Thực Tập Sinh Xem Tôi Là Lễ Tân - Chương 1
Cập nhật lúc: 15/09/2026 10:00
Công ty vừa tuyển thêm một đợt thực tập sinh mới.
Để thể hiện sự quan tâm tới nhân viên, tôi bảo thư ký đặt Starbucks cho cả nhóm, thậm chí còn định tự mình chủ trì buổi đào tạo người mới.
Thế nhưng sau khi cà phê được giao tới, nam thực tập sinh có điểm phỏng vấn cao nhất lại đưa tay vỗ lên vai tôi.
“Mau xuống dưới lấy cà phê đi, cô lễ tân vô dụng này, sao đến chút nhãn lực cũng không có vậy?”
Tôi hơi sửng sốt, đã rất lâu rồi chẳng còn ai dám sai bảo tôi bằng giọng điệu như thế.
Tôi còn chưa kịp nói rõ thân phận, nam thực tập sinh đã mạnh tay đẩy tôi thêm một cái.
“Còn đứng đấy làm gì? Không nghe hiểu tiếng người à?”
“Đúng là chẳng muốn nói chuyện với loại tốt nghiệp cao đẳng như cô, đến lấy mấy ly cà phê cũng làm không xong!”
“Tôi nói cho cô biết, chú nhỏ của tôi là tổng giám đốc công ty này, chọc tôi tức lên xem tôi có cho cô cuốn gói ngay lập tức không!”
Tôi nheo mắt, thú vị thật.
Công ty này do tôi nắm giữ toàn bộ cổ phần, từ bao giờ lại xuất hiện thêm một vị tổng giám đốc khác vậy?
1
“Nghe hiểu thì mau xuống dưới! Đừng đứng đây lề mề nữa!”
Thực tập sinh tên Trần Kiến Nam chỉ thẳng vào mặt tôi quát lớn.
Nói thật, tôi cũng khá khâm phục lá gan của cậu ta.
Kể từ bảy năm trước, sau khi tôi giành được quyền thừa kế từ tay anh chị mình,
Đã chẳng còn ai dám dùng thái độ đó nói chuyện với tôi.
Hôm nay là ngày đào tạo nhân viên mới, đám thực tập sinh này chưa từng gặp tôi, không nhận ra cũng chẳng có gì khó hiểu.
Nhưng bất kể có biết thân phận của tôi hay không, dù đối phương giữ chức vụ gì, cũng không nên tùy tiện sỉ nhục người khác như vậy.
Tôi đưa mắt nhìn quanh, khá nhiều người đã chú ý tới động tĩnh bên này, thậm chí còn tụm lại nhỏ giọng bàn tán.
“Các cậu nghe thấy chưa? Trần Kiến Nam bảo chú nhỏ cậu ấy là tổng giám đốc công ty đấy! Hóa ra cậu ấm thật sự ở ngay bên cạnh chúng ta!”
“Cậu ấm đã sai rồi mà cô lễ tân kia còn không chịu xuống lấy cà phê, đúng là chẳng biết điều chút nào!”
Thậm chí có người còn lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh nọt, cười lấy lòng Trần Kiến Nam.
“Cậu ấm, anh đừng chấp loại lễ tân rẻ tiền đó làm gì, cô ta có cố gắng cả đời cũng chẳng mua nổi một đôi giày anh đang đi đâu!”
Nhìn đám thực tập sinh có học vấn cao, chỉ vì một câu của Trần Kiến Nam mà thi nhau tâng bốc nịnh nọt.
Tôi lập tức hiểu ra, đôi lúc bằng cấp quả thật chẳng đại diện được cho nhân phẩm.
Được mọi người vây quanh tâng lên tận mây, Trần Kiến Nam càng thêm đắc ý, còn giơ ngón giữa về phía tôi.
“Nghe rõ chưa, chị lễ tân? Nếu cô vẫn muốn giữ cái mức lương ba nghìn một tháng ấy thì mau xuống dưới lấy cà phê cho thiếu gia tôi!”
