Thuật Làm Thiếp – Phần 4 (stt1) - Chương 14: Chương 104
Cập nhật lúc: 09/07/2026 05:01
Giữa nàng và hai nha hoàn được đưa tới hầu hạ chưa có quá nhiều tình cảm.
Nhưng nếu đối phương sẵn lòng liều mạng đứng ra vì nàng. Thì nàng cũng sẽ cho đối phương cơ hội.
Để mọi người nhìn thấy lợi ích của việc bán mạng cho nàng.
Tiểu thư.
Trước đây nô tỳ đã nghĩ sai rồi.
Chỉ một lòng mong người vào phủ, để chủ tớ chúng ta tiếp tục sống yên ổn như xưa.
Nhưng như vậy... thật sự quá không có chí tiến thủ.
Nô tỳ không muốn phụ kỳ vọng của người.
Thanh Nhiêu đảo mắt nhìn đám nha hoàn, bà t.ử trong chính viện đang dần vây kín xung quanh.
Giọng nói trầm xuống:
“Đại Lan to gan lớn mật.”
“Lén cất giấu t.h.u.ố.c của phu nhân, khiến bệnh tình phu nhân kéo dài không khỏi.”
“Tội ấy đáng c.h.ế.t!”
Nàng nhìn khắp mọi người.
“Tất cả các ngươi nóng lòng muốn bênh vực nàng ta như vậy...”
“Hay là đồng bọn của nàng ta?”
Trong sân xảy ra chuyện.
Đại Mi nhíu c.h.ặ.t mày. Sai Phù Vân qua xem có chuyện gì. Phù Vân dẫn theo mấy bà t.ử vội vàng tới dãy phòng phía sau.
Vừa nhìn thấy Thanh Nhiêu đứng giữa đám đông, nàng đã giật mình.
Đến khi nhìn thấy Đại Lan mặt không còn giọt m.á.u, đứng còn không vững. Tim nàng càng chìm xuống.
Thanh Nhiêu khẽ gật đầu với nàng: “Phù Vân.”
“Phu nhân đang bệnh, chuyện nhỏ ta không dám quấy nhiễu người.”
“Nhưng trong viện chúng ta, ngay bên cạnh phu nhân, lại xuất hiện một tên trộm.”
“Nàng ta cất giấu cả một tủ đầy d.ư.ợ.c liệu quý của phu nhân.”
“Không biết định dùng vào việc gì.”
“Có khi thân thể phu nhân suy yếu đến mức này, cũng là do kẻ đó hại.”
Lời nàng nói quá nặng. Lại chiếm thế thượng phong từ trước. Khiến Phù Vân vốn còn định che chở cho Đại Lan cũng không dám mở miệng.
Nàng lạnh lùng liếc Đại Lan đang cứng họng. Rồi dẫn bà t.ử vào phòng khám xét. Quả nhiên. Trong tủ chất đầy d.ư.ợ.c liệu.
“Bịt miệng nàng ta lại.”
“Đưa tới chính phòng.”
Phù Vân bình tĩnh ra lệnh. Đại Lan là nha hoàn thân cận bên cạnh phu nhân. Lại là gia sinh t.ử của Trần gia.
Tình cảm chủ tớ không hề tầm thường. Đừng nói Phù Vân. Ngay cả Đại Mi cũng không thể tự ý xử trí nàng mà không hỏi ý phu nhân.
Nhưng giờ đây cả viện đều tận mắt chứng kiến. Nàng phạm sai lầm lớn như vậy. Sau này muốn ngóc đầu dậy nữa là chuyện không thể.
Cho nên đám bà t.ử khi trói người hoàn toàn không còn khách khí. Thanh Nhiêu lạnh lùng nhìn Đại Lan bị nhét giẻ rách vào miệng.
Gần như bị kéo lê trên mặt đất đưa tới chính phòng. Hôm nay nàng đến đây. Vốn không định lén lút khám phòng.
Nếu đã làm. Thì phải đạp Đại Lan xuống tận đáy. Nếu vì chút tình nghĩa từng ở chung phòng mà giải quyết riêng tư.
Bề ngoài có vẻ yên ổn. Nhưng chỉ cần sơ suất một chút. Sau này nàng sẽ mất tiếng nói trước mặt phu nhân.
Nàng không bao giờ để lại hậu họa cho mình.
Đan Yên tuy trầm ổn. Nhưng mới vào phủ chưa lâu. Đâu từng thấy cảnh tượng như vậy. Một khắc trước. Đại Lan vẫn là nhất đẳng nha hoàn oai phong bên cạnh phu nhân. Đám bà t.ử còn chẳng ngại tôn ti mà đứng ra bênh vực nàng.
Thế mà chỉ chớp mắt. Ngay cả bà t.ử quét sân cũng dám nhục nhã nàng như thế.
Nghĩ tới đó. Đan Yên không khỏi rùng mình. Thấy nàng tái mặt. Thanh Nhiêu vỗ nhẹ tay nàng.
Khẽ nói: “Đi thôi.”
“Chúng ta về phòng.”
