cả hai con Dực Hổ cộng lại."
"Vậy các anh có đ.á.n.h thắng không?"
Tiểu Bẩm: "Tất nhiên là thắng rồi, em cũng lợi hại lắm đấy nhé, ít nhất cũng tiêu diệt được hai con."
Lời của cậu đúng ý Hòa Thiên Thiên, cô chỉ tay lên cây Mê Cốc:
"Tiểu Bẩm, em mau leo lên cây đi. Trong một cái hốc trên đó hình như có rất nhiều cuộn da dê, có lẽ là di sản mà tổ tiên Thần Long để lại đấy."
"Chị ơi, em đi tìm ngay đây." Tiểu Bẩm thoăn thoắt leo lên cây.
Tiểu Bẩm cũng có sở trường riêng, khứu giác và thính giác của cậu cực kỳ nhạy bén, lại rất thích trò trốn tìm hay tìm đồ vật.
Đợi mọi người uống xong hai chén trà, đã thấy Tiểu Bẩm hớn hở leo xuống.
Cậu trải một tấm da thú xuống đất, rồi bày tất cả những cuốn sách tìm được ra.
"Chị nhìn này, trên cuộn da dê có hình động vật đấy."
Hòa Thiên Thiên nhận lấy cuốn bách khoa toàn thư động vật, lật lật vài trang:
"Biết đâu có cả loài cá sấu lớn mà các anh vừa gặp đấy."
"Để em xem nào."
Tiểu Bẩm chăm chú tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy mục về loài cá sấu.
Bên trong có hàng chục loại cá sấu, mấy gã đực rựa to xác đầy hứng thú vây quanh cuốn sách để tìm con cá sấu lúc nãy.
Minh Cung Dao chỉ vào tấm hình "Cá sấu Đế Vương", khẳng định chắc nịch: "Chính là nó."
"Đây là Cá sấu Đế Vương, có thể nói là loài cá sấu lớn nhất. Lực c.ắ.n kinh người, là loài bò sát có sức sát thương lớn nhất trong số các loài nguyên thú."
Tiễn Trạch lại lật tìm, rất nhanh đã thấy những loài thú ăn cỏ gặp trong ảo cảnh lúc trước.
Hòa Thiên Thiên giải thích:
"Những loài các anh gặp là: Phì Di, Thổ Lâu, Thừa Hoàng và Quắc Như."
Sau đó cô lần lượt giảng giải cho họ về tập tính, ưu nhược điểm và cách đối phó với từng loài vật này.
Mấy giống đực nghe đến mê mẩn, cứ như đang nghe kể chuyện cổ tích vậy.
Thấy họ có hứng thú như thế, Hòa Thiên Thiên cuối cùng cũng yên tâm.
Cô sẽ từ từ dạy chữ cho họ.
Những thú nhân bên cạnh cô, dưới sự chỉ bảo tận tình này, sẽ dần dần biết đọc biết viết, tiến bước vào nền văn minh.
