Thuật Làm Thiếp – Phần 2 (stt1) - Chương 20: Chương 70
Cập nhật lúc: 27/06/2026 07:04
Chu Hy lại có bảy tám phần giống phụ thân.
Là đích trưởng t.ử được chính tay lão Tương Vương nuôi dạy.
Nếu thật sự thành t.ử thù... E rằng ngay cả Dụ Thân Vương cũng sẽ đau đầu.
Tưởng Hằng vừa hối hận vừa oán hận.
Hận Chu Thiệu không biết điều, nhiều lần không nể mặt Vương gia nên mới dẫn đến họa hôm nay.
Cũng hối hận vì mình nhận phải nhiệm vụ nóng bỏng tay này.
Trước kia ở đất phong của Dụ Vương, hắn dùng đủ thủ đoạn uy h**p dụ dỗ, thành công với không ít người.
Lần này tới Tương Châu, người ngựa cũng thuận lợi vào thành. Thế là hắn sinh lòng đắc ý. Ngay cả Đỗ Yển được trọng dụng cũng hồ đồ theo.
Đỗ Yển vốn là người thông minh, võ nghệ cũng không tệ. Vậy mà lần này c.h.ế.t thì c.h.ế.t rồi.
Lại còn để lại cho hắn một đống rắc rối khổng lồ. Tưởng Hằng đau đầu đến mức muốn nổ tung. Chỉ mong có thể tránh khỏi cuộc truy bắt của quan binh.
Ít nhất phải sống sót trở về phục mệnh với Vương gia.......
Khi Thanh Nhiêu trở lại nhĩ phòng, Lê đại phu của Dược Tàng Xứ vừa hay tới kiểm tra cho Chu Thiệu.
Đêm qua ánh sáng quá tối. Nhiều chỗ dù cầm nến cũng không nhìn rõ. Lê đại phu vẫn không yên tâm.
Muốn nhân lúc trời sáng kiểm tra kỹ lại một lần. Ông hiểu Quốc công gia quá rõ. Từ nhỏ đã học theo lão Vương gia cái tật có bệnh không chịu chữa.
Chuyện gì cũng thích tự mình gánh vác. Không chịu nổi mới chịu mời đại phu. Điều đó hoàn toàn trái với quan niệm của ông.
Lê đại phu muốn làm thần y chữa bệnh từ trong trứng nước. Chứ không phải loại lang băm đợi bệnh nặng rồi mới ra vẻ diệu thủ hồi xuân.
Đáng tiếc Chu Thiệu chưa bao giờ cho ông cơ hội ấy. Nhưng lần này khác. Chu Thiệu bị thương ngoài da.
Vương phủ và phu nhân chính viện đều đang nhìn chằm chằm. Không khám cũng không được. Chu Thiệu bị ông lão râu bạc nhìn chằm chằm đến mức nổi da gà.
Cố nén ý nghĩ muốn ném ông ta ra ngoài. Ánh mắt vừa chuyển đi, hắn đã thấy Thanh Nhiêu đang tiến thoái lưỡng nan bên cửa.
“Về rồi à?” Hắn hỏi một cách thản nhiên. Trong giọng nói còn mang theo vài phần ý cười.
Nam nhân trẻ tuổi cao lớn. Lồng n.g.ự.c màu đồng khỏe khoắn theo từng nhịp thở phập phồng. Cánh tay quấn băng trắng vẫn rắn chắc mạnh mẽ. Eo bụng săn gọn đầy sức hút.
Thanh Nhiêu bỗng hoàn hồn. Lập tức cúi đầu.
“Vâng, nô tỳ đã hoàn thành việc được giao.”
“Cũng sắp tới giờ dùng bữa trưa rồi, nô tỳ xin tới tiểu táo phòng.”
Nàng nào ngờ giữa ban ngày ban mặt, Lê đại phu lại yêu cầu Quốc công gia cởi áo ngoài để kiểm tra vết thương.
Mà đúng lúc nàng tới phục mệnh. Cảnh tượng ấy bị nàng nhìn thấy trọn vẹn. Thanh Nhiêu vội vàng tránh ra ngoài.
Một lúc lâu sau gương mặt nóng bừng mới dần hạ nhiệt. Rồi mới tiếp tục đi về phía táo phòng.
Nhưng vừa đi nàng lại bất giác nhớ tới dáng vẻ của Chu Thiệu. Khóe môi mang ý cười. Lười biếng tùy ý.
Nhưng vẫn không che giấu nổi khí thế mạnh mẽ và nam tính. Mãnh liệt. Áp đảo.
Đến mức những thư sinh tuấn tú chỉ biết ngâm thơ luận chữ đều bị lu mờ hoàn toàn. Như thể chỉ cần là thứ hắn muốn.
Đều có thể dễ dàng đoạt lấy. Thảo nào Phương thị xuất thân võ tướng thế gia lại chấp nhận làm thiếp cho hắn.
