Thuật Làm Thiếp – Phần 3 (stt1) - Chương 27: Chương 77

Cập nhật lúc: 29/06/2026 08:05

Nhưng Chu Thiệu không nghĩ nhiều.

Lần trước chỉ bị hắn vô tình bóp cổ một chút đã để lại dấu vết rõ ràng như vậy.

Đủ thấy nàng vốn là một cô nương da thịt mềm mại yếu ớt. Tay lại trắng đến thế.

Bị bỏng đỏ cũng là chuyện bình thường.

Chu Thiệu buông tay nàng xuống rồi nói:

"Đi gọi Lê Trọng Dương tới đây cho ta."

Thanh Nhiêu ngẩn người. Thoáng nghĩ chẳng lẽ chỉ vì vết bỏng nhỏ này của mình?

Nhưng rồi lại cảm thấy chắc là nàng tự đa tình. Có lẽ Quốc công gia thấy vết thương trên người khó chịu nên muốn gọi Lê đại phu sớm hơn.

Nàng không dám chậm trễ.

Vội vàng nói với bà t.ử ngoài cửa: " Quốc công gia tỉnh rồi, muốn gọi Lê đại phu tới."

Bên ngoài lập tức trở nên căng thẳng. Không khí dần náo động hẳn lên.

Mấy ngày nay, thời gian Lê đại phu tới khám thường là buổi chiều. Vì Chu Thiệu có vết thương.

Đêm xuống nhiệt độ hạ thấp, khó tránh đau nhức. Lúc ấy Lê đại phu tới vừa tái khám, vừa châm cứu giảm đau cho hắn.

Hôm nay tự dưng lại gọi người từ sớm. Đám người bên ngoài chẳng biết nội tình đều hoảng hốt.

Chẳng lẽ thương thế của Quốc công gia trở nặng rồi? Ngay cả Lê đại phu bị gọi tới một cách gấp gáp cũng đầy mờ mịt.

Theo lý mà nói, vết thương của Quốc công gia không lớn. Mà vị chủ t.ử kia lại luôn là người rất chịu đau.

Không thể nào đột nhiên nghiêm trọng đến mức ấy được. Nhưng bà t.ử truyền lời sốt ruột vô cùng.

Ông cũng thấp thỏm theo. Sợ là đối phương không chịu uống t.h.u.ố.c gây ra chuyện gì.

Thế là xách hòm t.h.u.ố.c chạy vội từ Dược Tàng xứ tới chính viện. Nếu Quốc công gia xảy ra chuyện.

Cuộc sống an nhàn dưỡng lão của ông sau này cũng coi như xong.

Đám nha hoàn bà t.ử trong phủ thấy vị danh y luôn tiên phong đạo cốt kia vậy mà chạy hớt hải.

Lập tức nghi ngờ Quốc công gia không ổn rồi. Một truyền mười, mười truyền trăm.

Chưa đến nửa canh giờ. Ngay cả bên Quận vương phủ cũng nghe được tin.

Quận vương phi Triệu thị vừa ngăn tin tức không cho lão Vương phi biết.

Vừa lập tức sai tâm phúc tới Thừa Vận điện báo cho Chu Hy. Sợ bên Chu Thiệu thật sự xảy ra chuyện.

Còn ở gian nhĩ phòng của chính viện. Lê đại phu đầu đầy mồ hôi nhìn bàn tay đang ngửa ra của Thanh Nhiêu.

Im lặng tròn ba mươi nhịp thở. Sau đó trừng mắt nhìn Chu Thiệu:

" Quốc công gia."

"Người vội vàng gọi lão phu tới chỉ vì vết bỏng nhỏ thế này thôi sao?"

Chu Thiệu liếc ông một cái. Muốn nói rằng mình đâu có gấp. Chắc chắn là đám nha hoàn bà t.ử truyền lời tự thêm mắm dặm muối.

Nhưng lời tới miệng lại đổi khác:

"Bỏng cũng không phải chuyện nhỏ."

" Lỡ để lại sẹo thì là chuyện cả đời."

Lê đại phu lại nhìn Thanh Nhiêu đang ngượng ngùng đỏ mặt một cái. Khẽ hừ.

Ông già này sống từng ấy tuổi. Trước kia còn từng khám bệnh cho lão Vương gia. Giờ lại bị tiểu t.ử này lôi tới để dỗ dành một nha hoàn nhỏ.

Thôi vậy. Dù là nha hoàn thì cũng là bệnh nhân. Ông giận Chu Thiệu hành hạ bộ xương già của mình.

Nhưng với Thanh Nhiêu thì vẫn hòa nhã.

Ông lấy từ hòm t.h.u.ố.c ra một chiếc bình ngọc nhỏ rồi đưa cho nàng:

" Đây là Băng Hàn Tán."

"Mấy ngày tới nếu thấy đau thì bôi lên."

" Sẽ nhanh khỏi thôi."

Thanh Nhiêu không ngờ Quốc công gia gọi Lê đại phu tới thật sự là vì vết thương của mình.

Hai má nàng nóng bừng vì xấu hổ. Nhỏ giọng cảm tạ.

Sau đó nói:

" Đã khó khăn mời được ngài tới đây."

" Xin ngài tiện thể xem lại thương thế của Quốc công gia."

Lê đại phu bắt mạch cho Chu Thiệu.

Rồi lắc đầu:

" Khỏe như rồng như hổ."

" Thay t.h.u.ố.c quá thường xuyên lại không tốt cho vết thương."

