Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 79: Người Tình Thú Trọn Đời

Cập nhật lúc: 07/02/2026 05:17

Dạ Thiên Mộ nắm tay Hòa Thiên Thiên, cả hai sóng đôi nhìn về phía các tộc nhân xung quanh.

Họ cùng đón nhận những lời chúc phúc của mọi người.

Việc làm quen với mùi hương của nhau chính là quá trình để các thú nhân nhận biết và kết bạn.

Đứng phía sau là Tiễn Trạch và Kình Vũ, vốn đã là những người bạn cũ của bộ lạc Kim Miêu.

Nhiều thú nhân trẻ tuổi vây quanh chào hỏi hai người.

Đa số họ đều nhìn Ly Diễm và Linh Dã với ánh mắt ngưỡng mộ vì hai người có con mắt tinh tường khi chọn được Hòa Thiên Thiên, đồng thời cũng tự trách bản thân trước đây đã quá mù quáng.

Đúng lúc này, Ly Nguyệt, Hòa Sâm và Niệm Niệm cùng nhau chạy như bay tới.

Ly Nguyệt nhìn thấy Hòa Thiên Thiên, Ly Diễm cùng lũ nhỏ đang được địu trên lưng, ông ấy vui mừng đến mức nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra.

"Cha ơi, chúng con về nhà rồi đây."

Hòa Thiên Thiên mỉm cười, nhìn Ly Nguyệt rồi lại nhìn sang Dạ Thiên Mộ.

Ly Nguyệt mỉm cười với cô, sau đó nhìn sang Dạ Thiên Mộ đứng bên cạnh, đáp lại:

"Về là tốt rồi."

Dạ Thiên Mộ chủ động lên tiếng: "Chào cha Ly Nguyệt, cha cứ gọi con là Thiên Mộ là được, con cũng sẽ gọi cha là cha Ly Nguyệt."

"Ồ, được, được."

Ly Nguyệt vốn đang lúng túng không biết xưng hô thế nào cho phải.

Lúc này Hòa Sâm cười nói: "Nhà chúng ta với nhà Ly Diễm sát vách, cuối cùng cũng thành người một nhà rồi.

Bác Ly ở gần chỗ tôi, sau này tôi sẽ chăm sóc bác thật tốt."

Ly Diễm đ.ấ.m nhẹ vào vai anh một cái: "Anh Ba, cảm ơn anh thời gian qua đã chăm sóc cha em."

"Nói nhảm gì thế, còn khách sáo nữa là anh đ.ấ.m cho đấy."

Hòa Sâm thẳng tay đ.ấ.m trả lại một cái.

"Hì hì, cảm ơn anh Ba."

Ly Diễm xoa xoa bắp tay bị đ.ấ.m, nở nụ cười sảng khoái.

Cách hành xử của hai người vẫn luôn thân thiết, gần gũi như thế, cứ đ.ấ.m qua đ.ấ.m lại trêu đùa nhau.

Cuối cùng họ cũng trở về căn nhà nhỏ có hàng rào bao quanh sau gần ba tháng xa cách.

Đầu tiên, họ thả lũ mèo con ra cho chúng chạy nhảy thỏa thích, Tuyết Hào hóa nhỏ để phụ trách trông nom chúng.

Dạ Thiên Mộ, Tiễn Trạch, Ly Diễm, Ly Nguyệt và Hòa Sâm cùng nhau vào rừng hái thảo d.ư.ợ.c.

Các loại thảo d.ư.ợ.c hỗ trợ thụ t.h.a.i lúc này đang vào mùa thu hoạch tốt nhất.

Mảnh vườn rau đã được Linh Dã trồng kín mít mầm bông vải và vài loại rau xanh, giờ đã cao đến bắp chân.

Hòa Thiên Thiên ngồi bên chiếc bàn đá trong sân, cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Dù chuyến đi có nhiều trắc trở nhưng cô cũng đã quen biết thêm một số thú nhân, mở mang tầm mắt.

