Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân - Chương 70: Tìm Đến Tận Quân Đội
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:18
Ở trong thôn, Lão Lục Đầu rất sĩ diện. Sau khi con trai đi bộ đội có tiền đồ, ông ta không ít lần khoe khoang trước mặt người khác.
Bây giờ lên Kinh Bắc một chuyến, lúc về có cái để mà c.h.é.m gió rồi. Mặc dù túi tiền sạch bách hơn cả mặt, ông ta vẫn kiên quyết muốn đi ăn bữa cơm này.
Lục Chính Cương nói không lại, đành phải đi theo.
Vừa ngồi xuống tiệm cơm quốc doanh, nhìn thấy các món ăn trên thực đơn, cả nhà suýt thì chảy cả nước dãi.
Lúc ở trong thôn, ăn toàn là đồ nhà tự làm, tay nghề cũng chỉ đến thế, làm sao có thể so sánh với nhà hàng lớn trên thành phố?
Bốn người nghĩ bụng đằng nào cũng sắp tìm được Lục Chính An rồi, lúc gọi món chẳng hề kiêng dè chút nào.
Nào là chân giò Bạch Vân, thịt luộc tỏi băm, đầu cá hấp ớt, canh cừu hầm trong, gọi một bàn lớn đầy ắp.
Ăn uống no say bước ra khỏi tiệm cơm, bốn người mới tiếp tục ngồi xe buýt, chuyển tuyến đến khu doanh trại của Lục Chính An.
Ngồi xong chuyến xe cuối cùng, số tiền mà cả nhà bốn người có thể móc ra trên người, chỉ còn lại một đồng ba hào.
Tiền trên người đến cả ngồi xe buýt ra ga tàu hỏa cũng không đủ, nhưng bốn người chẳng hề sợ hãi.
Nhìn địa chỉ, lại nhìn cổng khu doanh trại rộng rãi sáng sủa, trong lòng bọn họ cảm thấy vững tâm hơn bất cứ điều gì.
Bốn người đi đến cổng khu doanh trại, Lục Chính Cương cười hì hì giải thích thân phận của bọn họ với chiến sĩ gác cổng.
"Đồng chí, chúng tôi đến tìm chú ba nhà chúng tôi, chính là Doanh trưởng Lục Chính An của các cậu, chắc cậu biết chứ? Tôi là anh trai của chú ấy, phía sau là bố mẹ chú ấy. Chú ấy có ở đây không? Phiền cậu truyền lời giúp chúng tôi một tiếng."
Nói rồi Lục Chính Cương liền đưa t.h.u.ố.c lá cho chiến sĩ. Chiến sĩ gác cổng vẻ mặt nghiêm túc giơ tay gạt ra.
"Quân nhân không lấy một cây kim sợi chỉ của bách tính, xin đồng chí chú ý ảnh hưởng. Tôi vào trong hỏi thử, mọi người ra phòng chờ bên cạnh đợi một lát."
Một khu doanh trại rộng lớn, bên trong không biết có bao nhiêu người. Tên của Lục Chính An chiến sĩ gác cổng có nghe qua, nhưng không rõ anh có ở đây hay không.
Dù sao dạo gần đây cấp trên thường xuyên có nhiệm vụ, các chiến sĩ trong khu doanh trại thường xuyên phải ra ngoài làm nhiệm vụ, không thể nói trước được.
"Cảm ơn cảm ơn." Lục Chính Cương thu điếu t.h.u.ố.c lại, nghênh ngang bước vào phòng chờ, ngồi vắt chéo chân không chút hình tượng.
Bên ngoài nắng gắt, ba người Lão Lục Đầu cũng đi theo vào trong ngồi đợi.
Chiến sĩ gác cổng đi đến bốt gác gọi một cuộc điện thoại, có thể nối thẳng đến đường dây riêng của lính cần vụ Lục Chính An.