Nói xong lại lải nhải dặn dò đủ thứ. Thanh Nhiêu vừa nghe vừa gật đầu.

Hơi nóng trên mặt dần dần tan đi. Chu Thiệu ngồi bên cạnh nhìn nàng chăm chú lắng nghe.

Ánh mắt rơi trên vành tai trắng nõn nhỏ xinh của nàng. Tươi non đáng yêu. Tựa như nụ lê vừa mới hé nở trên cành.

Đẹp vô cùng. Chỉ là lúc này có vẻ hơi trống trải.

Tiễn Lê đại phu ra khỏi viện. Thanh Nhiêu vừa đi qua một khúc hành lang thì vô tình lướt qua Chu Hy đang đi từ hướng khác tới.

Chu Hy khẽ nhíu mày. Đi được vài bước mới nhớ ra.

Ông lão râu trắng vừa rồi chính là Lê Trọng Dương, thủ y của Dược Tàng xứ bên Quốc công phủ.

Vốn định kéo người lại hỏi tình hình. Nhưng thấy đối phương đã đi xa.

Lại nghĩ chi bằng trực tiếp tới xem còn yên tâm hơn. Ánh mắt lướt qua bóng lưng của tiểu nha hoàn phía bên kia.

Không hiểu sao lại thấy quen mắt. Như đã gặp ở đâu rồi.

Chu Hy là người văn không thành võ không nên. Nhưng trí nhớ lại cực kỳ xuất sắc.

Gần như nhìn qua là không quên. Trong lòng có chút ấn tượng. Chỉ là nhất thời chưa nhớ ra.

Gần đây chuyện trong phủ quá nhiều. Khiến hắn phiền lòng không ít. Có lẽ hôm nào nhìn thấy chính diện nha hoàn kia.

Hắn sẽ nhớ ra ngay. Chẳng qua chỉ là một nha hoàn nhỏ. Hắn cũng không để tâm.

Liền tăng tốc bước chân theo bà t.ử dẫn đường tới nhĩ phòng của chính viện.

Hắn là huynh trưởng trong nhà. Ngày thường không tiện vào nội trạch Quốc công phủ.

Nhưng hiện giờ Chu Thiệu đang dưỡng thương tại chính viện. Tới thăm cũng hợp lễ.

Trần Duyệt Thù đang bệnh nên không gặp hắn. Chỉ sai người cáo lỗi rồi để hắn tự vào.

Khi Chu Hy nhìn thấy Chu Thiệu sắc mặt không tệ, đang tựa gối đọc sách.

Tảng đá trong lòng mới rơi xuống.

"Tiểu t.ử ngươi."

" Không có chuyện gì lớn thì trêu chọc lão Lê làm gì?"

"Làm vi huynh sợ hết hồn."

Chu Thiệu cũng ngạc nhiên vì ngay cả hắn cũng bị kinh động. Nhưng trước mặt huynh trưởng.

Hắn không muốn nhắc tới người trong phòng mình.

Chỉ nói:

"Cũng phải tạo chút động tĩnh."

"Nếu không hắn cứ nhàn nhã như vậy."

"Người ngoài sao tin được?"

Chu Hy bật cười khẩy. Bất đắc dĩ lắc đầu. Từ nhỏ Chu Thiệu đã không thích uống t.h.u.ố.c, cũng ghét khám bệnh.

Ngày bé Lê Trọng Dương phụ trách chăm sóc hắn. Về sau phát hiện bệnh mãi không khỏi vì hắn cố tình không uống t.h.u.ố.c. Liền đi mách lão Tương Vương.

Lão Tương Vương không nói gì. Chỉ âm thầm cắt mất một tháng học cưỡi ngựa b.ắ.n cung của Chu Thiệu.

Từ đó hắn không dám giở trò nữa. Nhưng cũng kết oán với Lê Trọng Dương.

Khi phân phủ ra ở riêng.

Chu Thiệu còn đặc biệt xin Lê Trọng Dương theo mình.

Chu Hy nhìn thấy liền cho rằng đệ đệ ghét ông già này nên muốn giữ lại để hành hạ.

Thế là ngăn Triệu thị lại rồi nhường người cho hắn.

Xem đi. Hôm nay quả nhiên bị hắn đoán trúng. Chu Thiệu lười giải thích.

Nếu thật sự ghét Lê Trọng Dương. Hắn đã sớm đuổi người đi rồi. Đâu cần bỏ ra bổng lộc hậu hĩnh để nuôi.

Tính tình ông già ấy tuy cổ quái. Nhưng tài năng là thật.

Về y thuật. Ông chẳng hề thua kém các thái y bình thường.

Đã tới rồi. Hai huynh đệ cười nói vài câu. Sau đó chuyển sang chuyện chính sự.

Chu Hy cười lạnh:

"Tên ngu ngốc Tưởng Hằng kia thật sự tưởng có thể trốn khỏi thành ngay dưới mí mắt chúng ta."

"Nếu không phải người của chúng ta giả làm phú hộ phía nam thành, lừa hắn một khoản bạc lớn rồi chỉ cho hắn mật đạo."

"Hắn chỉ có thể chờ c.h.ế.t trong thành."

Chu Thiệu nhếch môi:

" Hắn bỏ ra một số bạc lớn như vậy để mua mạng sống."

" Không biết nếu Chu Toại biết được thì sẽ nghĩ thế nào đây?"

---------------------------------------------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.