Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 261: Tỏ Tình Với Thiên Thiên
Cập nhật lúc: 07/03/2026 12:06
Linh Dã toàn thân tỏa ra khí lạnh, thần sắc nghiêm trọng nhìn Tiêu Bá và Tiêu Trọng:
"Kẻ nào không có mắt dám bắt nạt hai người, mau nói cho tôi nghe xem?"
Tiêu Bá nghẹn đến đỏ cả cổ:
"Bỏ đi, ngày mai còn phải ra xưởng sớm, hai chúng tôi đi ngủ trước đây."
"Vẫn chưa ăn cơm mà ngủ nghê gì?"
Ly Diễm cũng bước tới khuyên nhủ:
"Ăn cơm đã, ngày mai tôi đi cùng hai người ra xưởng. Để tôi xem xem đứa nào dám bắt nạt người nhà mình."
"Không không không, thực sự không cần đâu, chúng tôi ăn cơm ngay đây."
Tiêu Bá chỉ muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Anh vừa không muốn Thiên Thiên biết hai người họ đến chút việc nhỏ này cũng làm không xong, vừa không muốn Ly Diễm ra xưởng lại thấy cảnh một đám giống cái vây quanh họ.
Hai anh em lại giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Đám giống đực vốn tính tình xề xòa, thấy Tiêu Bá và Tiêu Trọng lại cười hì hì hiền lành nên cũng chẳng để tâm thêm nữa.
~
Ngày hôm sau, hai anh em bấm bụng đi đến xưởng sản xuất.
Còn chưa bước chân vào cửa, một đám giống cái đã đứng đợi sẵn từ bao giờ.
"Tới rồi, tới rồi! Anh em gấu trúc tới rồi kìa!"
Một nhóm mỹ nhân tộc Mèo, tộc Chuột và cả tộc Trư Loả nhiệt tình ùa tới.
Thấy sắp bị chạm vào người, Tiêu Trọng trong lúc cấp bách liền quát lớn một tiếng:
"Đứng lại!"
Đám giống cái sững người, quả nhiên đều dừng bước.
Được một lát, không biết cô nàng nào lên tiếng trêu chọc:
"Giống đực gì mà cứng rắn thế, tôi lại càng thích rồi đấy."
Tiêu Bá đỏ bừng mặt, ưỡn n.g.ự.c bước lên phía trước, quyết định đ.á.n.h liều một phen:
"Tôi... Tôi thích Thiên Thiên, chỉ muốn kết lữ với cô ấy thôi. Ngoài cô ấy ra tôi sẽ không thích bất kỳ ai khác nữa.
Các cô... Các cô mau đi đi."
Đám giống cái vừa rồi còn định sấn tới, nghe vậy đều ngẩn người ra kinh ngạc, sau đó không hẹn mà cùng đồng loạt lùi lại phía sau.
"Sao anh không nói sớm? Nói sớm thì sao chúng tôi dám tranh giành với Thiên Thiên chứ?"
"Đúng đấy, Thiên Thiên là chị em của chúng tôi, là ân nhân của chúng tôi nữa. Tranh với ai chứ tuyệt đối không tranh với cô ấy."
"Anh trai tôi đi săn bị thú Tỳ Ngưu húc xuyên xương đùi.
Nếu không có Thiên Thiên cứu chữa, anh ấy đã thọt cả đời, chẳng giống cái nào thèm lấy nữa rồi.
Giờ anh ấy đã kết lữ, vợ còn đang m.a.n.g t.h.a.i một lứa nữa.
Tôi có mù mới đi tranh giống đực với Thiên Thiên."
"Chị gái tôi mười mấy năm không có con, nếu không nhờ Thiên Thiên thì giờ làm sao có được hai lứa sáu đứa nhỏ chứ?
Chị ấy mà biết tôi đến đây một chuyến thế này, chắc chắn sẽ xé xác tôi ra mất.
Vậy tôi về trước đây, các chị em cứ coi như chưa từng thấy tôi nhé."
"Mùa lạnh năm ngoái nhà tôi mấy miệng ăn đều đói quay đói quắt, nhờ Thiên Thiên nghĩ cách mới giúp nhà tôi tích trữ được lương thực.
Không thể làm chuyện thất đức được, tôi cũng đi đây."
Tiêu Bá và Tiêu Trọng nghe mà ngẩn ngơ cả người. Nhưng họ cũng trút được gánh nặng, thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng trấn áp được đám đông rồi.
