Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 392: Mỗi Người Một Chú Gấu Trúc

Cập nhật lúc: 12/03/2026 05:05

Đôi mắt đen của Tiêu Bá sáng bừng lên, anh vội vàng kiểm tra kỹ lại, quả nhiên là một bé gái vô cùng quý giá.

Cảm giác hạnh phúc cực lớn ập đến bất ngờ khiến sự phấn khởi và vui sướng trong đôi mắt thâm trầm của anh dần lan tỏa và lớn mãi.

Anh lại một lần nữa ngắm nhìn thật kỹ bé gái vừa đột ngột lớn phổng phao này.

Cục bông nhỏ mập mạp chỉ lớn hơn nửa lòng bàn tay một chút.

Lớp lông trên lưng đen trắng phân minh, dày dặn, kết hợp với hai chiếc tai tròn xoe đen láy, đôi mắt tròn xoe, cái miệng nhỏ xinh còn thơm mùi sữa và những chiếc vuốt mềm mại.

Dáng vẻ vụng về, đáng yêu của bé con khiến trái tim anh như tan chảy.

Tiêu Bá không kìm được mà nâng niu bé con trong lòng bàn tay, khum tay vuốt ve rồi đặt nụ hôn đầy yêu thương lên đó:

"Bé cưng của cha, con... Cha..."

Vừa mở lời anh đã nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe, tầm nhìn nhòa đi vì lệ.

Tiêu Bá vẫn không nỡ buông tay, tiếp tục hôn lên trán, lên má và lớp lông mềm trên lưng bé con.

Tiêu Trọng sốt ruột xoa xoa mấy đầu ngón tay: "Được rồi, đưa em hôn cái nào."

Thấy khía cạnh vui sướng đến đa cảm của hai người, Hòa Thiên Thiên trêu chọc:

"Là ai hồi đó thề sống thề c.h.ế.t không chịu nộp 'thuế thân', nhất quyết không chịu sinh con ấy nhỉ?"

Hàng mi dài của Tiêu Bá chớp nhẹ, hai giọt nước mắt rơi đúng lên lớp lông của nhóc tì.

Anh vội vàng hôn lên đó để lau đi vệt nước.

Đối mặt với lời trêu chọc của bạn đời, Tiêu Bá chẳng hề phản bác, anh mỉm cười rạng rỡ, khóe miệng cứ thế ngoác ra mãi, cười ngốc nghếch không khép lại được.

Tiêu Trọng đã nhanh tay giành lấy bé thứ hai, anh lại một lần nữa diễn lại màn vui mừng đến phát cuồng như thể vừa trúng giải độc đắc.

Bị sự xúc động của Tiêu Bá và Tiêu Trọng lây lan, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười, họ nhiệt tình nhìn vào chiếc giường nhỏ, chuẩn bị làm quen với những thành viên mới của gia đình.

Chỉ trong chốc lát, chiếc giường nhỏ vốn trống trải đã bị 8 nhóc tì lấp đầy.

E rằng chỉ vài ngày nữa, khi chỗ này không còn chen chúc nổi thì sẽ phải đổi một chiếc giường chăm sóc lớn hơn.

Đám nhỏ vừa mới mở mắt khám phá thế giới, đôi mắt tròn xoe tò mò quan sát những người xung quanh, chúng l.i.ế.m lưỡi, trong miệng phát ra những tiếng kêu ê a.

Lứa con trước đó cũng đưa những cái vuốt nhỏ hoặc cái đuôi sang, nhẹ nhàng vuốt ve các em.

Hòa Thiên Thiên nhanh ch.óng mở bảng lịch sử tích điểm của hệ thống ra để xem lại ghi chép trước đó.

Cô dùng ngón trỏ khẽ nựng má bé thứ hai, mỉm cười nói:

"Đây là đứa con thứ 64 của em, là giống cái, dự báo thiên phú tương lai là bậc ba cấp thấp. Đây cũng là con gái trưởng của Tiêu Bá và Tiêu Trọng."

"Bé gái mà cũng có thiên phú sao?"

Nghê Nhai không nhịn được mà thốt lên hỏi.

Hòa Thiên Thiên hơi khựng lại, lúc này mới nhớ ra tại hiện trường có cả người ngoài.

