Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 206: Thăng Cấp Tương Đương Với Tăng Thọ
Cập nhật lúc: 06/03/2026 11:00
Hòa Thiên Thiên nói: "Em cũng rất nhớ các anh, ngày nào cũng lo lắng khôn nguôi. Lần này rời đi hơi lâu, nhưng mọi thứ đều xứng đáng."
"Dị năng hệ Mộc của em đã thăng lên Bậc ba, tuổi thọ được tăng thêm 50 năm."
"Tuy rằng phải xa cách các anh nửa năm, nhưng chúng ta lại có thêm 50 năm thời gian bên nhau."
Các giống đực có mặt ở đó ai nấy đều vui mừng khôn xiết cho Hòa Thiên Thiên.
Tuổi thọ của cô ngắn ngủi vốn luôn là nỗi lo canh cánh trong lòng các vị thú phu. Càng yêu cô, họ càng sợ cô sẽ sớm rời bỏ thế gian.
Nay cô có thể thăng cấp và tương lai còn có thể thăng cấp tiếp để tăng thêm tuổi thọ, điều này thực sự là một tin đại hỷ.
Hòa Thiên Thiên choàng tay qua cổ Ly Diễm, nhìn anh đắm đuối:
"A Diễm, nửa năm qua vất vả cho anh rồi."
Ly Diễm gật đầu thật mạnh. Chỉ cần một câu nói này của Hòa Thiên Thiên, bao nhiêu vất vả, bao nhiêu nhớ nhung của anh đều trở nên đáng giá.
Lòng rung động, anh đặt một nụ hôn lên má cô:
"Thiên Thiên, ai bảo ngay từ đầu em đã chọn anh làm giống đực đầu tiên cơ chứ."
"Anh chỉ có thể nỗ lực hơn nữa mới xứng đáng với sự lựa chọn của em."
"A Diễm của em lúc nào cũng xứng đáng cả. Trong nhà có anh, có Linh Dã, em mới thực sự yên tâm."
Cô lại nhìn sang Linh Dã, khẽ mỉm cười tán thưởng:
"Linh Dã nhà mình cũng rất giỏi, tuổi còn trẻ mà đã thăng lên Bậc năm rồi."
"Tất cả đều là nhờ vận may mà Thiên Thiên mang lại cho anh thôi."
Nửa năm không gặp, Linh Dã không nhịn được mà tiến sát lại, hôn lên má cô.
Anh hít hà thật sâu mùi hương quen thuộc trên người cô, có như vậy nỗi nhớ nhung da diết bấy lâu mới được xoa dịu, khiến lòng anh hoàn toàn bình yên.
Dạ Thiên Mộ nhịn nãy giờ, cuối cùng cũng không kìm được mà hỏi:
"Hai người họ đều vất vả, có họ em mới yên tâm. Vậy còn anh thì sao?"
"Có Thiên Mộ ở đây, em lại càng yên tâm gấp bội."
Hòa Thiên Thiên đưa tay nắm lấy tay anh:
"Thiên Mộ nhà mình khai hoang giỏi, đ.á.n.h nhau cũng giỏi, chỉ cần nỗ lực là việc gì cũng làm tốt nhất."
"Anh chính là cột trụ vững chắc của gia đình ta."
Hòa Thiên Thiên bồi đắp giá trị cảm xúc cực tốt, lời hay ý đẹp tuôn ra xối xả.
Dù Dạ Thiên Mộ nghe không hiểu hết mấy từ ngữ hoa mỹ, nhưng lòng vẫn sướng rơn, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên.
Ly Diễm bế cô vào phòng:
"Bên cạnh căn nhà gỗ của chúng ta vừa xây thêm một dãy nhà mới. Tuy rằng lần này có thêm nhiều người về, nhưng vẫn đủ chỗ ở."
"Vâng, anh đã nói với em qua vỏ ốc rồi."
Tiễn Trạch lên tiếng: "Ly Diễm, các cậu cứ vào trong nhà ngồi trò chuyện với Thiên Thiên đi, lũ nhỏ cứ để tôi và Kình Vũ trông nom."
