Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 289: Đối Với Anh… Rất Hài Lòng?

Cập nhật lúc: 08/03/2026 01:08

Anh xoa bóp thêm vài nén nhang nữa, cho đến khi hơi thở của Thiên Thiên trở nên đều đặn, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu, t.h.a.i nhi trong bụng cũng yên giấc, Minh Cung Dao mới dừng tay lại.

Anh lấy từ trong không gian ra một chiếc vỏ sò lớn đang khép c.h.ặ.t.

Mở ra, bên trong khoang vỏ sò là một lớp cao màu trắng, đồng thời, một mùi hương thanh khiết lan tỏa khắp căn phòng.

Đây là dầu cá bảo vật gia truyền của tộc nhân ngư, được chiết xuất từ một loại cá heo ở vùng băng hà biển sâu.

Dầu cá này là thánh phẩm để dưỡng da, phục hồi tế bào và điều trị các vết bỏng, nẻ do lạnh.

Bản thân anh khi bị cháy nắng hay bỏng cũng chưa từng nỡ dùng đến.

Kể từ khi quyết định đan áo len và may đồ cho Thiên Thiên, ban ngày làm việc đồng áng nặng nhọc, tối đến anh lại bôi một ít dầu cá để bảo dưỡng đôi bàn tay.

Đôi tay phải mịn màng thì mới làm được những công việc thêu thùa hay đan lát tỉ mỉ.

Anh nâng đôi bàn tay ngọc ngà của cô đặt vào lòng bàn tay mình mà ngắm nghía, rồi dùng dầu cá thoa đều lên đôi tay cô, cho đến khi cảm thấy chúng càng thêm mịn màng, mềm mại, Minh Cung Dao mới hài lòng hôn lên đó một cái.

Người nhà vẫn chưa về, Minh Cung Dao lấy khung thêu ra bắt đầu thêu thùa, đồng thời lắng nghe tiếng gió bên ngoài, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.

Mãi đến khi một bông hoa sen sống động như thật đã thêu xong hơn một nửa, Minh Cung Dao mới xoay xoay cổ, ngẩng đầu lên.

Bất chợt nghe tiếng "cạch" một cái, trên cây lựu có động tĩnh.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Con Phượng Hoàng kia lại lén lút mò tới, tưởng trốn kỹ là không bị phát hiện sao?

Nhưng thấy đám nhỏ đều không có ở đây, sau khi dừng lại giây lát, Phượng Hoàng lại bay đi mất.

~

Đêm khuya, trong viện cuối cùng cũng khôi phục vẻ náo nhiệt.

Năm mươi lăm nhóc tì đi rèn luyện trong rừng, cùng với bốn người lớn hộ tống, tất cả ồn ào tụ tập giữa sân.

Dựa vào âm thanh huyên náo có thể thấy mọi chuyện có vẻ thuận lợi, thu hoạch không nhỏ.

Hòa Thiên Thiên bị đ.á.n.h thức, Minh Cung Dao dắt cô bước ra khỏi phòng.

Chỉ thấy mấy lứa nhóc tì lớn hơn một chút, trên lưng mỗi đứa đều đeo hai cái bọc lớn.

"Các con ơi, vào rừng mang được gì về thế này? Chẳng phải bảo đi tìm đồ ăn sao? Các con ăn no chưa? Có đói không?"

"Không đói ạ, thật sự không đói đâu."

Đứa nào đứa nấy lắc đầu nguầy nguậy bảo không đói, nhưng cái điệu bộ thò lưỡi l.i.ế.m mép là thế nào đây?

Hòa Thiên Thiên thong thả tiến lại kiểm tra.

Bản thân các nhóc tì vẫn còn bé xíu, nhưng cái bọc lớn quấn trên người lại to gấp đôi cơ thể chúng.

Trông vừa buồn cười, lại vừa thấy thương.

Tiễn Bách tiến lên vài bước, hăng hái khoe cái bọc trên lưng:

"Mẹ nhìn này, một bọc là quả rừng con hái; còn một bọc nữa, hi hi, dĩ nhiên là nhóc lười Tiễn Tiễn rồi ạ."

"Tiễn Tiễn?"

Hòa Thiên Thiên ngẩn ra, vội vàng nhìn quanh một vòng, quả nhiên không thấy Hòa Phong Tiễn đâu, ngay cả một nhóc chim non cũng không thấy.

"Các em chim non của các con đâu hết rồi?"

"Mẹ ơi, chúng con đã cõng hết các em về rồi ạ, các em ở trong bọc này này."

Đám nhóc hổ và báo đồng loạt tiến lên, mở bọc cho cô xem.