Lục Chính An đang dẫn binh huấn luyện trên sân tập. Nhìn thấy lính cần vụ chạy tới, tưởng có nhiệm vụ, anh theo bản năng liếc nhìn về phía khu tập thể một cái, rồi nhanh ch.óng chạy tới: "Trương đoàn trưởng gọi tôi sao?"
Lính cần vụ đứng nghiêm chào: "Doanh trưởng, điện thoại từ trạm gác cổng gọi vào, nói bố mẹ anh từ quê lên thăm anh, người đang ở trong phòng chờ."
Động tác chỉnh lại găng tay của Lục Chính An khựng lại một chút. Bọn họ đến nhanh hơn anh tưởng tượng.
"Tôi biết rồi." Lục Chính An quay đầu gọi một tiếng, "Lão Hàn!"
"Cậu có việc thì đi xử lý trước đi, bên này tôi trông chừng cho." Hàn Hiểu đứng dưới sân huấn luyện vẫy tay với anh từ xa.
Lục Chính An tháo găng tay chiến thuật ra, đi về phía cổng khu doanh trại.
Cho dù không phải con ruột, anh cũng lớn lên trong cái gia đình đó.
Từ nhỏ đến lớn, nhà họ Lục bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ, đều phơi bày mặt tồi tệ nhất ra trước mặt anh không chút giấu giếm.
Anh hiểu rõ những tâm tư nhỏ nhặt của bọn họ, nên hoàn toàn không bất ngờ khi bọn họ từ quê tìm đến tận Kinh Bắc.
Lục Chính An đi đến phòng chờ cạnh cổng lớn, gặp lại những "người nhà" đã hơn ba năm không gặp.
Trông bọn họ có vẻ tròn trịa hơn một chút so với lúc anh mới rời khỏi nhà, đặc biệt là Lão Lục Đầu và Lục Chính Cương, dáng người hơi phát tướng.
Không khó để nhận ra, mấy năm nay bọn họ sống rất tốt.
Nếu sự tốt đẹp này không được xây dựng trên sự giày vò vợ con anh, anh sẽ rất vui lòng khi nhìn thấy.
Anh mặc bộ quân phục gọn gàng chỉnh tề, xuất hiện ở cửa với khuôn mặt nghiêm nghị. Người nhà họ Lục nhìn thoáng qua đầu tiên còn không dám nhận.
Dù sao Lục Chính An cũng chưa từng mặc quân phục trước mặt bọn họ, cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt lạnh lùng như vậy.
Lý Hoa sững người một lúc, "xoạch" một cái đứng bật dậy từ ghế, chỉ thẳng vào mũi Lục Chính An bắt đầu c.h.ử.i bới.
"Tốt cho cái đồ không có lương tâm nhà mày. Chúng tao gửi hai bức thư từ nhà đến, đều không nhận được hồi âm. Ra bưu điện hỏi, đều nói mày đã nhận thư rồi. Chúng tao còn tưởng mày đi làm nhiệm vụ, không có thời gian viết thư trả lời. Mày đã ở trong quân đội, tại sao không gửi tiền về cho chúng tao!"
Lý Hoa giọng oang oang, nói chuyện hút m.á.u con trai một cách vô cùng lý lẽ hùng hồn.
Ánh mắt Lục Chính An nhạt nhẽo. Hơn bốn năm không gặp, anh ở bên ngoài liều mạng làm việc, gửi hơn nửa số tiền trợ cấp về nhà. Bọn họ cầm tiền trợ cấp ăn ngon mặc đẹp, tìm đến Kinh Bắc gặp anh, cũng không biết quan tâm lấy một câu. Cho dù là làm bộ làm tịch, bọn họ cũng không thèm làm.
Nói thất vọng thì cũng không hẳn. Từ lúc biết được sự thật mình không phải là con ruột của bọn họ, Lục Chính An đã không còn bận tâm đến những chuyện này nữa rồi.