Vinh hoa phú quý là một phần. Nhưng phần nhiều hơn... Có lẽ là vì chính con người Chu Thiệu. Thanh Nhiêu lắc đầu.
Xua tan những suy nghĩ viển vông ấy. Dù hắn mặc gấm vóc hay tuấn mỹ vô song. Thì cũng chẳng liên quan nhiều tới một nha hoàn nhỏ bé như nàng.
Điều quan trọng nhất lúc này vẫn là... Sống sót. Mà bước đầu tiên để sống sót. Chính là chứng minh giá trị của bản thân trước mặt Quốc công gia....
Dư ma ma sáng sớm đã tới. Nghe nói Thanh Nhiêu bị gọi đi hầu hạ Quốc công gia, trong lòng bà có chút không yên.
Nhưng khi thấy Lê đại phu xách hòm t.h.u.ố.c vội vã bước vào viện. Ý nghĩ của bà lại thay đổi.
Bà vốn tưởng rằng con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia đã trèo được cành cao, sau này không biết sẽ thổi gió bên tai Quốc công gia thế nào để hại mình. Nhưng nhìn kỹ lại, e rằng thương thế của Quốc công gia quả thật không nhẹ, lấy đâu ra tâm trí nghe một tiểu nha hoàn than thân trách phận.
Đợi Thanh Nhiêu trở về, thấy nàng không nói thêm nửa lời, chỉ lặng lẽ bắt tay vào nấu nướng, bà ta càng nhướng mày.
Xem ra mình đoán không sai. Đây tuyệt đối chẳng phải việc tốt lành gì, nếu không phu nhân cũng chẳng bỏ qua bốn đại nha hoàn mà nâng đỡ một nha đầu xuất thân từ nhà bếp.
Bà ta là nô bộc của Quốc công phủ, vốn nên mong Quốc công gia bình an vô sự. Thế nhưng lúc này, trong lòng lại không khỏi hoài nghi: liệu Quốc công gia có thật sự như lời đồn bên ngoài, tình trạng đã rất nguy kịch hay không.....
Nếu vượt qua được cửa ải này thì thôi, Thanh Nhiêu cũng coi như lập công. Nhưng nếu không qua nổi, đợi đến ngày Quốc công gia mất đi, con nha đầu ấy e rằng cũng chỉ còn con đường c.h.ế.t.
Ánh mắt nhìn Thanh Nhiêu bất giác mang theo vài phần thương hại.
Thanh Nhiêu nào có tâm trí để ý tới Dư ma ma và những người khác. Nàng vừa đi ngoại viện một chuyến, lúc trở về đã không còn sớm nữa. Nếu không tranh thủ nhanh tay nhanh chân, chỉ sợ sẽ để Quốc công gia phải chờ.
Nàng không có gan ấy. Về phần vì sao không trực tiếp xách cơm canh từ chỗ Dư ma ma...
Nguyên nhân rất đơn giản. Sau khi đi ngoại viện một chuyến, nàng luôn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, như thể có người nào đó đang âm thầm theo dõi mình. Bức thư nàng đưa đi, e rằng không hề tầm thường.
Rất nhiều chuyện nàng tuy không đoán được toàn bộ, nhưng chỉ từ những manh mối chắp vá lại, chân tướng hiện ra cũng đủ sức nghiền nát một nhân vật nhỏ bé như nàng bất cứ lúc nào.
Trong thời khắc này, người duy nhất nàng có thể tin tưởng chỉ có chính mình.
Khi Thanh Nhiêu xách hộp cơm bước vào, Chu Thiệu đang nửa nằm trên đại kháng cạnh cửa sổ. Ngón tay thon dài dừng lại trên một trang sách, khóe môi thấp thoáng ý cười như có như không.
"Quốc công gia, đến giờ dùng bữa rồi ạ."
Nàng cười khẽ gọi. Chu Thiệu ngẩng đầu nhìn sang, khẽ "ừ" một tiếng, đặt quyển sách xuống bên cạnh rồi ngồi thẳng người hơn một chút.
Thanh Nhiêu đang bày từng món ăn từ trong hộp cơm ra, vô thức liếc nhìn cuốn sách.
"Bất hoạn vô vị, hoạn sở dĩ lập..."
Nàng khẽ đọc một câu rồi cười: " Quốc công gia đang xem thiên
Lý Nhân sao?"
Chu Thiệu cầm đũa, nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn nàng.
" Ngươi hiểu ý câu này?"
Thanh Nhiêu nghĩ ngợi một lát, cúi đầu múc cho hắn một bát canh cá thìa là nóng hổi.
Làn hơi nước bốc lên khiến gương mặt thiếu nữ càng thêm thanh lệ như tiên t.ử. Nàng mím môi cười, vừa dè dặt vừa có chút mạnh dạn:
" Nô tỳ chỉ cảm thấy... Quốc công gia không phải đang dùng lời của Nho gia để cảm khái bản thân. Có lẽ... ngài đang mỉa mai kẻ đức không xứng vị chăng?"
---------------------------------------------------------