Nhưng ngay sau đó, cô nhớ lại những thử thách sinh t.ử đã cùng trải qua với Nghê Nhai ở rãnh biển Tâm Ngân.

Hòa Thiên Thiên thả lỏng suy nghĩ: Nghê Nhai có biết cũng chẳng sao.

Vừa hay thú mẹ có năng lượng thức tỉnh thì bé gái sinh ra mang theo thiên phú cũng không có gì lạ.

Ghi chép thực tế là: Bé thứ hai là con gái ruột của Tiêu Trọng.

Vì hai anh em họ không có ý định tìm hiểu chi tiết nên cô tạm thời lược bỏ phần đó.

Sinh bé thứ hai, cô nhận được 5500 tích điểm từ hệ thống, một con số rất hậu hĩnh.

Thấy hai người cha ruột chỉ tập trung vào bé thứ hai, Hòa Thiên Thiên vừa buồn cười vừa bực:

"Hai anh vừa vừa phai phải thôi. Không được thiên vị đâu đấy, vẫn còn những đứa con khác mà."

Được nhắc nhở, hai anh em mới cuống quýt nhấc từng bé lên kiểm tra, cuối cùng cũng tìm thấy bé gái thứ hai.

Mấy nhóc con giống đực cứ như thể không phải con ruột vậy, hoàn toàn bị hai người cha phớt lờ.

Cuối cùng, mỗi anh em bế một bé gái trên tay, nâng niu như báu vật, không nỡ rời tay.

Những bé trai bị nhấc lên rồi đặt xuống, bị quấy rầy nên bắt đầu thút thít, biến thành những "quái chiêu" hay vòi vĩnh.

"Thương quá đi, cha đến đây!"

Những người cha khác vội vàng mỗi người bế một bé lên tay để dỗ dành.

Hòa Thiên Thiên xoa tai bé thứ tám, mỉm cười nhìn bé và nói:

"Nhóc tì này xếp thứ tám, là đứa con thứ 70 của em, thiên phú bậc ba cấp trung."

Bé thứ tám là con gái ruột của người anh Tiêu Bá.

Sinh bé thứ tám, hệ thống thưởng 6000 tích điểm, còn tặng thêm một đống món ngon và kỹ năng thủ công mỹ nghệ các loại.

Chạm vào cơ thể mềm mại của bé thứ tám, lòng Hòa Thiên Thiên cũng tràn ngập dịu dàng, trái tim như muốn tan ra.

Những chú gấu trúc nhỏ đáng yêu thế này, dù hệ thống không thưởng một xu nào cô cũng sẵn lòng sinh.

Huống chi chúng sinh ra là để báo ân, trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i chúng chính là bùa hộ mệnh của người mẹ, không hề quấy phá, lúc sinh cũng rất thuận lợi.

Hơn nữa chúng lại cực kỳ quý hiếm, cả đại lục này cũng chỉ có hai bé gấu trúc giống cái này thôi.

Ly Diễm bế một bé trai trên tay đưa cho Tiêu Bá xem:

"Đừng cười nữa, thu nước miếng lại đi. Mau nói xem đây là đứa thứ mấy?"

"À." Tiêu Bá dựa vào mùi hương để phán đoán: "Đây là bé thứ bảy."

Hòa Thiên Thiên: "Bé thứ bảy là đứa con thứ 69 của em, thiên phú tương lai bậc năm cấp cao."

Bé thứ bảy là con ruột của Tiêu Trọng, hệ thống thưởng 5000 tích điểm.

"Thế còn đứa này?"

Lăng Dã bế nhóc tì trên tay hỏi.

Tiêu Trọng: "Đây là bé thứ tư."

Hòa Thiên Thiên: "Bé thứ tư là đứa con thứ 66 của em, lục lục đại thuận, thiên phú bậc sáu cấp thấp, tương lai chắc chắn là một đứa trẻ có phúc."

Bé thứ tư là con ruột của Tiêu Trọng, hệ thống thưởng 5500 tích điểm.

"Thiên phú cao như vậy sao?" Tiêu Bá kinh ngạc hỏi.

Hòa Thiên Thiên đáp: "Đúng vậy, còn cao hơn cả thiên phú hiện tại của hai anh nữa, điều này chứng tỏ trong tương lai hai anh chắc chắn sẽ tiếp tục thăng cấp."

