Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 363: Bách Y Bách Thuận
Cập nhật lúc: 12/03/2026 05:01
Nghe được tin tức, Minh Cung Dao trực tiếp nhảy xuống từ cửa sổ, ba bước dồn thành hai chạy đến trước mặt Già Lam, dồn dập hỏi:
"Trong lúc sóng thần cậu đã đi đâu? Chẳng lẽ cậu vẫn luôn đi theo A Ly sao?"
Minh Cung Dao không ngừng tự trách, lúc này ngay cả giọng nói cũng run rẩy theo.
Lúc gió nổi lên, anh vốn đã có sự đề phòng, rõ ràng là nắm c.h.ặ.t t.a.y cả A Ly và bà nội Hồng.
Thế mà chỉ trong chớp mắt tay bỗng trống không, A Ly đã biến mất.
Dù cho cuồng phong có thổi mạnh đến mức khiến người ta không mở nổi mắt, nhưng anh lại chẳng hề cảm nhận được bất kỳ năng lượng dị năng nào tiếp cận.
Già Lam vừa vội vã chạy về, lúc này hơi thở dồn dập đáp lời:
"Anh Minh, A Ly bị một bóng đen bắt đi. Gia tộc họ Bạch cũng đi theo bóng đen đó, cuối cùng biến mất ở gần rãnh biển Tâm Ngân. Em sẽ dẫn mọi người đi tìm cô ấy ngay bây giờ."
Lồng n.g.ự.c cậu ta phập phồng thở dốc để bình phục lại, sau đó hóa thành hình người, quấn lấy một chiếc váy da thú.
Thấy cậu ta đầy rẫy vết thương, Minh Cung Dao quan tâm hỏi:
"Vết thương khắp người cậu là sao thế này? Chảy nhiều m.á.u như vậy, vết thương còn nhìn thấy cả xương nữa."
Nghe tin Già Lam trở về, nhóm Dạ Thiên Mộ đã vây quanh lại.
Mọi người đỡ cậu ta ngồi xuống ghế, Hòa Thiên Thiên bắt đầu kiểm tra thương thế, sau đó bắt tay vào điều trị.
Trên khắp cơ thể Già Lam có rất nhiều vết thương ngoài da do ẩu đả để lại.
Nghiêm trọng nhất là ở chân và lưng, có những vết rách và vết c.ắ.n rất sâu, nhìn thấy cả xương.
Thật không biết với vết thương nặng như vậy, làm sao Già Lam có thể trụ vững trên suốt quãng đường đi về từ rãnh biển Tâm Ngân.
"Hòa Thiên Thiên, đây đều là vết thương nhỏ thôi, không c.h.ế.t được đâu, hay là tôi cứ dẫn mọi người đi tìm A Ly trước nhé? Muộn chút nữa e rằng không tìm thấy đâu."
Già Lam dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn, thậm chí còn đứng bật dậy khỏi ghế, định đi ra ngoài ngay lập tức.
Minh Cung Dao ngăn lại:
"Già Lam, cảm ơn cậu đã luôn theo sát A Ly và tìm ra tung tích của em ấy. Nhưng vết thương của cậu không xử lý là không được. Ở giữa đại dương, mùi m.á.u sẽ dẫn dụ rất nhiều loài cá ăn thịt hung dữ. Quãng đường cậu quay về chắc chắn không hề suôn sẻ đúng không?"
Hòa Thiên Thiên an ủi cậu ta: "Vì bóng đen đó và nhà họ Bạch là đồng bọn, nên tạm thời A Ly vẫn an toàn; bởi vì giống cái và nhóc con của nhà họ Bạch vẫn đang nằm trong tay chúng ta.
Già Lam, chuyện này rất phức tạp, cả phía cộng đồng lẫn phía rãnh biển chúng ta đều phải lo liệu chu toàn, nếu không sẽ hỏng hết cả bàn cờ. Lần này nhất định phải tìm một phương pháp vững vàng nhất để cứu A Ly."
Hồ Lăng vỗ vai cậu ta bảo cậu ta ngồi xuống, đưa cho cậu ta một ly trà sữa thêm đường:
"Già Lam, hãy nói rõ mọi chuyện trước đã. Sao cậu biết về rãnh biển Tâm Ngân? Sao cậu chắc chắn bọn chúng đã đến đó?"