"Chỗ ở của Tiểu Bẩm và hai anh em gấu trúc, tôi cũng sẽ sắp xếp chu toàn."
Không đợi câu trả lời, Tiễn Trạch bước ra khỏi cửa và khép lại.
Những ngày qua, anh và Kình Vũ đã độc chiếm Thiên Thiên suốt mấy tháng trời.
Đoạn thời gian cuối cùng đó, ngày nào hai người cũng quấn quýt bên cô đến mức "đủ vốn" rồi.
Giờ về tới đây, cả hai đều rất hiểu chuyện.
Hòa Thiên Thiên và ba vị thú phu đầu tiên tình cảm rất sâu đậm, họ chắc chắn có rất nhiều chuyện muốn tâm sự.
Đã về đến Thúy Luân, thì nên nói ít làm nhiều.
Chăm sóc lũ nhỏ tốt, gánh vác trách nhiệm gia đình nhiều hơn, bớt tranh sủng đi, như vậy mới không bị người khác ghét bỏ.
Anh vừa bước ra khỏi nhà gỗ, ngẩng đầu lên đã thấy Minh Cung Dao đang nhìn mình.
"Minh Cung Dao, bên bờ hồ có một căn nhà gỗ, ở phía bên này cũng có phòng trống, cậu muốn ở đâu?"
Đương nhiên là muốn ở gần một chút, Minh Cung Dao cũng muốn nhanh ch.óng hòa nhập vào gia đình này, gánh vác phần trách nhiệm của mình.
"Lũ nhỏ đông như vậy, tôi ở gần một chút có thể chăm sóc chúng. Hay là tôi ở căn nhà gỗ ngay sát bên đi."
"Cũng được. Đi thôi, tôi đi dọn dẹp phòng cho cậu."
Vì đã chấp nhận Minh Cung Dao làm thú phu, Tiễn Trạch làm việc rất dứt khoát, muốn thu xếp cho anh thật chu đáo.
Để anh có cảm giác như đã trở về nhà mình.
Đây cũng là cách thể hiện sự hoan nghênh đối với anh.
Hai người bước vào dãy nhà gỗ khác, chọn một căn phòng lớn ở tầng hai hướng về phía Nam. Qua cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh hồ xinh đẹp, tầm nhìn cực kỳ thoáng đãng.
Trong phòng đã có sẵn giường gỗ và vài món nội thất đơn giản.
Anh lại lấy thêm nệm da thú, chăn bông, gối, chậu gỗ, cốc nước... Sắm sửa đầy đủ ra dáng một căn phòng.
Thực ra những vật dụng này Minh Cung Dao cũng có sẵn.
Nhưng anh không từ chối, cứ để mặc Tiễn Trạch như một "bà quản gia" tận tụy trải giường chiếu cho mình.
Anh lặng lẽ đón nhận lòng tốt của Tiễn Trạch.
Dọn dẹp xong xuôi, Tiễn Trạch lại ngắm nghía một lượt:
"Thiếu cái gì thì cứ bảo tôi, tạm thời tôi chỉ nghĩ ra được chừng này thôi."
"Cậu không quen bay lượn, chắc hẳn là rất mệt rồi, cứ nghỉ ngơi trước đi."
"Ừm."
Minh Cung Dao cởi áo khoác, nằm thử lên giường.
Nệm dày dặn, chăn mềm mại, sự thoải mái khiến người ta không cưỡng lại được cơn buồn ngủ.
Tiễn Trạch hài lòng nhìn anh một cái rồi mở cửa đi ra ngoài.
Tiểu Bẩm cùng anh em Tiêu Bá, Tiêu Trọng đang trông nom lũ nhỏ, Tiễn Trạch nói với ba người họ:
"Các cậu muốn ở phòng nào thì mau đi chọn đi. Trong phòng thiếu gì cũng cứ bảo tôi."
Tiểu Bẩm: "Em không được ở cùng một căn với chị sao? Tại sao chỉ được ở sát bên?"
Tiễn Trạch mất kiên nhẫn nói:
"Mơ à? Ở đây thì cứ an phận một chút, làm nhiều nói ít thôi."