"Tốt quá rồi!" Tiêu Bá và Tiêu Trọng đồng thanh.

Dạ Thiên Mộ khẳng định:

"Tôi thấy hai người cũng sắp thăng cấp đến nơi rồi. Đợi lũ trẻ lớn thêm chút nữa, mau ch.óng tìm chỗ nào đó mà rèn luyện cho tốt."

"Ừm."

Hai anh em cũng đã có kế hoạch này.

Những người chồng khác của Thiên Thiên đều đang nỗ lực thăng cấp, hai anh em họ cũng không thể tụt hậu.

"Thế còn nhóc con này? Anh thấy nó là đứa mập nhất đấy."

Hồ Lăng bế bé con trên tay hỏi.

"Đây là bé thứ ba."

"Bé thứ ba là đứa con thứ 65 của em, thiên phú bậc năm cấp trung."

Đó là con ruột của Tiêu Bá, hệ thống thưởng 4500 tích điểm.

"Đứa này thì sao?" Dạ Thiên Mộ chỉ vào nhóc tì trên tay mình hỏi.

"Đây là bé thứ sáu."

"Bé thứ sáu là đứa con thứ 68 của em, bậc năm cấp trung."

Là con của Tiêu Bá, tích điểm thưởng là 4500 điểm.

"Thế đứa này không phải là anh cả thì cũng là bé thứ năm nhỉ?" Minh Cung Dao hỏi.

"Đây là bé thứ năm."

"Bé thứ năm là đứa con thứ 67 của em, bậc năm cấp cao."

Đó là con của Tiêu Trọng, tích điểm thưởng là 5000 điểm.

Phạm Phượng Ảnh nhìn nhóc con trên tay:

"Vậy đứa này là anh cả rồi. Xem cái vận may của anh này, vừa bốc đã trúng ngay đứa lớn nhất."

Hòa Thiên Thiên cười nói: "Đây là đứa con thứ 63 của em, cũng là con trai trưởng của Tiêu Bá và Tiêu Trọng, thiên phú bậc sáu cấp trung. Anh đúng là biết chọn thật đấy, tùy tiện bắt được ngay đứa lợi hại nhất."

Anh cả là con của Tiêu Bá, tích điểm thưởng là 6000 điểm.

Phạm Phượng Ảnh nhướng mày, đắc ý nói: "Đại ca nhỏ ơi, cha yêu con!"

Nói rồi anh bế bé lên hôn lấy hôn để, phát ra tiếng chùn chụt.

Hòa Thiên Thiên đầy vạch đen trên trán: Người ta chưa đồng ý mà anh đã vội vàng muốn làm cha người ta rồi.

"Cậu là kiểu cha gì thế? Da mặt thật dày, tôi mới là cha nó."

Tiễn Trạch không khách khí giành lấy đại ca nhỏ.

Tiễn Trạch vốn nãy giờ chưa giành được bé gấu trúc nào, cuối cùng cũng có một nhóc trên tay.

Anh mỉm cười vuốt ve, rồi áp bé con vào má mình nựng nịu.

Kình Vũ đang hai tay không, vì ra tay chậm một chút mà chẳng giành được cọng lông nào.

Thấy những người chồng khác mỗi người một bé gấu trúc, anh cuối cùng cũng không nhịn được mà nhảy vào tranh giành.

"Cha ơi, mẹ ơi, mọi người không yêu An An nữa sao?"

Bé An An tức tối leo lên giường nhỏ, ngồi bệt lên thành giường, khua khoắng đôi vuốt nhỏ đầy vẻ bất bình.

Các em chào đời là chuyện khiến bé vui nhất, vì cuối cùng cũng có người trông giống hệt mình.

Nhưng cha với mẹ thế này là có ý gì đây?

Hòa Thiên Thiên ôm chầm lấy An An vào lòng nựng nịu: "Tất nhiên là yêu rồi, An An nhà ta là đại ca gấu trúc mà."

Gương mặt gấu mập mạp bị xoa đến biến dạng, nhưng bé An An ngay lập tức được dỗ dành.

Cái đuôi ngắn ngủn và cái m.ô.n.g béo của bé vẫy tít mù như gắn động cơ điện vì vui sướng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.