Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 351: Tâm Nguyện Của Nghê Nhai

Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:25

Đột nhiên nhìn thấy một đàn sát thủ đại dương có tính tấn công cực mạnh là cá mập trắng lớn, con nào con nấy đều hung hăng lộ ra hàm răng nhọn hoắt, Tiễn Trạch lập tức tiến vào trạng thái canh phòng nghiêm ngặt, sẵn sàng bế cả thuyền người bay v.út lên không trung bất cứ lúc nào.

Nhưng sực nhớ ra đây là "ảo thuật" của Thiên Thiên, anh thả lỏng cơ thể, trêu chọc:

"Thiên Thiên bảo bối của anh, em đã làm gì dưới biển vậy? Đây là thú cưng em mới thuần hóa sao?

Mà này, thú cưng 'bảo bối leo' của em biến ra người sống thôi chưa đủ kích thích sao, giờ còn định cho cá mập trắng biến thành người nữa à?"

Nói đến đây, anh liếc xéo Lang Thụ một cái.

Con thuyền gỗ nhỏ bé nhường này, Lang Thụ ngang nhiên bước lên thuyền mà chưa bị Dạ Thiên Mộ đuổi xuống, Tiễn Trạch làm sao có thể không chú ý đến điều đó?

Chỉ là vừa rồi anh còn mải âu yếm tiểu cái cái nên chưa kịp "hỏi thăm" anh ta.

Lang Thụ nghiến c.h.ặ.t răng hàm, sắc mặt vẫn bình thản như thường, không chút gợn sóng, anh quay đầu nhìn về phía đàn cá mập trắng.

Tiễn Trạch hừ nhẹ một tiếng, cũng nhìn theo ánh mắt của anh.

Vừa nhìn một cái, sắc mặt anh liền cứng đờ, Tiễn Trạch đã cảm nhận được luồng hơi thở dị năng vô cùng đậm đặc.

Đang định hỏi Hòa Thiên Thiên rốt cuộc là chuyện gì, đã thấy đám cá mập trắng lần lượt biến thành nhân hình, thậm chí trên mặt biển còn xuất hiện thêm một chiếc bè tre lớn, tất cả những người đó đều nhảy lên đó.

Tiễn Trạch: "..."

Hòa Thiên Thiên bật cười thành tiếng, đắc ý nhéo má Tiễn Trạch, tinh nghịch nháy mắt với anh:

"Đại lão hổ, ảo thuật có hay không? Biến ra người sống có vui không?"

"Chuyện này là thế nào? Họ thực sự là thú nhân cá mập sao?"

"Đúng vậy, là thú nhân đại dương!"

Hồ Lăng giúp giải thích:

"Chúng ta tình cờ gặp dưới biển, có những chuyện cứ đợi về rồi nói sau."

Lúc này, Phạm Phượng Ảnh đang nói chuyện với Sa Hào và Nghê Nhai.

Tiêu điểm của cuộc trò chuyện vẫn là vấn đề của Nghê Nhai.

Nghê Nhai lúc này không muốn cứ thế mà rời đi, anh nhìn Hòa Thiên Thiên với vẻ không cam lòng, hỏi:

"Tiểu cái cái, các cô đông người như vậy, vì sao lại tới rãnh biển Tâm Ngân?"

"Chúng tôi cũng tới để tìm kiếm lời nguyền!"

Hòa Thiên Thiên cũng không giấu anh, giải thích:

"Tộc nhân ngư bị một thế lực thần bí nào đó dưới đại dương nguyền rủa, dẫn đến việc con cái hiếm muộn, nhóc con dễ bị c.h.ế.t yểu.

Lần này chúng tôi tới rãnh biển Tâm Ngân chính là để tìm kiếm nguồn gốc lời nguyền của nhân ngư và tìm cách hóa giải nó."

Nghê Nhai bừng tỉnh:

"Hóa ra mục đích của chúng ta tương đồng. Tôi cũng là vì tìm kiếm thế lực thần bí đã giáng xuống lời nguyền cường hãn nhất kia.

