Thuật Làm Thiếp – Phần 4 (stt1) - Chương 18: Chương 108
Cập nhật lúc: 09/07/2026 06:02
Triệu thị nghe những lời tâng bốc ấy liền khẽ bĩu môi. Nghĩ cũng biết nếu Phương thị biết được sẽ đắc ý đến mức nào. Chỉ nhìn Quốc Công gia cho nàng ta thể diện lớn như vậy, biết đâu ngày sau huynh trưởng bên nhà mẹ đẻ nàng ta còn có thể được thăng thêm một bậc.
Sau khi nghi lễ kết thúc, những nữ quyến ngồi phía trước được giữ lại dùng tiệc tại chính sảnh của Lũ Nguyệt Khai Vân. Còn những người khác thì do Đinh di nương và Thanh Nhiêu dẫn đến thiên sảnh phía tây nhập tiệc.
Chỗ lão Vương phi và Quận Vương phi tiếp đãi là nữ quyến của các quan địa phương từ ngũ phẩm trở lên cùng những gia đình huân tước. Còn nữ quyến nhà các huyện lệnh và các gia tộc sĩ tộc bình thường thì được sắp xếp ngồi ở thiên sảnh phía tây.
Trong số đó có cả Chúc thị, người trước đây từng bị hai phủ chỉnh đốn không nhẹ. Gần đây Chúc thị không còn khí thế hăng hái như trước nữa.
Lần trước Dụ Thân Vương phủ chịu thiệt lớn dưới tay Dương Tĩnh Vũ. Điều tra kỹ càng, thế nào cũng thấy giống như anh em Chu Hy bày bẫy cho nhà họ. Cuối cùng Dụ Thân Vương phi không chịu nổi ánh mắt lạnh nhạt của phu quân, liền trút hết oán khí lên người Chúc thị.
Hiện giờ cuộc sống của Chúc thị ở cả nhà chồng lẫn nhà mẹ đẻ đều không dễ chịu.
Bởi vậy chiếc cằm kiêu ngạo của nàng cũng khó mà ngẩng cao được nữa.
Cho nên hôm nay Thanh Nhiêu gặp nàng, ngược lại cảm thấy nàng không hung hăng như lời đồn, trông còn khá biết điều.
Chỉ là khi Thanh Nhiêu mời nàng nhập tiệc dùng rượu, trong mắt đối phương vẫn không giấu được một tia khinh miệt.
Thanh Nhiêu vẫn bình thản như thường. Nhưng Đinh di nương lại để ý thấy điều đó.
Ánh mắt nàng lập tức cụp xuống, từ đó về sau không dám chủ động nói thêm với Chúc thị câu nào.
Nói cho cùng, hôm nay Đinh thị cũng đã ăn diện rất kỹ. Y phục trên người xét về độ quý giá không hề kém Thanh Nhiêu.
Nhưng con người sống dựa vào một luồng khí thế. Chủ nhân mà tự hạ thấp mình trước, khách khứa tự nhiên sẽ vênh váo, cảm thấy ngươi không xứng.
Thanh Nhiêu vẫn giữ nguyên nụ cười. Đến lúc tiếp tục khuyên khách dùng bữa, nàng cố tình bỏ qua Chúc thị, trực tiếp quay sang người kế tiếp. Thần sắc Chúc thị hơi cứng lại.
Trong lòng nghĩ:
Chỉ là một thiếp thất của Quốc Công phủ mà cũng dám ra vẻ với ta?
Thế nhưng nhìn đám nha hoàn đứng hầu bên cạnh đều tỏ ra bình thản như không có chuyện gì, nàng lại chột dạ.
Nàng sợ hôm nay nổi giận với một thiếp thất ở đây, ngày mai người nhà họ Vương lại bị ép đến không ngóc đầu lên nổi.
Rốt cuộc chỉ đành nuốt cục tức này xuống. Đinh thị thấy Chúc thị nhẫn nhịn, kinh ngạc nhìn Thanh Nhiêu một cái.
Rồi vô thức học theo nàng, lặng lẽ thẳng lưng hơn.
Màn đấu mắt trên bàn tiệc này không qua được mắt những người hữu tâm.
Thấy Thanh Nhiêu không hề nể mặt Chúc thị như vậy, mọi người đều đoán đây hẳn là một vị thiếp thất được Anh Quốc Công vô cùng sủng ái, có chỗ dựa nên mới dám đứng vững như thế. Thế là có một vị phu nhân huyện lệnh tiến tới nịnh nọt nàng.
Người thì khen y phục. Người thì khen trâm cài. Lại còn khen cả bàn tiệc hôm nay chuẩn bị chu đáo.
Ở Đại Tấn, huyện lệnh là quan thất phẩm. Tri châu của các tán châu tuy cùng cấp quản lý địa phương nhưng lại mang hàm ngũ phẩm.
Bởi vậy hôm nay người trước chỉ được ngồi thượng tịch ở thiên sảnh. Còn người sau đều được ngồi trong chính sảnh.
Nói cho cùng, cũng vì vị huyện lệnh kia phía trên không có ai chống lưng, chẳng có chút tình nghĩa nào với hai phủ Tương Vương.
Nếu thật sự có quan hệ thân thích, hôm nay đã được ngồi ở chính sảnh rồi.
Đây là lần đầu tiên Thanh Nhiêu được một vị phu nhân quan gia nâng đỡ như vậy.