"Chị em ơi, còn chê chưa đủ mất mặt sao, chúng ta đi thôi."
"Hazzz, tại sao giống đực tốt thế này đều là của nhà người ta, mà không phải nhà mình nhỉ?"
Đám giống cái tặc lưỡi tiếc rẻ, rục rịch rút lui. Đúng lúc này, lại có một giống cái lên tiếng:
"Đừng mà, thích gấu trúc cũng đâu có sai, đúng không?"
"Phải đó, thích thì có gì sai đâu?
Hay là thế này, anh em nhà họ Tiêu cứ sinh một lứa gấu trúc nhỏ với Thiên Thiên đi, chúng ta đợi thêm 18 năm nữa thì lúc đó mới ngoài ba mươi, vẫn còn trẻ chán, chẳng phải là toại nguyện sao?"
"Ý hay đấy!"
Những giống cái vừa bước ra lại quay trở lại.
"Tôi đặt gạch trước nhóc giống đực lớn nhất làm phu quân nhé."
"Cô lại nhanh chân rồi, vậy tôi đặt nhóc thứ hai."
"Thiên Thiên mắn đẻ thế, chắc chắn sẽ có nhóc thứ ba, tôi đặt luôn."
"Chao ôi! 18 năm nữa sợ là tôi già rồi, không thể làm khổ con trai nhà họ Tiêu được.
Vậy tôi đặt trước nhóc gấu trúc thứ tư cho con gái nhà mình, cứ đính ước trước cũng được."
"Bảo bối giống cái nhà tôi đặt nhóc thứ năm nhé."
...
Vừa mới thở phào được một hơi, tim của Tiêu Bá và Tiêu Trọng lại treo ngược lên cành cây.
Họ đã bao giờ thấy cảnh tượng này đâu?
Đến con gấu trúc nhỏ còn chưa thấy mặt mũi đâu mà đã có một đám giống cái đòi đặt trước làm phu quân, hoặc đặt cho con gái họ rồi.
Mồ hôi trên trán Tiêu Bá và Tiêu Trọng lại bắt đầu lấm tấm rơi.
Đám giống cái giờ không nhào vào nữa, nhưng cứ vây quanh, nhất định bắt hai anh em phải gật đầu mới chịu rời đi.
Đúng lúc này, có hai vị giống cái xinh đẹp đi tới.
Đám giống đực tự giác dạt sang hai bên nhường đường, nhìn họ đầy vẻ chú ý.
Chỉ thấy Niệm Niệm đang dắt tay A Ly thong thả bước tới.
Đám giống cái thấy Niệm Niệm liền lập tức vây lấy cô ấy.
"Niệm Niệm, chị nói chuyện được với Thiên Thiên, hay là chị giúp chúng em định thân trước đi."
"Con gái nhà em chị cũng thấy rồi đấy, lớn lên chắc chắn là vừa xinh đẹp vừa mắn đẻ, hay là cứ đính ước trước đi."
Thực ra vừa rồi Niệm Niệm đứng ở vòng ngoài đã nắm bắt rõ mọi chuyện.
Cô ấy không để lộ cảm xúc, lớn tiếng nói:
"Thiên Thiên không có nhà, cô ấy và Tiêu Bá, Tiêu Trọng vẫn chưa chính thức kết lữ đâu.
Các chị em à, mọi người không được ép buộc Thiên Thiên, ép cô ấy nhất định phải sinh gấu trúc nhỏ nhé.
Thiên Thiên có rất nhiều phu quân, cô ấy muốn sinh con cho ai dĩ nhiên là tùy vào ý muốn của cô ấy, để cô ấy vui lòng là được.
Mọi người thấy có đúng không?"
Thấy đám giống cái đã bị thuyết phục, cô ấy tiếp tục:
"Tiêu Bá và Tiêu Trọng đến đây là để giúp đỡ bộ lạc Kim Miêu, dạy chúng ta làm miến, làm đường đỏ.
Nếu mọi việc thuận lợi, họ còn dạy chúng ta làm mạch nha, làm cơm rượu, đan lát tre nứa và nhiều kỹ nghệ khác nữa.
Nếu vì chuyện này mà làm hỏng đại sự, kinh động đến bà bà Đào, thì phu quân của các cô đều sẽ bị ăn roi đấy."