Lục Chính An không nói gì, Lão Lục Đầu cũng sầm mặt xuống, đập mạnh tay xuống bàn, bày ra cái giá của người chủ gia đình.
"Lão ba, mày có ý gì? Mày mấy năm không về nhà, gặp bố mẹ là cái thái độ lạnh nhạt này sao? Không phải chúng tao muốn lặn lội đường xa đến tìm mày đòi tiền, mà là vợ mày trộm sạch tiền trong nhà, theo dã nam nhân bỏ trốn rồi. Chúng tao không mở nổi nồi mới đến tìm mày."
Lục Chính Cương đút tay vào túi, rung đùi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lục Chính An, ghen tị đến mức nghiến răng nghiến lợi.
"Đúng vậy, vợ là do chú cưới về. Cưới xong chú vứt ở nhà ba năm không quan tâm, chúng tôi cho ăn ngon mặc đẹp cung phụng. Kết quả cô ta không chịu nổi cô đơn đi làm gái điếm, theo dã nam nhân bỏ trốn thì thôi đi, lại còn trộm sạch sành sanh đồ đạc trong nhà. Nói cho cùng là lỗi của người vợ mà chú cưới về, tiền tổn thất trong nhà chú phải đền."
Lục Chính Cương ngậm điếu t.h.u.ố.c, lấy từ trong túi ra một cuốn sổ nhàu nát, mở ra cho Lục Chính An xem.
Bên trên viết chi chít những thứ mà Tô Viên Viên đã "trộm" đi, con số tổng cộng bên dưới là năm nghìn đồng.
Lục Chính An nhàn nhạt liếc nhìn một cái, giọng nói lạnh lùng chỉnh lại: "Vợ tôi không có dã nam nhân nào cả, càng không trộm tiền trong nhà bỏ trốn. Cô ấy đến Kinh Bắc tòng quân theo tôi rồi. Vu khống người nhà quân nhân, là phải ra tòa án binh đấy."
Cả nhà không ai ngờ Lục Chính An lại thốt ra một câu như vậy, phòng chờ im lặng mất một giây.
"Chú ba, chú nói hươu nói vượn cái gì thế? Tô Viên Viên lấy đâu ra tiền lên Kinh Bắc? Còn tòng quân nữa chứ, cô ta là một đứa mù chữ, biết đường đi thế nào không mà đi?"
Vương Tú Quyên không chịu nổi cái dáng vẻ bảo vệ vợ của Lục Chính An mà nói đỡ cho Tô Viên Viên, lại còn là kiểu nói hươu nói vượn nữa chứ.
Thị nhanh mồm nhanh miệng, Lý Hoa bên cạnh trừng mắt nhìn thị một cái, mặt thị cứng đờ, hậm hực ngậm miệng lại.
Lục Chính An ánh mắt lạnh nhạt quét qua khuôn mặt bọn họ một lượt: "Nói đi, sao không nói nữa?"
"Nói thì nói! Mày nói chuyện với mẹ mày như thế à, mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không! Tiền trong nhà chính là do cái con tiện nhân đó trộm đúng không? Mày biết! Nếu không nó lấy đâu ra tiền lên Kinh Bắc! Giỏi lắm, hai vợ chồng mày ở đây trêu đùa chúng tao đấy à!"
Nói xong Lý Hoa giật mình kinh hãi. Khoan đã, biểu cảm của Lục Chính An không giống như đang nói đùa. Nếu Tô Viên Viên thực sự tìm đến Kinh Bắc, Lục Chính An chẳng phải sẽ biết sự tồn tại của hai đứa trẻ sao chổi kia sao?
Lục Chính An nhíu mày. Mấy người bọn họ, nói chuyện sơ hở trăm bề. Anh biết ngay là trước đây bọn họ căn bản không có bằng chứng gì về việc vợ anh trộm tiền, chỉ là định bụng đến đòi tiền anh, nên mới đổ vấy mọi chuyện lên đầu vợ anh.