Chuyện là do nàng tố giác. Nhưng Đại Lan dù sao cũng là nha hoàn thân cận của Trần Duyệt Thù.
Xử hay không xử. Xử thế nào. Đều phải do Trần Duyệt Thù quyết định. Nếu nàng còn mặt dày đi theo.
Trong mắt người khác sẽ thành cố tình bám riết không tha. Từ lòng trung thành tố giác kẻ gian. Lập tức biến thành kết bè kết phái, vu hãm người khác.
Nàng siết c.h.ặ.t những bức thư giấu trong tay áo. Mím môi. Nếu Đại Lan đủ thông minh. Nàng ta sẽ nhận ra. Từ đầu tới cuối. Thanh Nhiêu chưa từng nhắc tới chuyện thư từ qua lại giữa nàng ta và Tứ cô nương.
Nếu chỉ là tội biển thủ d.ư.ợ.c liệu. Thì chưa đến mức phải c.h.ế.t. Nàng ta vẫn còn một con đường sống.
Trên đường trở về Đông sương phòng. Thanh Nhiêu mãi suy nghĩ chuyện của mình. Không nhận ra rằng phía sau.
Đan Yên chỉ sợ hãi một lát. Rồi ánh mắt dần sáng bừng lên.
"Cô nương thật lợi hại."
Chỉ trong một cái trở tay đã kéo đổ được đại nha hoàn lâu năm của chính viện.
Nếu theo cô nương, học được một nửa bản lĩnh ấy thôi...
Cũng đủ hưởng lợi cả đời rồi.
Hai chủ tớ trở về Đông sương phòng. Mạnh Hạ đang thu dọn giường chiếu.
Vừa thấy Đan Yên mặt mũi lem luốc, quần áo bị kéo rách.
Lập tức biến sắc.
“Cô nương sao rồi?”
“Có ai bắt nạt người sao?”
Nàng trợn tròn mắt. Vội vàng lao tới kiểm tra Thanh Nhiêu từ đầu tới chân.
Thanh Nhiêu cười ngăn lại:
“Được rồi.”
“Ta chẳng thiếu mất sợi tóc nào.”
“Ngược lại Đan Yên tỷ tỷ của ngươi chịu không ít khổ.”
“Mau mở hòm t.h.u.ố.c ra.”
“Lấy t.h.u.ố.c Quốc công gia ban cho bôi cho nàng ấy.”
“Kẻo ngày mai để lại sẹo.”
Cùng lúc đó.
Trong chính phòng. Sau khi nghe Phù Vân thuật lại mọi chuyện. Đại Mi không thể tin nổi nhìn Đại Lan đang mềm nhũn trên đất. Nàng nghĩ xa hơn Phù Vân.
Lập tức đem số d.ư.ợ.c liệu tìm được cho đại phu xem xét.
Muốn biết trong đó có thứ gì gây hại cho bệnh tình phu nhân hay không.
May mắn thay. Kết luận của đại phu là không. Đại Lan chỉ tham lam. Lén lấy t.h.u.ố.c quý đem cất riêng mà thôi.
Tảng đá trong lòng Đại Mi rơi xuống. Nhìn Đại Lan. Trong mắt chỉ còn lại nỗi đau lòng vì không nên thân.
“Phu nhân đối xử với ngươi tốt như vậy.”
“Lễ tết chưa từng thiếu phần thưởng.”
“Ngươi sao dám biển thủ t.h.u.ố.c của người?”
“Ngươi muốn hại c.h.ế.t phu nhân sao?”
Nói xong. Nàng bước tới. Tát liên tiếp hai cái thật mạnh. Đánh tới mức Đại Lan hoa mắt ch.óng mặt.
Dù sao cũng là tình nghĩa nhiều năm. Đại Mi biết Đại Lan phạm đại tội. Sau này không thể ngóc đầu dậy nổi.
Nhưng giữ được mạng sống cũng đã là may mắn. Hai cái tát ấy. Thực ra là đ.á.n.h cho phu nhân xem.
Để sau này Trần Duyệt Thù dù chán ghét đến đâu. Cũng sẽ nhớ chút tình cũ. Chỉ cần còn một chút mềm lòng.
Là đủ cứu mạng người rồi. Nhưng Đại Mi không biết. Chính hai cái tát ấy lại khiến Đại Lan từ trạng thái hồn vía lên mây tỉnh táo trở lại.
Người vốn tưởng mình chắc chắn phải c.h.ế.t. Bỗng nhiên nhận ra một chuyện.
Lúc tố cáo nàng. Trang Thanh Nhiêu không hề nhắc tới những bức thư!
Ánh mắt Đại Lan lập tức sáng lên. Nhưng ngoài mặt lại bật khóc t.h.ả.m thiết:
“Là nô tỳ nhất thời bị ma quỷ mê hoặc...”
“Nhà nô tỳ có mẹ già bệnh lâu năm...”
“Gia cảnh ngày càng túng quẫn...”
“Gần đây ngay cả t.h.u.ố.c cũng không mua nổi...”
“Nô tỳ có lỗi với phu nhân...”
“Nô tỳ có lỗi với phu nhân a...”
---------------------------------------------------------