Cô thu hoạch được thêm một người chồng, lại có thêm một đàn con nhỏ.

Hệ thống đã thăng thêm hai cấp, trong không gian còn tích trữ được hơn 200 tấn cá biển và các loại vật tư khác.

"Uống chút nước ấm đi em."

Linh Dã đưa cho cô một ly nước ấm, nhìn vào bụng của giống cái nhỏ rồi quan tâm hỏi:

"Thiên Thiên mệt rồi thì vào nghỉ ngơi đi."

"Vâng, đúng là em thấy buồn ngủ thật rồi."

Hòa Thiên Thiên đi vào hang thú.

Linh Dã giúp cô tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Nằm trên chiếc giường lớn quen thuộc, tai cô cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Linh Dã cũng cởi đồ rồi leo lên giường, ôm lấy cô từ phía sau.

Anh chậm rãi giải phóng dị năng để nuôi dưỡng và sưởi ấm cho lũ nhỏ trong bụng cô.

Anh hỏi: "Ở đây tốt hơn hay là ở núi Thúy Luân tốt hơn?"

"Tất nhiên là ở đây tốt rồi. Nhưng sau này cả hai nơi đều sẽ rất tuyệt."

Hòa Thiên Thiên nghĩ đến những cánh đồng bao la, những t.h.ả.m cỏ xanh mướt và hồ nước lớn kia, lũ nhỏ sau này có thể tha hồ vui đùa, tự do tự tại.

Sau khi chữa khỏi cho đám thú điên rồi đưa chúng đi, cả thung lũng đó sẽ thuộc về gia đình cô.

Nghĩ đến thôi đã thấy cực kỳ sướng rồi.

Đã làm nông dân thì chẳng ai chê đất nhiều bao giờ.

Linh Dã hiểu ý: "Vậy anh sẽ nhanh ch.óng đào xong vành đai ngăn cách.

Thiên Thiên còn muốn sắp xếp thế nào thì cứ bảo anh nhé."

"Đúng là nên quy hoạch lại cho tốt. Em còn muốn dựng mấy căn nhà gỗ nhỏ, gỗ thì có sẵn cả rồi.

Còn một việc nữa, em muốn tìm cây dâu tằm, đó là một loại thực vật đặc biệt."

Linh Dã hỏi: "Ở núi Thúy Luân không thấy sao?"

"Không có, chắc là do em không may mắn lắm."

Trong kỹ năng "Nuôi tằm" mà hệ thống tặng kèm có sẵn giống tằm và hạt giống cây dâu.

Nhưng nếu trồng từ hạt thì lâu quá, tốt nhất là tìm được cả một rừng dâu có sẵn.

Cô có thể bắt tay vào học nuôi tằm sớm hơn.

"Anh sẽ tìm giúp em."

Linh Dã hôn nhẹ lên má cô:

"Bé cưng của anh cứ việc tịnh dưỡng cho tốt, muốn làm gì thì cứ chỉ đạo bọn anh làm.

Giờ anh đi nấu cơm đây, em muốn ăn gì nào?"

"Em muốn ăn mì bò."

Chẳng cần suy nghĩ, Hòa Thiên Thiên đáp ngay.

Cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên chẳng cần giữ ý tứ gì, cứ thèm là muốn được ăn ngay lập tức.

Linh Dã mỉm cười sủng ái, vội vàng đứng dậy: "Anh đi làm ngay đây."

Hòa Thiên Thiên ngủ một giấc tỉnh dậy.

Cô đ.á.n.h chén liền ba bát mì bò lớn, cảm thấy cả người ấm áp và dễ chịu hẳn ra.

Những người đàn ông đi làm về muộn cũng đã về đến nhà.

Niệm Niệm cũng sang góp vui.

Mọi người cùng nhau ăn mì bò.

Hòa Thiên Thiên nắm tay Niệm Niệm đi vào trong hang thú.

"Niệm Niệm, chị muốn giao toàn bộ việc thu thập, phân phát và quản lý thảo d.ư.ợ.c hỗ trợ thụ t.h.a.i cho em, em có đảm đương nổi không?"