Hòa Thiên Thiên quỳ một gối xuống đất, lần lượt cởi từng cái bọc ra. Quả nhiên bên trong bọc nhỏ, các nhóc chim non đang ngủ say.

Bé Tiễn Tiễn trong bọc của Tiễn Bách đang rụt đầu ngủ rất ngon, động tĩnh lớn như vậy cũng không làm nhóc tỉnh giấc.

Trong bọc của Tiễn Vân Báo là em gái của chúng, Hòa Phong Triết.

Cô cứ tưởng: Các nhóc chim non Cú Tuyết vào rừng gặp sâu độc sẽ đớp một phát một con chứ!

Hóa ra đám chim non vào rừng dạo một vòng chẳng làm được tích sự gì, ngủ một giấc rồi còn biến thành gánh nặng cho các anh chị.

Hòa Thiên Thiên dở khóc dở cười, nhưng lại cảm thấy đám nhóc hổ báo khi làm anh làm chị thật là ấm áp.

Bởi vì cô chợt nhớ ra, giống Cú Tuyết cứ hễ trời tối là buồn ngủ, y hệt như cha của chúng là Kình Vũ vậy.

Mới có bốn tháng tuổi đã bị người cha không đáng tin cậy kia lôi vào rừng rèn luyện. Có lẽ mới đi được vài bước, trời vừa sập tối là đầu đã nghẹo sang một bên ngủ khì rồi.

Hòa Thiên Thiên lườm Kình Vũ một cái thật cháy mắt.

Kình Vũ bước tới, cười đến híp cả mắt, rõ ràng anh rất hài lòng với biểu hiện của lũ nhỏ:

"Thiên Thiên, đám chim non là do các anh chị của chúng cõng đi hái lượm suốt dọc đường đấy.

Anh bảo để anh cõng cho, nhưng chúng bảo trời tối sợ bị thất lạc, cứ nhất định phải tự mình cõng mới yên tâm."

Hòa Thiên Thiên lại thấy xót xa:

"Buồn ngủ thì đưa chúng về thôi, anh xem làm chúng mệt đến thế nào kìa?"

Kình Vũ và mấy người lớn chỉ cười, cũng không cãi lại.

Minh Cung Dao lấy ra một chiếc giỏ tre lót đệm mềm, gom tất cả các nhóc chim non đang ngủ vào giỏ, để chúng nằm rúc vào nhau.

Trời tối om om, anh vẫn chưa yên tâm.

Tự tay đếm đi đếm lại ba lần, xác định đủ mười một nhóc chim không thiếu một đứa, bấy giờ mới bưng giỏ đặt lại lên giường.

Lúc này, bọc của các nhóc tì khác cũng được cởi ra, trải đầy trên mặt đất.

Lũ nhỏ đều rất vui vẻ, bắt đầu dâng quả rừng cho Hòa Thiên Thiên.

"Mẹ ơi, quả óc ch.ó, mẹ ăn đi ạ." Triết Triết dùng cái chân báo nhỏ xíu, quắp hai quả óc ch.ó lảo đảo bước tới.

Hòa Thiên Thiên vội vàng ngồi thụp xuống, đưa hai tay đón lấy.

"Mẹ ơi, ăn quả đi ạ."

Tiễn Vân Chu dùng chân báo quắp mỗi bên một quả tì bà, hình như vẫn thấy chưa đủ, nhóc còn ngậm thêm hai quả mơ rừng, đứng bằng hai chân sau, đi đứng liêu xiêu về phía cô.

Hòa Thiên Thiên ngồi xổm nhận lấy quả tì bà, cùng với hai quả mơ rừng đã dính đầy nước dãi kia.

"Chu Chu ngoan quá, mẹ yêu con nhất."

Cô dùng mu bàn tay vuốt ve đầu nhóc báo Mỹ, rồi c.ắ.n một miếng tì bà.

"Ừm, ngọt lắm."

"Mẹ ơi, ăn của con này."

"Của con ngon lắm, cũng rất ngọt ạ!"

...

Từng nhóc tì tranh nhau chạy tới dâng quả cho Hòa Thiên Thiên.

Chỉ loáng một cái, trong lòng cô đã đầy ắp quả rừng.

Minh Cung Dao vội vàng lấy một chiếc chậu gỗ lớn ra để đựng số quả chúng mang về.

"Giỏi lắm, những thứ này đều có thể lấp đầy bụng được. Ngoài ra, mẹ phải cảm ơn các con vì đã không mang rắn, chuột, cóc hay bọ xít về cho mẹ ăn."

Đám nhóc tì: “...”

Ly Kình: "Mấy thứ đó hôi lắm, mẹ không thích ăn đâu ạ."

"Đúng ạ, tặng mẹ thì phải là đồ ngon cơ." Hòa Mặc Mặc nói.