Bởi vì khi hắn hạ lời nguyền, hắn đã mượn danh dự và dị năng nguyền rủa của tổ tiên tôi, lừa lấy linh thạch gia truyền, nhờ đó mới hạ chú thành công.

Việc này khiến cả một tộc quần phải chịu đựng vận hạn suốt ngàn năm, linh hồn tổ tiên tôi không thể yên ổn, không cách nào an nghỉ.

Suốt bao nhiêu năm qua, từng thế hệ con cháu đều đang tìm cách hóa giải lời nguyền."

Phạm Phượng Ảnh nhìn Nghê Nhai: "Cậu định dưỡng thương xong rồi lại tiếp tục xuống biển sao?"

Gương mặt tuấn tú của Nghê Nhai đỏ bừng vì ngượng ngùng, anh hổ thẹn nói:

"Vốn dĩ tôi tưởng mình đã đủ mạnh mẽ nên tràn đầy tự tin độc hành khám phá rãnh biển. Nhưng lần xuống biển này đầy rẫy hiểm nguy, mới biết bản thân mình yếu ớt đến nhường nào.

Tôi? Tôi cũng không biết tương lai phải làm sao nữa?"

"Nghê Nhai, thương thế của anh sao rồi?" Hòa Thiên Thiên hỏi.

Nghê Nhai vừa rồi đã tháo hết nẹp và băng gạc ra.

Anh đứng trên bè tre, bước lên phía trước vài bước một cách bình thường, bưng đống nẹp gỗ đưa tới phía Hòa Thiên Thiên:

"Cảm ơn ơn cứu mạng của các người, tôi thấy mình đã bình phục hoàn toàn rồi."

Dạ Thiên Mộ nhận lấy đống nẹp gỗ.

Nghê Nhai lại đưa tiếp năm viên tinh hạch tới.

Dạ Thiên Mộ thu lấy tinh hạch rồi nói với anh:

"Bình phục là tốt rồi, cậu cứ tự nhiên, chúng tôi phải đi đây."

Nghê Nhai: "..."

Anh nhìn Hòa Thiên Thiên, nhỏ giọng hỏi: "Các người định đi đâu?"

"Chúng tôi về vịnh Phỉ Thúy."

"Vịnh Phỉ Thúy là địa bàn của nhân ngư, các người...?"

Nói đến đây, Nghê Nhai lập tức hiểu ra: Hòa Thiên Thiên và những người khác muốn phá giải lời nguyền là vì tộc nhân ngư. Chắc hẳn họ có mối quan hệ vô cùng mật thiết với nhân ngư.

"Tôi có thể đi cùng các người không? Đã có chung mục đích, hay là chúng ta đi cùng nhau đi?"

Thú đực Nghê Nhai không nhịn được lại cảm thấy mặt nóng ran.

Dùng cách nói "đi cùng nhau" này thực sự khiến anh thấy mình có chút mặt dày.

Dưới đáy biển, vì kỹ thuật không bằng người mà suýt c.h.ế.t, mới được những người này cứu lên; vậy mà anh dường như vẫn chưa thể hiện được thực lực của mình cho họ thấy.

Tiễn Trạch nhìn Nghê Nhai rồi nói:

"Bây giờ đưa cậu về đất liền trước. Còn việc cậu có thể vào vịnh Phỉ Thúy của nhân ngư hay không thì phải xem ý muốn của nhân ngư, chúng tôi nói không tính."

Phạm Phượng Ảnh gật đầu đồng tình, anh sắp xếp cho Sa Hào:

"Vậy các cậu hãy cõng cậu ta về đất liền. Những việc khác không cần quản, tín vật cũng trả lại cho các cậu."

Sa Hào không nhận lại tín vật:

"Tín vật cứ để Phạm đại nhân giữ lấy, ngày nào đó nhớ đến chúng tôi thì hãy thổi còi xương, nếu chúng tôi nghe thấy, kiểu gì cũng sẽ gặp lại."

Nắm c.h.ặ.t chiếc còi xương trong tay suy nghĩ một lát, cuối cùng Phạm Phượng Ảnh cũng chấp nhận:

"Được."