"Để em thử xem sao."

Niệm Niệm suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Bà cố cũng có ý định để em tiếp quản, bà bảo muốn được hưởng phúc vài năm."

Hòa Thiên Thiên chợt nhớ đến bà Đào, bèn nổi m.á.u hóng hớt: "Vậy bà ấy có định kết lữ với tộc trưởng không?"

Niệm Niệm bật cười thành tiếng: "Bà cố em bảo, không kết lữ thì có nhiều cái lợi hơn.

Tộc trưởng cứ cách vài ngày lại sang cầu xin bà ấy một lần.

Bà ấy còn nói, lúc đàn ông đi năn nỉ người ta dù là ở trong hay ngoài tổ, đều là lúc họ đáng yêu nhất."

"Hả…"

Hòa Thiên Thiên kinh ngạc đến rụng rời, hóa ra dù đã 150 tuổi mà vẫn giữ được trái tim thiếu nữ, vẫn đang yêu đương mặn nồng, thật là hiếm có.

Không biết ông nội tộc trưởng lúc nào cũng nghiêm túc đạo mạo kia, lúc riêng tư cầu xin bà Đào thì sẽ trông như thế nào nhỉ?

Liệu có giống Linh Dã, cũng chổng m.ô.n.g vẫy đuôi không?

Thật không tài nào tưởng tượng nổi.

Cô thực sự muốn đi nghe lén một chút để học hỏi kinh nghiệm.

Niệm Niệm lại nói: "Tiễn Trạch chắc là ngày nào cũng nhìn chị chằm chằm, cứ vài ngày lại đòi kết lữ đúng không?"

"Đúng vậy."

"Lúc hổ lớn cầu xin kết lữ, trông anh ta có đáng yêu không?"

"Đáng yêu thật."

Hòa Thiên Thiên thành thật thú nhận.

"Thế thì đúng rồi. Vậy nên bà cố em mới kiên quyết không kết lữ đấy, làm người tình thú của nhau cả đời cũng thú vị lắm chứ."

Hòa Thiên Thiên: "..."

Được rồi, bà Đào đúng là tinh nghịch quá, tộc trưởng chắc phải chịu khổ nhiều rồi.

Nghĩ đến Tiễn Trạch, nụ cười trên mặt cô không thể nào giấu nổi.

Con hổ bá đạo kia khi ở trước mặt cô thì ngoan ngoãn cực kỳ.

Vậy cứ để anh cầu xin thêm vài lần nữa đi, dù sao cuối cùng cô cũng sẽ đồng ý mà thôi.

"Lần này t.h.u.ố.c hỗ trợ thụ thai, em cũng định dùng chứ?"

"Ừm."

Niệm Niệm gật đầu: "Em muốn nhanh ch.óng sinh một lứa mèo con, mấy chị em khác đều vượt mặt em cả rồi."

Hòa Thiên Thiên nghĩ đến ba người cha và hai người anh trai của nguyên chủ, thực sự đã ra đi mãi mãi.

Để chữa mặt cho nguyên chủ mà họ đều bỏ mạng trong rừng sâu.

Thật khiến người ta cảm thán xót xa.

Cũng may cô đã tìm về được anh Ba Hòa Sâm, giữ lại được gốc rễ cho gia đình.

Chẳng phải là nên sinh thêm nhiều con sao, như vậy nhà cửa mới náo nhiệt được.

"Niệm Niệm, có lời chúc phúc của chị, em chắc chắn sẽ sinh được một đàn con thật lớn."

Niệm Niệm ngưỡng mộ sờ vào bụng cô:

"Hy vọng là vậy. Các anh chồng của chị có thể giúp em trông mèo con, tranh thủ lúc chị còn chưa kết lữ, em phải nhanh ch.óng sinh thêm mấy đứa mới được."

"Ừm."

Hòa Thiên Thiên thầm nhủ sẽ cho Niệm Niệm uống một viên Sinh T.ử Hoàn để xem hiệu quả thế nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.