Hòa Thiên Thiên lại được một phen tự cảm động trong lòng người làm mẹ.

Cô nhìn vào chậu gỗ, toàn là những loại quả mà lũ trẻ từng được ăn, quả dại, dâu rừng, còn có cả những loại hạt khô rụng từ năm ngoái.

Nhìn những khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốc, cô thấy xót xa vô cùng:

"Các con yêu, có đói không?"

Đám nhóc tì: “...”

Một khoảng lặng trôi qua, lũ nhỏ mím c.h.ặ.t môi không nói tiếng nào.

Hồ Lăng nén cười, nháy mắt với Hòa Thiên Thiên.

Cô lập tức hiểu ra: Không phải không đói, mà là không muốn nói là đói.

Đã bảo là vào rừng tìm đồ ăn thì chắc chắn là đi đến đâu ăn đến đó rồi. Lại còn vừa ăn vừa mang về được thế này, rõ ràng là đã ăn no.

Nhưng ăn một bụng quả rừng, dâu rừng với hạt khô thì sao mà chắc bụng cho được.

Tiêu Trọng nói thêm vào:

"Chắc là không đói đâu, ngoài ăn quả ra, chúng còn bắt được rất nhiều côn trùng để ăn đấy, ví dụ như ve sầu, châu chấu, dế mèn, nhện.

Mấy nhóc mèo lớn hơn như Ly Kình còn tìm được mấy ổ trứng chim, chia cho các em cùng ăn rồi."

Tiêu Bá nói: "Bạt Bạt và Canh Thần còn bắt được cả cóc, cá, rồi lươn với rắn nữa, bị cả đám xúm vào chia nhau ăn sạch rồi."

Hồ Lăng: "Cũng có bắt thỏ rừng với chuột, nhưng đám nhỏ làm động tĩnh lớn quá nên không bắt được con nào."

"Hả?"

Thật là kinh hoàng quá đi mà!

Quả nhiên là có chuột, có cóc, có cả nhện nữa, cô lắc đầu không dám nghĩ tiếp, sợ ám ảnh rồi sau này không dám hôn chúng nữa mất.

Các giống đực thì chẳng mảy may để tâm, lúc họ còn trẻ đi rèn luyện trong rừng cũng là bắt được gì ăn nấy thôi.

Làm gì có chuyện nướng chín, cứ không có độc là ăn được tất.

"Các con yêu, các con đã dâng quả cho mẹ, vậy thì mẹ dĩ nhiên phải mời các con ăn thịt rồi."

"Hay quá ạ!"

"Ăn thịt thôi..."

Đám nhóc vừa rồi còn im thin thít, lập tức hớn hở ra mặt.

Chúng vội vàng vây quanh mẹ, chen chúc nhau chạy vào phòng ăn, chỉ sợ chậm chân một bước.

Tiêu Bá và Tiêu Trọng với tốc độ nhanh nhất đã bày ra 44 phần thức ăn.

Trong chốc lát chỉ còn nghe tiếng ăn uống rôm rả, lũ trẻ ăn như những chú heo con.

Hồ Lăng ăn xong bát mì kéo, đặt bát xuống nhìn Hòa Thiên Thiên:

"Lũ trẻ thể hiện cũng không tệ chứ?"

"Lũ trẻ thể hiện vô cùng xuất sắc, thậm chí còn biết cõng cả các em bị rớt lại phía sau về nhà. Em rất hài lòng."

Dừng một chút cô lại nói:

"Nhưng xuất sắc nhất chính là bốn người lớn các anh, đông nhóc tì như vậy chạy lung tung trong rừng, mỗi đứa một ý mà lại không lạc mất đứa nào.

Trong đó còn có mười một nhóc chim non, hễ ngủ là gọi không tỉnh, lạc trong rừng là không tìm được.

Một người lớn phải trông chừng mười mấy nhóc tì, các anh mới là những người vất vả nhất."

Hồ Lăng được khen thì tâm trạng vui vẻ vô cùng, đôi mắt anh lấp lánh nụ cười:

"Đúng vậy, anh chẳng dám chớp mắt lấy một cái, chỉ sợ sơ sẩy một chút là mất một đứa ngay. Cứ một lát lại phải kiểm tra xem chim non trong bọc có bớt đi đứa nào không."

Hòa Thiên Thiên nhìn thẳng vào anh, chân thành nói:

"Hồ Lăng, tất cả những điều đó em đều nhìn thấy hết. Cho nên, em đối với anh rất hài lòng."

"Đối với anh… rất hài lòng?"

Chỉ nghe thấy trái tim của con cáo kia đập thình thình, thình thình, lại một phen loạn nhịp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.