Thuần Hoá - 3

Cập nhật lúc: 09/07/2026 15:01

"Ha."

Khí tức nguy hiểm quanh người anh lập tức bùng lên, lạnh đến thấu xương.

"Con nhóc l.ừ.a đ.ả.o..."

"Cuối cùng cũng tìm được em rồi."

Tôi: "!!!"

06

Đến lúc nhận ra người đứng trước mặt chính là Đàm Kinh Dã...

Đầu óc tôi lập tức c.h.ế.t máy.

Trống rỗng hoàn toàn.

Theo bản năng, tôi muốn chạy.

Muốn mở miệng giải thích.

Nhưng cổ họng cứng đờ, không thốt nổi một lời.

Tôi chỉ biết liên tục lùi về sau.

Đàm Kinh Dã nheo đôi mắt dài hẹp.

Từng bước.

Từng bước áp sát.

"Từ Nghệ Thuần."

"Nữ."

"Hai mươi tuổi."

"Học cùng trường với tôi."

"Em nói dối mình tên Hứa Ý."

"Nói nhà nghèo, học ở trường cấp ba bên cạnh..."

"Chủ động tiếp cận tôi."

"Ngày nào cũng gửi đủ loại ảnh mập mờ."

"Vắt óc nghĩ đủ mọi cách moi tiền của tôi."

"Bây giờ tìm được đối tượng khác kiếm tiền ngon hơn..."

"Nên mới bịa chuyện mình là cô gái xấu xí, muốn đá tôi đi."

"Đúng không?"

Tôi bị anh dồn đến sát đường cùng.

Đầu óc xoay chuyển với tốc độ ch.óng mặt.

Chỉ trong chớp mắt đã nghĩ ra cách đối phó.

Đúng lúc ấy...

Anh đưa điện thoại của tôi tới trước mặt.

"Nào."

"Mở khóa đi."

"Để tôi xem thử."

"Đại gia mới của em là ai."

"Có giàu hơn tôi không."

Anh cúi mắt nhìn tôi.

Khóe môi cong lên đầy mỉa mai.

Dáng vẻ ngông cuồng, ngang ngạnh của anh lúc này gần như đạt đến cực điểm.

Tôi lặng lẽ nuốt nước bọt.

Sau đó...

Nhanh ch.óng nhập vai.

Tôi giả vờ như một chú thỏ nhỏ vừa bị dọa sợ.

Không còn đường lui.

Đành ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt dần phủ một tầng hơi nước.

Mang theo vẻ hoảng loạn và sợ hãi.

Môi khẽ run.

Tôi lí nhí nói:

"Em... em không có..."

"Anh... anh tìm được em bằng cách nào vậy?"

Con người vốn luôn dễ mềm lòng hơn với những thứ đẹp đẽ.

Tôi đang đ.á.n.h cược.

Cược rằng...

Đàm Kinh Dã cũng không phải ngoại lệ.

Cho dù ai cũng nói anh rất khó đối phó.

Anh nheo mắt.

Ánh nhìn càng thêm sâu thẳm.

"Không có?"

"Không có cái gì?"

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

Anh cúi xuống, tiến sát đến mức hơi thở gần như chạm vào mặt tôi.

Từng chữ được nhấn mạnh.

"Không lừa tôi..."

"Hay là..."

"Không tìm người khác làm kẻ đổ tiền cho em?"

Tôi khẽ run lên.

Răng c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.

Nhìn anh vài giây.

Rồi mới run rẩy giải thích:

"Em... em không tìm ai khác."

"Là vì anh đối xử với em quá tốt."

"Lương tâm em không chịu nổi..."

"Em không nỡ tiếp tục lừa anh nữa..."

07

Tôi nói vậy chỉ để mong cơn giận của Đàm Kinh Dã dịu xuống đôi chút.

Nhưng không ngờ...

Ánh mắt anh nhìn tôi lại càng trở nên sâu hơn.