"Còn lảm nhảm nữa là tôi đuổi cậu ra ngủ ở nhà cây đấy. Phía dưới toàn là thú điên, nửa đêm chúng dọa cho cậu c.h.ế.t khiếp."
"Ở đây còn có nhà cây sao? Nhà dựng trên cây ấy ạ?"
Tiểu Bẩm bỗng thấy hào hứng, mắt sáng rực lên.
Tuyết Hạc Tiểu Bạch dùng ngón tay chỉ về phía hồ lớn:
"Cậu nhìn kìa, trên cái cây cao nhất gần hồ lớn chính là nhà cây. Bình thường tôi ngủ ở đó."
Tuyết Hạc Tiểu Bạch kể từ khi được Kình Vũ phái từ Vạn Thú Chi Thành đến đây mấy tháng trước, đã trở nên rất thông thạo nơi này.
Là một thú nhân tộc chim, việc được ở trên cây cao dường như khiến họ cảm thấy vui sướng hơn cả.
Giống như chim được ở trong tổ của mình vậy.
Tiểu Bẩm lập tức nói: "Em cũng muốn ở đó."
Tiểu Bạch đáp: "Được thôi, hai ta ở cùng nhau cho có bạn."
Lúc này Kình Vũ mới nhìn thấy chỗ đó vừa xây thêm một cái nhà cây mới.
Nhà cây nằm trong khu vực an toàn, được bao quanh bởi con kênh cách ly nên cực kỳ an toàn, thú điên không dám lại gần.
Lời đe dọa của anh lúc nãy là ám chỉ những căn nhà cây ở khu vực không an toàn, nơi thú điên đi lang thang.
Thú điên đa phần đều biết leo cây, đối với Tiểu Bẩm Bậc ba và Tiểu Bạch Bậc hai thì ở đó là không an toàn.
Anh vốn chỉ định dọa Tiểu Bẩm một chút, không ngờ cậu chàng lại thực sự thích nhà cây đến thế.
Chỉ thấy Tiểu Bạch dắt tay Tiểu Bẩm, cả hai cùng dang rộng đôi cánh bay về phía nhà cây.
Hai anh em sinh đôi Tiêu Bá và Tiêu Trọng từ nhỏ đến lớn như hình với bóng, chưa từng rời xa nhau.
Họ chọn căn phòng đối diện với Minh Cung Dao để ở chung một phòng.
Thu xếp xong cho mọi người, Tiễn Trạch lại chui vào bếp nấu nướng.
Kình Vũ chịu trách nhiệm canh giữ lũ nhỏ.
Phía ngoài hai căn nhà gỗ có một khoảng sân chơi rộng lớn mới được dọn ra, có ao nước, bãi cỏ và vài cây thấp, chuyên dành cho lũ nhỏ vui đùa tắm nắng.
Cạnh đó còn có một cái lán mát, bên trong bày sẵn đồ ăn vặt, giường nhỏ và chậu nước.
Lũ nhỏ chơi mệt có thể vào lán nằm ngủ.
Lứa hổ và báo c.o.n c.uối cùng đã sớm bị các anh chị chơi đùa đến mức mệt lử.
Chúng đang nằm rúc vào nhau trong ổ ngủ say sưa.
Lứa mèo thứ nhất và thứ hai đứa thì leo trèo trên cây, đứa thì nằm im lìm phơi nắng.
Lũ rắn nhỏ thì nghỉ ngơi ở những chỗ ẩm ướt cạnh ao nước.
Kình Vũ không dám lơ là một giây, chăm chú quan sát mọi động tĩnh xung quanh và trên bầu trời.
Dù lũ nhỏ rất đông nhưng được dạy bảo rất có nề nếp.
Kình Vũ nhìn đám thú non, hài lòng tự lẩm bẩm:
"Lũ nhỏ tuy đông nhưng có vẻ cũng không khó chăm sóc lắm. Mình tôi cũng cân được tất."
Lời của anh tình cờ bị Tiễn Trạch đang mang cơm trưa tới nghe thấy.
"Đừng có mừng vội, tối nào cũng phải tắm rửa sạch sẽ rồi mới được đi ngủ đấy."
"Chỉ riêng việc tắm thôi, một mình cậu chắc chắn không cân nổi đâu."