Đám giống cái tuy không hiểu rõ "cơm rượu" là cái gì, nhưng nghe chừng cũng là kỹ nghệ rất lợi hại.
Ngẫm nghĩ một hồi, họ lập tức tản ra, nhà ai nấy về.
Niệm Niệm gật đầu với Tiêu Bá và Tiêu Trọng:
"Hai người mau vào xưởng bận rộn đi, cũng nửa buổi sáng rồi đấy."
"Vâng."
Nhìn Tiêu Bá và Tiêu Trọng chui tọt vào cửa xưởng, Niệm Niệm dắt tay A Ly định rời đi.
Thế nhưng đám giống đực xung quanh lại không nhường đường, vẫn cứ đứng tụ tập vây quanh.
Bọn họ ai nấy đều nhìn A Ly bằng ánh mắt tha thiết.
A Ly sở hữu đôi mắt mê hồn và khuôn mặt trắng trẻo tinh tế.
Vì mái tóc dài màu xám bạc được b.úi cao, lộ ra vầng trán thanh tú và chiếc cổ thiên nga thon dài.
Cô ấy mặc một chiếc áo khoác không tay bằng da thú xám bạc viền lông, để lộ đôi cánh tay mảnh khảnh trắng ngần.
Dưới chân là đôi ủng da hươu màu đỏ nâu, đôi chân vừa dài vừa thẳng.
Cả người toát lên vẻ trẻ trung, rạng rỡ và tràn đầy sức sống.
Trong mắt những giống đực tộc Mèo, A Ly mang một vẻ đẹp ngoại tộc vô cùng cuốn hút.
Họ đã thấy bao nhiêu mỹ nhân tộc Mèo rồi, nhưng vẫn bị vẻ đẹp của vị giống cái tộc Nhân ngư này hút hồn.
Căn bản là không thể dời mắt nổi.
Ai cũng muốn được bắt chuyện, muốn có được sự ưu ái của A Ly.
Từ khi A Ly xuất hiện trong bộ lạc mấy ngày trước, các giống đực trẻ tuổi đã coi cô như tiên giáng trần.
Trái tim của lũ thú đực đã bắt đầu sôi sục.
A Ly nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch" liên hồi của đám thú đực xung quanh.
Cô ấy nắm c.h.ặ.t lấy tay Niệm Niệm, cảm thấy hơi không thoải mái trước những cái nhìn chằm chằm ấy.
Niệm Niệm bất lực lắc đầu:
"Này, các dũng sĩ, mau tránh đường đi chứ. Người tộc Kim Miêu chúng ta đâu phải những kẻ vô lễ."
"Ồ."
Những người có mặt sực tỉnh, lập tức nhường đường.
Họ cứ thế nhìn trân trân theo bóng lưng của A Ly, vô số trái tim thú tan nát, thầm than thở tiếc nuối.
Một thú nhân Kim Miêu tứ giai trẻ tuổi ôm n.g.ự.c than thở:
"A Ly đẹp quá, tên cũng hay nữa, sao lại có vị giống cái đẹp đến nhường này chứ?"
"Đúng vậy, cô ấy và giống cái Thiên Thiên, tôi chẳng biết ai đẹp hơn nữa?"
"Khụ khụ!"
Ly Diễm ho nhẹ vài tiếng.
Đám giống đực đang định xúm lại bàn tán về Thiên Thiên, thấy Ly Diễm liền đồng loạt im bặt.
"Ly Diễm, sao anh lại tới đây?"
"Tôi đến xem thử xem có kẻ nào đang bắt nạt Tiêu Bá và Tiêu Trọng không!"
Thực ra Ly Diễm cũng đã đến từ lâu rồi, ngay cả lời tỏ tình của anh em gấu trúc dành cho Thiên Thiên anh cũng nghe sạch.
Đội trưởng phụ trách xưởng sản xuất vội vàng bước ra:
"Ly Diễm, tôi đảm bảo với anh, không ai dám bắt nạt anh em gấu trúc đâu."
"Ừm. Vậy thì tốt."
Ly Diễm vội vã rời đi.
Trong xưởng, Tiêu Bá và Tiêu Trọng hoảng loạn tột độ, chẳng lẽ Ly Diễm đã đến từ sớm và nghe thấy hết rồi?
Tâm tư nhỏ nhặt của hai người họ đã bị Ly Diễm biết rồi sao?