Già Lam đành ngồi xuống, uống cạn ly trà sữa để lấy lại sức rồi nói:
"Hôm qua, A Ly vừa hay đã kể cho em nghe rất nhiều chuyện về nhân ngư. Vì vậy em biết về lời nguyền nhân ngư, rãnh biển Tâm Ngân, còn biết rõ cả vị trí cụ thể của rãnh biển cũng như quá trình hai lần các anh đi về nơi đó.
Cái bóng đen kia vẫn luôn không nhìn rõ mặt, không biết là thú nhân, dị thú hay quỷ mị, quanh người anh ta bao phủ bởi một làn sương mù dày đặc, tốc độ di chuyển cực nhanh.
Mục tiêu của bóng đen rất rõ ràng, giống như đã quen biết A Ly từ sớm, dứt khoát cuốn A Ly vào trong màn sương, không ngừng lặn xuống nước bơi về phía Tây Nam.
Đám thú đực nhà họ Bạch đi theo phía sau không chút do dự, như thể đã biết rõ hướng đó từ trước, cũng theo bóng đen suốt quãng đường và cuối cùng biến mất gần rãnh biển.
Em chỉ có thể bám theo từ xa vì sợ bị bại lộ khiến chúng chú ý.
Nhưng cũng chính vì ở quá xa nên mới bị mất dấu.
Em đành phải xuống rãnh biển tìm kiếm nhưng không thấy họ, trái lại còn gặp phải dị thú.
Có những con dị thú quá lợi hại, đ.á.n.h không lại nên chỉ có thể dốc sức chạy về đây.
Bây giờ nghĩ lại, tại sao bóng đen kia không cướp cái cái và nhóc con nhà họ Bạch đi trước mà chỉ cướp mỗi A Ly?
Anh Minh Cung Dao, lỡ như nhà họ Bạch không quan tâm đến cái cái và nhóc con của họ thì A Ly phải làm sao đây?"
Thấy Già Lam quan tâm A Ly như vậy, Minh Cung Dao cũng rất cảm động:
"Chúng tôi sắp xếp xong việc ở đây sẽ đi cứu em ấy ngay. Già Lam, cảm ơn cậu đã theo sát A Ly."
Phạm Phượng Ảnh hỏi: "Già Lam, lúc cậu bám theo, A Ly còn sống không?"
"Còn sống. Tuy khoảng cách rất xa nhưng em có thể nghe thấy nhịp tim và tiếng phản kháng thi thoảng của cô ấy."
Dạ Thiên Mộ nói:
"Nếu muốn làm hại A Ly thì đã không đưa em ấy đi khi còn sống. Việc không mang theo giống cái và nhóc con có lẽ vì chúng đoán rằng phía chúng ta sẽ không nỡ ra tay tàn độc với người già và trẻ nhỏ.
Hơn nữa, địa hình rãnh biển Tâm Ngân phức tạp, nhiệt độ nước rất cao, nhóc con đến đó rất khó sống sót.
Nhìn khắp vùng biển này, kẻ có khả năng dâng sóng cao đến thế, nhấn chìm nửa vịnh Phỉ Thúy thì chỉ có thể là hải yêu Lạn Hủy thôi."
Lúc này các thú đực đã hiểu rõ: Xem ra cái bóng đen đó chính là hải yêu Lạn Hủy trong truyền thuyết.
Không ngờ anh ta có thể sống tới ngàn năm, ngày ngày chịu giày vò trong rãnh biển mà vẫn chưa c.h.ế.t.
Thế nhưng, nếu anh ta có năng lực tự mình bước ra khỏi rãnh biển, tại sao bấy lâu nay không ra, mà lần này lại đột ngột xuất hiện?
Chẳng lẽ là vì nhà họ Bạch gặp nạn nên đã triệu hồi anh ta?
Hay là vừa biết tin A Ly trông giống hệt Minh Tuyết Hàn nên vội vàng đến cướp người?
Bạch Nguyên Hóa đã nhắc đến "luân hồi", chẳng lẽ anh ta cho rằng Minh Cung Ly chính là Minh Tuyết Hàn chuyển thế sao?
Thật là quá vô lý!
Lúc này, vết thương của Già Lam đã được Hòa Thiên Thiên chữa trị hồi phục được một nửa.
Thể trạng khá hơn một chút, cậu ta lại đem mọi chuyện rà soát và thuật lại chi tiết một lần nữa.
Sau khi mọi chuyện đã rõ ràng, các thú đực bắt đầu chuẩn bị hành trang.
Lần này cả nhà sẽ cùng xuống rãnh biển và sẽ xuất phát sớm.
Chỉ có 5 viên lánh thủy châu, không đủ cho nhiều người dùng cùng lúc.
