Thừa Chiêu - 6
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:07
Ở khóe mắt, ta nhìn thấy Thẩm Uyển Thanh đang cầm khăn thêu nhẹ nhàng lau mồ hôi và vết m.á.u trên mặt Bùi Thanh Vân.
Ôn hương nhuyễn ngọc, hồng ý dịu dàng.
Nhưng lần này, ánh mắt của Bùi Thanh Vân lại chưa từng rời khỏi người ta.
7
Tiệc tối hôm ấy, phụ hoàng uống đến say mèm.
Một vị công chúa vô danh tiểu tốt lại có thể xoay chuyển cục diện, đè bẹp nhuệ khí của Đông Doanh.
Ngài vô cùng hãnh diện.
Sứ giả Đông Doanh sắc mặt khó coi, miễn cưỡng chúc mừng ta vì cú đ.á.n.h ghi bàn cuối cùng đầy khéo léo.
Quý phi nương nương liền ôm lấy ta, phe phẩy quạt lụa, quyến rũ cười một tiếng:
“Tiểu cô nương mà thôi, linh hoạt hơn nam nhân một chút cũng là chuyện bình thường.”
Sắc mặt vị sứ giả lập tức xanh mét.
Mấy vị hoàng huynh bên cạnh cũng đồng loạt lộ vẻ không vui.
Lời này nghe thế nào cũng không lọt tai, đáng tiếc phụ hoàng lại vô cùng cao hứng.
Đông Doanh phụ thuộc triều ta nhiều năm, chỉ có môn mã cầu này là lúc nào cũng nhỉnh hơn một bậc.
Không biết đã cướp đi bao nhiêu lần hào quang của triều ta.
Hôm nay lại bị một tiểu cô nương như ta phá giải như vậy mới hả giận chứ!
Phụ hoàng vừa vui vẻ liền đích thân ban phong hào cho ta trước mặt mọi người.
Thừa Chiêu.
Cả đại điện xôn xao.
Ngay cả tên húy của Thái t.ử ca ca cũng chỉ là Thừa Trạch.
Theo lẽ thường, ta là công chúa, không thể ngang hàng với các hoàng t.ử.
Quý phi dạy dỗ có công, vậy mà được phụ hoàng mời ngồi cùng bàn.
Theo quy củ, bà là phi tần, không được ngồi ở vị trí chủ tọa của Trung cung nhưng chỉ cần phụ hoàng vui vẻ thì chẳng ai dám lên tiếng phản đối.
Quý phi cùng ta quỳ xuống tạ ân, danh tiếng lúc ấy không ai sánh bằng.
Khi dập đầu xuống, ta âm thầm đọc lại tên mới của mình một lần.
Trước đây ta chỉ là A Cửu, mãi mãi quỳ ở cuối hàng sau vô số hoàng huynh.
Còn bây giờ ta đứng trước bọn họ, tắm mình trong hoàng ân.
Thì ra khoảng cách giữa nam và nữ là có thứ có thể bù đắp được.
Đó chính là quyền thế.
Thì ra thứ vượt lên trên nam quyền chính là hoàng quyền.
Phụ hoàng lập tức cho mang ngọc tỷ tới muốn đóng ấn vào chiếu chỉ sắc phong của ta.
Thái t.ử theo bản năng bước lên hầu hạ.
Bình thường việc phụ chính vẫn luôn do hắn đảm nhận nhưng phụ hoàng lại đẩy hắn ra.
Ngài nhìn ta rồi vẫy tay gọi ta lại.
Phía sau, Quý phi đẩy nhẹ ta một cái bước lên đài cao.
“Mau đi đi.”
Phụ hoàng say khướt nắm lấy tay ta.
Cùng ta đỡ lấy ngọc tỷ, nhẹ nhàng đóng xuống.
Ta trở thành Thừa Chiêu Công chúa, được phong thực ấp ba nghìn hộ.
Ta nhìn xuống dưới bậc, nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Thái t.ử ca ca, cũng nhìn thấy Bùi Thanh Vân dưới tiệc, ánh mắt hắn đã hoàn toàn khác trước.
Bọn họ đều đang ngước nhìn ta.
Thì ra chỉ cần ta đứng đủ cao, ta có thể nhìn bọn họ rõ ràng đến thế.
