Thừa Tướng Đại Nhân, Xin Tha Mạng - Chương 11

Cập nhật lúc: 10/07/2026 03:02

Trận loạn trong cung ấy kéo dài suốt một đêm.

Ta g.i.ế.c Tần Tinh Kiệm trước bao ánh mắt chứng kiến của mọi người, suýt nữa đã bị thị vệ đ.â.m c.h.ế.t ngay trong đại điện.

Cuối cùng vẫn là Giang Viễn Chu đưa ta ra ngoài.

Tiết Tình Lam đã nhiều năm giấu tài mưu tính, mà năm năm trước ta lại đem Giang Viễn Chu bán cho nàng.

Sự sắp đặt của hai người họ đủ để khiến giang sơn nước Lê đổi chủ.

Tiết Tình Lam giống như bày một ván cờ, thao túng ba vị hoàng đệ đều thèm khát ngôi vị Trữ quân.

Dưới sự ly gián và đưa tin của nàng, mưu đồ của Thất hoàng t.ử vốn đã không còn khả năng thành công.

Để đối phó hắn, Ngũ hoàng t.ử và Bát hoàng t.ử cũng tung ra toàn bộ át chủ bài.

Cuối cùng, Chu Quý phi rơi từ tường cung xuống, như một con chim gãy cánh đập mạnh xuống đất, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.

Kẻ thù cuối cùng bị chính tay ta g.i.ế.c c.h.ế.t là lão Hoàng đế.

Hắn được Tiết Tình Lam lấy danh nghĩa hộ giá đưa vào Phượng Tảo cung.

Từ sáng sớm, toàn bộ cung nhân nơi đó đã bị cho lui hết, bên trong trống không.

Tiết Tình Lam nhìn lão Hoàng đế vừa hoảng sợ vừa căm giận, bỗng bật cười.

"Phụ hoàng nổi giận sao? Người đề phòng bao nhiêu năm, chỉ chăm chăm nhìn mấy đứa con trai vô dụng kia, lại không ngờ bọn chúng đều chỉ là đá lót đường cho nhi thần."

"Có lẽ phụ hoàng không biết, năm ấy mẫu hậu quỳ trong Phượng Tảo cung cầu xin người tha cho ta, sau đó người lại dùng chính bà làm t.h.u.ố.c để theo đuổi con đường trường sinh. Khi ấy bổn cung đứng ngoài cửa sổ, nghe rõ từng câu từng chữ."

"Sau khi Triệu Qua c.h.ế.t, vị tướng quân tiếp quản Bắc Cương vốn là người trong phủ của nhi thần trước đây; thống lĩnh Cấm vệ quân Phan Ngọc cũng từng là nam sủng trong phủ nhi thần. Giang thừa tướng là người của nhi thần, hiện giờ mọi nơi trong cung đều đã do người của nhi thần tiếp quản."

"Ván cờ này, là nhi thần thắng."

Lão Hoàng đế nhìn nàng, trong mắt từng chút từng chút hiện lên vẻ tuyệt vọng.

"Phụ hoàng đã ăn thịt biết bao nhiêu người, hóa ra đến khi cái c.h.ế.t cận kề cũng vẫn biết sợ."

Nàng cong mắt cười, ngước nhìn màn đêm đặc quánh như mực trên bầu trời.

Ánh lửa bùng lên khắp hoàng cung phản chiếu lẫn nhau.

Trông chẳng khác nào con đường dẫn xuống Hoàng Tuyền.

Thân thể lão Hoàng đế từ lâu đã suy kiệt.

Để giữ mạng cho hắn, Tần Tinh Kiệm phải dùng trọng d.ư.ợ.c.

Lại không thể không pha thêm chu sa và thủy ngân để điều hòa.

Khi thanh kiếm của ta đ.â.m xuyên tim hắn, dòng m.á.u chảy ra đã thấp thoáng màu đen.

Nhìn hơi thở cuối cùng của hắn hoàn toàn tiêu tán, Tiết Tình Lam lên tiếng:

"Tạ cô nương, đi thôi."

"Chẳng bao lâu nữa Sử quan sẽ đến. Thất đệ mưu đoạt ngôi vị Trữ quân thất bại, g.i.ế.c huynh đệ thủ túc rồi tự tay g.i.ế.c phụ thân. Bổn cung sẽ hạ chỉ lưu đày toàn tộc họ Chu, vĩnh viễn không được trở mình."

Nàng hất dầu trẩu khắp nơi rồi châm lửa đốt Phượng Tảo cung.

Như đang tiễn đưa linh hồn năm xưa từng quỳ trên nền gạch, dập đầu đến trán đầy m.á.u.

Ta bước từng bước loạng choạng đi ra khỏi cửa cung.

Trước mắt dường như lại hiện lên đêm nhiều năm trước.

Ta trốn trong hầm ngầm, nhìn cả tộc mình m.á.u chảy thành sông.