“Nếu tôi không đi thì sao?” Tôi bình thản hỏi.
Trần Kiến Nam hiển nhiên không ngờ một “lễ tân bình thường” lại dám khiến cậu ta mất mặt trước đông người.
Mặt cậu ta lập tức đỏ bừng vì tức: “Vậy tôi tuyên bố, cô bị đuổi việc! Mau cút khỏi đây!”
Ngay khi bầu không khí căng thẳng tới cực điểm, một cô gái mặt tròn rụt rè lên tiếng.
“Trần… Trần tổng, anh đừng làm khó chị lễ tân nữa, có thể chị ấy cũng đang có việc phải làm… Hay để em xuống dưới lấy cà phê cho mọi người nhé, anh đừng đuổi chị ấy…”
Rõ ràng đã có bậc thang cho mình bước xuống, vậy mà Trần Kiến Nam lại lạnh lùng hừ một tiếng.
“Cô lễ tân rẻ tiền này là họ hàng nhà cô chắc? Sao nhiệt tình bênh vực cô ta vậy?”
Cậu ta âm trầm nhìn tôi: “Tôi nhắc lại lần cuối, chú nhỏ tôi là tổng giám đốc của công ty này, chuyện tôi tới đây thực tập chỉ là đi qua quy trình, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ được lên làm quản lý!”
“Còn loại dân thường như cô – cả đời này cũng đừng mơ chạm được tới tầng lớp của tôi!”
“Nếu biết mình sai thì trong vòng ba giây mau chạy xuống dưới lấy cà phê cho thiếu gia!”
“Nếu không, tôi lập tức khiến cô không thể kiếm nổi việc trong ngành này!”
Tôi hoàn toàn chẳng bị lời đe dọa ấy làm cho sợ hãi, trái lại còn bật cười: “Trần Kiến Nam, cậu thử ra ngoài hỏi xem, tổng giám đốc công ty này rốt cuộc là chú nhỏ của cậu, hay là tôi, Tống Hoài Nguyệt.”
Ban đầu tôi còn nghĩ sau khi nghe tên tôi, Trần Kiến Nam ít nhất sẽ biết thu liễm, hoặc đi xác minh một chút.
Không ngờ cậu ta lại đột ngột đẩy tôi: “Cô là thứ gì mà cũng dám giả mạo tổng giám đốc?”
“À… tôi hiểu rồi, chẳng lẽ nghe nói chú nhỏ tôi là tổng giám đốc nên cô muốn tìm cách quyến rũ ông ấy?”
“Tôi khuyên cô bỏ ngay cái ý nghĩ đó đi, nhà họ Trần chúng tôi là hào môn, loại rác rưởi như cô còn chẳng đủ tư cách bước qua cửa!” Ánh mắt tôi lập tức lạnh xuống.
Người cuối cùng dám tung những tin đồn bẩn thỉu liên quan tới tôi, hiện giờ vẫn còn đang ngồi trong tù may quần áo.
Trần Kiến Nam này đúng là rất biết cách giẫm lên bãi mìn.
Đúng lúc ấy, cửa phòng họp mở ra.
Cô gái mặt tròn chật vật ôm hàng chục ly cà phê bước vào, cố gắng cười với mọi người.
“Trần tổng, anh đừng tức nữa, em đã lấy cà phê lên rồi…”
Nói xong, cô ấy còn lén nháy mắt với tôi: “Chị ơi, Trần tổng đang nổi nóng, chị ra ngoài trước đi…”
Trong lòng tôi thoáng ấm lên, xem ra lứa thực tập sinh này vẫn còn người đáng để giữ lại.
Tôi vừa định lấy một ly cà phê đưa cho cô gái mặt tròn thì đã bị Trần Kiến Nam gạt phắt tay.
“Tôi nói này chị lễ tân, chưa từng uống cà phê đắt tiền thì cũng không thể ăn trộm chứ?”