Ngay sau đó...

Anh đột ngột bóp lấy cằm tôi.

Một tay giữ sau gáy.

Rồi cúi xuống hôn tôi.

"Ưm..."

Tôi mở to hai mắt.

Hô hấp ngưng lại trong chốc lát.

Tôi: "???"

Anh...

Đang làm cái quái gì vậy?

Sao tự nhiên lại cưỡng hôn tôi?

Chẳng lẽ...

Anh thích tôi rồi?

Môi truyền đến cảm giác đau nhói.

Tôi khẽ rên một tiếng.

Người này...

Hôn cực kỳ bá đạo.

Hoàn toàn là kiểu săn mồi mạnh mẽ, chẳng hề có chút dịu dàng hay kỹ thuật nào.

Mạnh bạo.

Hung hãn.

Như muốn cướp đoạt tất cả.

Đôi môi tôi gần như bị anh hành hạ đến tê dại.

Vừa đau.

Lại vừa run lên từng hồi.

Đến khi Đàm Kinh Dã chịu buông tôi ra...

Khóe môi tôi đã rách một đường nhỏ.

Một giọt m.á.u chậm rãi rịn ra.

Tôi hé môi.

Hơi thở gấp gáp, cố hít lấy không khí.

Nhưng vẫn không quên tiếp tục diễn.

Đôi mắt đỏ hoe.

Gương mặt đầy hoảng hốt.

Tôi nhìn anh, run giọng hỏi:

"Anh... sao anh lại cưỡng hôn em?"

"Anh... anh định trả thù em bằng cách này sao?"

Đàm Kinh Dã vẫn nhìn chằm chằm vào đôi môi tôi.

Ánh mắt như vẫn chưa thấy đủ.

"Em nghĩ..."

"Tôi đang trả thù em?"

Vừa nói.

Ngón tay cái anh khẽ chạm lên vết thương nơi khóe môi tôi.

"Tss..."

Tôi khẽ run.

Đau đến mức bật thành tiếng.

Ngay lập tức.

Khóe mắt tôi đỏ lên.

Hai giọt nước mắt lấp lánh treo nơi hàng mi, chực rơi mà chưa rơi.

Đôi môi bị c.ắ.n đến đỏ ửng khẽ hé theo từng nhịp thở.

Tôi vừa tức giận vừa tủi thân, trừng mắt nhìn anh.

"Anh quá đáng thật đấy."

"Đúng là em từng lừa tiền anh."

"Nhưng em đã trả lại hết rồi."

"Anh không chỉ cưỡng hôn em..."

"Còn c.ắ.n em nữa..."

08

Trước khi bị cưỡng hôn...

Tôi giả vờ đáng thương chỉ vì muốn Đàm Kinh Dã đừng tiếp tục gây phiền phức cho mình.

Khi ấy tôi chỉ nghĩ...

Anh rất hợp gu thẩm mỹ của tôi.

Nhưng anh là nam chính.

Người thuộc về nữ chính.

Tôi không hề có ý định động lòng với một người đã có "định sẵn" trong cốt truyện.

Thế nhưng...

Sau nụ hôn cưỡng ép ấy.

Tôi lại bắt đầu thấy hứng thú với anh.

Lúc này, tôi cố tình bày ra dáng vẻ yếu ớt như vậy...

Là vì muốn thử thăm dò phản ứng của anh.

Bởi tôi nhận ra...

Không chỉ ngoại hình của Đàm Kinh Dã hợp gu tôi.

Ngay cả cảm giác anh mang lại...

Cũng khiến tôi thấy hứng thú.

Ví dụ như...

Khoảnh khắc bị anh kéo vào nụ hôn.

Một phần khát khao luôn bị tôi đè nén dường như bị đ.á.n.h thức.

Niềm vui và cảm giác hưng phấn đan xen vào nhau.

Mạnh đến mức...

Tôi có cảm giác như linh hồn mình cũng đang run rẩy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.