Đây chính là góc nhìn của nam nhân suốt ngàn năm qua sao?
Chẳng trách bọn họ luôn ở trên cao.
Ung dung tự tại, nắm quyền trong tay.
Đứng ở vị trí cao nhất.
Cảm giác ấy… thật sự quá sảng khoái.
Đến lúc này ta mới hiểu thứ nam nhân tranh giành là một bảo vật tuyệt vời đến nhường nào.
Đầu ngón tay ta vẫn còn lưu lại cảm giác mát lạnh của ngọc tỷ.
Đó chỉ là một trải nghiệm ngắn ngủi đổi lấy bằng một chiến thắng nhưng trong lòng ta đã bắt đầu ngứa ngáy, có thứ gì đó đang phá đất mà mọc lên.
Ta nghĩ ta cần nhiều chiến thắng hơn, lớn hơn, để đổi lấy việc được đứng thật lâu, thật lâu trên đài cao ấy.
8
Nhất thời, cuộc hôn sự vốn chẳng ai đoái hoài của ta lại trở nên vô cùng được săn đón.
Những công t.ử ngày trước ở Ngự thục từng xô đẩy nhau, cười cợt sau lưng ta, giờ đây đều mang theo lễ vật đến tận cửa.
Ta không muốn gặp liền lấy cớ bài vở quá bận rộn , từng người một đều bị ta từ chối.
Tối hôm đó, ta bị Quý phi gọi vào cung.
Đến ngày hôm sau, tin tức đã lan khắp tiền triều hậu cung.
Thừa Chiêu Công chúa vì không muốn xem mặt phò mã nên bị Quý phi giáo huấn suốt cả đêm.
Mọi người đều cười nhạo ta, tưởng mình là hạc giữa bầy gà nhưng cuối cùng vẫn bị Quý phi khống chế, trở thành công cụ trao đổi lợi ích của bà.
Những công t.ử quý tộc bị ta từ chối ngoài cửa, lập tức ngẩng cao đầu tiến cung.
Lần này, có Quý phi ngồi trấn giữ phía trên, ta không dám thất lễ với họ nữa.
Thế là từng người một không còn hạ mình lấy lòng ngược lại còn kiêu ngạo hơn trước.
Cho dù ta là Thừa Chiêu Công chúa vừa được sắc phong nhưng nếu không có phò mã thì chẳng phải vẫn mất mặt sao?
Vì thế khi nói chuyện, bọn họ không còn khách khí.
Công lao tổ tiên, danh vọng gia tộc, thế lực trong triều đều trở thành vốn liếng để cạnh tranh.
Điều quan trọng nhất là ai nấy đều nói mình có giao tình sâu đậm với các hoàng huynh của ta.
Ta giống như một bình hoa yên tĩnh ngoan ngoãn ngồi đó không dám chen lời, không dám phản bác, chỉ nhìn bọn họ khéo léo phụ họa.
“Thật sao?”
“Thật vậy à!”
“Còn nữa không?”
“Lợi hại quá!”
Một ngày trôi qua, ta cười đến cứng cả mặt.
Quý phi cũng xoa xoa chiếc eo đau nhức rồi mở ra một tờ giấy.
“Nào, tổng kết đi.”
Trên tờ giấy ấy ghi đầy tên tuổi của những con cháu quyền quý đã tới hôm nay.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Sau mỗi cái tên đều ghi rõ xuất thân và thế gia.
Tướng phủ, thượng thư phủ, Hà Đông Liễu thị, Thanh Hà Thôi thị, Thái phó phủ, Định Viễn hầu phủ, Ngự sử đài...
Đó chính là thứ ta đã thức trắng đêm hôm qua trong cung Quý phi để viết ra.
Giờ đây ta và Quý phi cùng cầm b.út, viết thêm những cái tên phía sau từng phe phái thế lực.
Mười ba vị hoàng t.ử, ai cũng có tên trên giấy.
Đúng vậy, đó chính là thứ chúng ta muốn có được hôm nay.
Chứng cứ các hoàng huynh kết bè kết phái.
Dựa vào những gì thu hoạch được trong buổi xem mặt hôm nay, ta từng bước bóc tách thế lực của các hoàng huynh.
Tên người nối với tên người, kết thành từng đường dây, dệt thành một tấm lưới nhìn mà giật mình kinh hãi.