Cần phải thông qua không gian của Hòa Thiên Thiên để luân chuyển, nên lần này cô buộc phải đi theo.
Phạm Phượng Ảnh và Lang Thụ cũng đã nghĩ kỹ rồi, có bất kỳ nguy hiểm nào cũng sẽ để Thiên Thiên tìm một hòn đá làm điểm định vị rồi trốn vào không gian, họ nhất định sẽ bảo vệ tốt "hòn đá lớn" của cô.
Sau khi bàn bạc, họ cũng mang theo các nhóc con, lúc này chỉ có đặt chúng dưới tầm mắt của mình thì mới thấy yên tâm.
Hòa Thiên Thiên giữ tay Minh Cung Dao lại:
"Anh ở lại vịnh Phỉ Thúy, không được đi xuống rãnh biển. Vạn nhất lời nguyền nhân ngư linh nghiệm, anh mất đi trí nhớ thì phải làm sao?"
Minh Cung Dao nói:
"A Ly là em gái anh, anh không đi thì ai đi? Thiên Thiên, Bạch Nguyên Hóa còn đi được rãnh biển thì anh cũng đi được."
Hòa Thiên Thiên lắc đầu:
"Chuyện đó không giống nhau. Bạch Nguyên Hóa đã nhận Lạn Hủy làm tổ tông thì sẽ được anh ta che chở, nên không bị lời nguyền nhân ngư ảnh hưởng.
Trong cuốn sổ tay cũng có viết, năm đó hàng ngàn dũng sĩ nhân ngư tham gia đại chiến với hải yêu đều mất đi trí nhớ và giọng hát nhân ngư có thể kêu gọi đồng loại.
Có người lang thang trên đại dương được tộc nhân tìm về thì cũng trở nên ngớ ngẩn, sống nốt phần đời còn lại trong u sầu.
Có người thì biến mất hoàn toàn ở rãnh biển Tâm Ngân hoặc mất tích dưới lòng đại dương sâu thẳm, không bao giờ tìm thấy nữa."
Minh Cung Dao nắm lấy tay cô, thương lượng:
"Thiên Thiên, vậy anh sẽ ở trong không gian tùy thân của em. Em không cho anh ra thì anh sẽ không ra."
"Không được. Anh cứ ở lại vịnh Phỉ Thúy thì tác dụng sẽ lớn hơn. Chúng ta không thể mạo hiểm."
Hai vợ chồng giằng co không thôi, đây là lần đầu tiên họ nảy sinh bất đồng về một vấn đề.
Thấy tiểu giống cái thái độ kiên quyết, Minh Cung Dao cũng thấy khá không quen, chẳng biết nên tiếp tục giữ ý kiến của mình hay chọn cách nghe lời.
Kể từ khi định tình kết lữ đến nay, hai người chưa từng cãi vã hay làm mặt nặng mày nhẹ với nhau.
Thiên Thiên là tình yêu duy nhất của đời anh, là người anh phải vất vả lắm mới cầu có được.
Thú đực nhân ngư cả đời chỉ yêu một cái cái, chung thủy sắt son, cùng sống cùng c.h.ế.t.
Anh yêu cô còn không kịp, lại càng bách y bách thuận với cô, chưa bao giờ nghĩ đến việc làm cô không vui.
Kéo tiểu giống cái vào lòng, khẽ vuốt ve vầng trán cô, Minh Cung Dao thì thầm:
"Thiên Thiên, anh muốn luôn được đi theo em, nếu không anh sẽ không yên tâm. Chuyện ở vịnh Phỉ Thúy dù quan trọng đến đâu cũng không quan trọng bằng em và các con."
Nói đến chỗ xúc động, trong đôi mắt sâu thẳm của anh vậy mà lại lấp lánh ánh lệ.
Hòa Thiên Thiên lập tức dùng dị năng vỗ về anh:
"A Dao, đừng kích động. Được rồi, em đồng ý với anh. Có bất kỳ nguy hiểm nào, gia đình chúng ta sẽ cùng tiến cùng lui, cùng nhau đối mặt."
"Ừm."
Nghĩ đến sự cường hãn của Lạn Hủy và những hiểm nguy khó lường trong tương lai, Minh Cung Dao đầy cảm xúc, cúi người xuống kích động hôn lên môi cô.
Giống như thật sự sợ đôi vợ chồng sẽ phải chia lìa, anh bất chấp tất cả mà đòi hỏi nụ hôn ấy...