Mẫu thân nằm phục dưới đất, đôi mắt dần dần mất đi ánh sáng.

Ánh nhìn cuối cùng của bà dừng lại nơi chiếc hầm.

Bà chỉ mong ta sống thật tốt, sợ ta bất chấp tính mạng đi tìm quyền lực tối cao để chịu c.h.ế.t.

Bọn chúng quả thật cao cao tại thượng, ngạo mạn vô cùng, xem mạng người như cỏ rác.

Nhưng cũng không phải là không thể đ.á.n.h bại.

Phía sau lưng ta, biển lửa cháy suốt tám ngày, soi sáng bầu trời đêm như ban ngày.

Năm mới sắp đến.

Khi mặt trời mọc ở phía đông, cũng là lúc Tiết Tình Lam đăng cơ.

Mảnh thù hận cuối cùng trong lòng ta cũng lặng lẽ tan biến như hoa tuyết.

Bao nhiêu năm qua, điều duy nhất ta cố chấp theo đuổi chỉ có việc này.

Bây giờ đại thù đã báo, ta lại như bị rút cạn toàn thân, trong lòng chỉ còn lại khoảng trống mênh mang.

Ta chống mũi kiếm xuống đất để giữ cho thân thể đầy m.á.u, lung lay sắp đổ của mình không ngã xuống.

Dưới bậc thềm cách đó vài bước, Giang Viễn Chu vừa xử lý xong cuộc phản loạn của Cấm vệ quân đang nghiêm nghị nhìn ta.

Ta thở dốc mấy hơi rồi nói:

"Kết thúc rồi, Giang Viễn Chu."

"Giữa ngươi và ta vẫn chưa kết thúc."

Giọng nói ấy lạnh đến cực điểm, sắc bén như lưỡi kiếm vừa rời khỏi vỏ.

Ánh mắt ta lướt qua hắn rồi lại nhìn về phía Tiết Tình Lam đang đứng uy nghi nơi đại điện phía ngoài, khó nhọc cong khóe môi.

"Phải, ta đã nhiều lần lợi dụng ngươi, sau khi thành thân cũng chưa từng đối xử tốt với ngươi. Tuy bán ngươi đi là lỗi của ta, nhưng may mắn thay, người mua ngươi là Trường Ninh công chúa. Nàng biết nhìn người, không để ngươi mai một giữa đám nam sủng trong hậu viện."

"Giang Viễn Chu, bây giờ tân quân đã định, các ngươi đều là những người chí hướng nơi triều đường, quang minh lỗi lạc. Trên đời này sẽ không có ai xứng đôi với nhau hơn các ngươi."

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, nhưng đáy mắt hoàn toàn không có lấy một tia ý cười.

"Ngươi sắp xếp thật chu đáo."

Tiết Tình Lam sinh ra trong hoàng tộc, mang mối thù sâu nặng, lại ôm chí lớn nơi thiên hạ.

Giang Viễn Chu tuy xuất thân nơi thôn dã, nhưng chưa đến tuổi nhược quán đã trở thành đứng đầu bách quan.

Ngàn trăm năm sau, khi sử sách nhắc đến bọn họ, nhất định sẽ là khí tiết còn mãi, mỹ danh lưu truyền.

Còn ta...

Ta chỉ là một vũng bùn lầy.

Đừng nói khí tiết, chính ta từ lâu đã tự tay tháo rời từng khúc xương của mình.

Bẻ gãy chúng, để cả người hết lần này đến lần khác ngâm trong m.á.u tanh và dơ bẩn.

Đến chính ta cũng không còn phân biệt nổi đâu là bản thân mình, đâu là kẻ thù.

Hậu nhân nhắc đến ta, nhiều nhất cũng chỉ mắng một câu rằng ta là nữ nhân rắn rết.

Tội nghiệt sâu nặng, bạc tình bạc nghĩa đến cực điểm, phụ lòng si tình của Giang thừa tướng.

Ta chậm rãi bước xuống bậc thềm, đưa thanh trường kiếm trong tay cho hắn.

Nắm lấy cổ tay hắn rồi từng chút từng chút đẩy mũi kiếm về phía trước.

"Ta nợ ngươi quá nhiều, nhưng ngoài cái mạng này ra chẳng còn gì để trả. Vậy thì lấy mạng này bồi thường cho ngươi, coi như tạ tội."

"Tự tay g.i.ế.c ta đi, Giang Viễn Chu."

Ngay khoảnh khắc mũi kiếm sắp đ.â.m vào bụng dưới ta.

Giang Viễn Chu bỗng hất văng thanh kiếm trong tay, kéo lấy vạt áo ta rồi hung hăng hôn xuống.

Vành mắt hắn đỏ hoe, giọng nói run rẩy, từng chữ từng chữ đều khàn đặc.

"Ngươi thà c.h.ế.t... cũng không muốn ở lại bên cạnh ta sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.