Tiễn Trạch và Kình Vũ cõng Hòa Thiên Thiên cùng những người khác bay lên trời xanh.

Chiếc thuyền gỗ nhỏ cũng để lại cho Nghê Nhai.

Nghê Nhai ngẩng đầu tiễn họ, nhìn bóng dáng họ nhanh ch.óng biến mất nơi chân trời.

Lúc này nơi phía xa chân trời hiện lên mặt trời thứ hai, vạn đạo hào quang rực rỡ chiếu xuống mặt biển xanh biếc.

Có thể nhìn thấy mặt trời của ngày mới, Nghê Nhai anh vẫn còn sống, không bị thối rữa dưới đáy biển.

Cảm giác tốt đẹp của sự hồi sinh gột rửa l.ồ.ng n.g.ự.c, anh cũng theo đó mà bùng lên ý chí mãnh liệt cùng với đại dương mênh m.ô.n.g.

Anh hạ quyết tâm, nhất định phải đi cùng nhóm Hòa Thiên Thiên để hoàn thành nhiệm vụ.

Phải chấm dứt lời nguyền c.h.ế.t tiệt kia ngay tại thế hệ của mình, trả lại sự bình yên cho tổ tiên.

Đối mặt với ánh nắng, đón lấy gió biển, Nghê Nhai lặng lẽ đứng trên chiếc bè tre nhỏ bé.

Ngũ quan sâu sắc hoàn mỹ, gương mặt tuấn dật tuyệt mỹ, đường xương hàm uy nghiêm sắc lẹm, lúc này được ánh rạng đông tôn lên vẻ ấm áp.

Đôi mắt vàng kim dài hẹp lấp lánh tia sáng vui vẻ; mái tóc vàng óng bồng bềnh bị gió biển thổi tung, càng làm nổi bật dáng hình cao lớn vạm vỡ, đầy khí thế anh hùng, phong thái thanh cao thoát tục.

Nhóm Sa Hào cũng bị khí thế bất phàm của anh làm cho chấn động, không hề thúc giục.

Dưới đáy nước, Nghê Nhai đầy vết thương và vô cùng chật vật; còn lúc này, anh là một người sở hữu dị năng xuất chúng đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Khí chất vương giả mạnh mẽ khiến nhóm Sa Hào không đủ can đảm để hối thúc, cũng không dám có ý khinh thường.

Không biết qua bao lâu, Nghê Nhai định thần lại, nhẹ nhàng nhảy lên thuyền gỗ.

Nhóm Sa Hào kéo con thuyền lao nhanh trong đại dương, bơi về phía đường bờ biển của đất liền.

~

Nhóm Hòa Thiên Thiên trở về vịnh Phỉ Thúy an toàn, cả gia đình đoàn tụ.

Lần đầu thử thám hiểm rãnh biển Tâm Ngân dù chưa đạt được mục đích như ý nguyện nhưng cũng không phải là không có thu hoạch.

Ít nhất là có món cua đỏ lớn ăn mãi không hết, to và béo hơn cả cua hoàng đế, ngoài ra còn có bạch tuộc lớn, mực lớn, vô số tôm hùm lớn và các loại hải sản khác.

Còn có 12 viên tinh hạch tự tay đ.á.n.h được, cùng với 5 viên tinh hạch do Nghê Nhai tặng.

Vốn tưởng tinh hạch không đủ nhiều, còn định lên kế hoạch xem ai ăn trước ai ăn sau.

Giờ thì ai cũng có phần, Phạm Phượng Ảnh cũng có, mỗi người ít nhất được ăn một viên.

Trong quá trình tiêu hóa, các vị thú đực nóng người, có sức lực dùng mãi không hết cần phát tiết, Minh Cung Dao liền đưa họ tới khu vực rặng san hô nước nông tiếp tục bắt hải sản, loại có vỏ không vỏ, thậm chí cả ốc cổ ngỗng cũng bắt được rất nhiều để tiếp tục làm phong phú không gian vật tư của Hòa Thiên Thiên.

Còn Hòa Thiên Thiên, về nhà chưa được hai ngày đã phát hiện mình m.a.n.g t.h.a.i nhóc con.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.