Ban đầu nàng hơi giật mình. Nhưng rất nhanh đã hiểu. Đối phương muốn xem nàng như chiếc thang lên trời, mong phu quân mình lọt vào mắt hai vị gia, để con đường làm quan sau này thuận lợi hơn.
Đáng tiếc hiện giờ Thanh Nhiêu vẫn chưa có năng lực ấy. Cho nên những lời tâng bốc nàng chỉ nghe cho vui.
Hàn huyên vài câu chuyện nhà rồi khéo léo tiễn người đi.
Đợi hai bên tan tiệc. Bỗng từ chính sảnh có người tìm tới. Người đến trạc hơn ba mươi tuổi. Trên đầu b.úi mẫu đơn cao, cài đầy châu ngọc. Trên người mặc áo gấm đỏ son dệt nổi hoa văn phủ tay, khí chất ung dung quý phái.
Trang điểm nhạt nhàng. Đôi mắt phượng mang theo vài phần kiêu ngạo. Chúc thị vốn co cụm trong góc lập tức như tìm được chỗ dựa.
Nàng cười tươi bước tới:
" Trịnh tỷ tỷ, muội đợi tỷ mãi."
Trịnh thị mỉm cười nhìn nàng một cái, thần sắc có phần hờ hững. Lúc nãy Thanh Nhiêu từng nghe được vài câu ở chính sảnh. Biết rằng Trịnh thị xuất thân từ danh môn trăm năm họ Trịnh.
Là đích nữ thế gia. Nếu tính ngược lại một trăm năm, ngay cả nhánh hoàng thất đương triều cũng chưa chắc có danh vọng bằng họ Trịnh.
Hiện giờ nàng là phu nhân của Minh Đức hầu, một gia tộc huân quý lâu đời. Ở kinh thành cũng là nhân vật có tiếng tăm.
Một nhân vật như vậy lại đột nhiên xuất hiện ở Tương Châu phủ. Đã tới dự lễ Tam Tẩy của hai phủ Tương Vương cũng thôi, điều khiến Thanh Nhiêu kinh ngạc nhất là nàng ta lại đứng cùng phe với Chúc thị, rõ ràng có ý che chở đối phương.
Hai người hành lễ với Thanh Nhiêu.
Sau đó Trịnh thị đưa mắt nhìn một vòng, cuối cùng dừng trên gương mặt lanh lợi hơn của Thanh Nhiêu.
"Ta và phu nhân nhà các ngươi cũng từng có vài lần gặp mặt. Nghe nói nàng bệnh, ta muốn tới thăm nàng."
Vừa nói còn âm thầm nhét cho Thanh Nhiêu một túi tiền.
Muốn gặp phu nhân Quốc Công phủ. Không tới nói với lão Vương phi hay Quận Vương phi.
Lại cố ý chạy tới thiên sảnh nói với hai thiếp thất như họ.
Nhìn thêm vẻ chột dạ trên mặt Chúc thị. Thanh Nhiêu lập tức hiểu rằng trong chuyện này có vấn đề.
Nàng cung kính khiêm nhường đáp:
" Hôm nay thật không khéo. Sáng nay thiếp còn đến thỉnh an phu nhân. Nhưng người đến cả ngồi dậy cũng khó. Chỉ e hôm nay thực sự không còn tinh thần tiếp khách quý."
Nàng mỉm cười đẩy trả túi tiền lại.
" Hay là hôm khác quý nhân gửi thiếp vào phủ. Chờ thân thể phu nhân khá hơn một chút, chắc chắn người sẽ vô cùng vui mừng được gặp lại vị cố nhân như ngài."
Nàng không hề nói dối. Hiện giờ sức khỏe Trần Duyệt Thù quả thật ngày một sa sút.
Những người không rõ lai lịch và mục đích như thế này, tốt nhất không nên dẫn tới trước mặt nàng.
Huống hồ vị này còn đi cùng Chúc thị. Biết đâu đều là những kẻ chỉ biết gây họa.
Sắc mặt Trịnh thị cứng lại. Không ngờ một thiếp thất nhỏ nhoi lại dám không hỏi ý chủ mẫu mà trực tiếp từ chối nàng.
Nàng nhìn Thanh Nhiêu thật sâu, cười như không cười:
" Xem ra lời nói của di nương ở trong phủ cũng có trọng lượng lắm. Không cần hỏi phu nhân đã có thể tự mình quyết định rồi."
Để giữ thể diện, lão Vương phi đều giới thiệu Thanh Nhiêu và Đinh thị với bên ngoài là di nương của Chu Thiệu, tránh để khách cảm thấy bị xem nhẹ.
Nhưng Thanh Nhiêu hoàn toàn không mắc bẫy.
Nàng cười đáp:
"Thiếp không dám. Chỉ là nghe theo dặn dò của phu nhân mà thôi. Sáng nay phu nhân đã nói rất rõ, hôm nay không gặp khách ngoài."
Chiếu Xuân Uyển
Cả phủ náo nhiệt suốt một ngày. Đám hạ nhân hầu hạ ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi. Duy chỉ có người trong Chiếu Xuân Uyển vẫn tinh thần phấn chấn.
Từng ánh mắt sáng rực đều hướng về dãy phòng giữa tiểu viện. Hôm nay là ngày trọng đại của Chiếu Xuân Uyển.
Ngay cả Quốc Công gia cũng tới thăm di nương nhà họ.
---------------------------------------------------------
