Thực Tập Sinh Xem Tôi Là Lễ Tân - Chương 4

Cập nhật lúc: 15/09/2026 10:01

“Chú nhỏ tôi sắp tới rồi! Đến lúc đó cho dù các người có quỳ xuống cầu xin, cũng đừng mong yên ổn rời khỏi đây!”

Trợ lý Trương lo lắng nhìn tôi, rõ ràng sợ sẽ xảy ra chuyện.

Tôi chỉ liếc anh ta một cái ra hiệu yên tâm.

Nếu ngay trong công ty của chính mình mà còn để người khác bắt nạt, vậy tôi đóng cửa công ty luôn cho rồi, quá mất mặt.

Huống hồ tôi cũng thật sự muốn xem thử, vị chú nhỏ của Trần Kiến Nam rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể khiến cậu ta ngông cuồng đến mức ấy.

Chưa đầy vài phút sau, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Trần Kiến Nam lập tức chạy ra: “Chú nhỏ! Cuối cùng chú cũng tới!”

“Chú nhìn đi, bọn lễ tân với trợ lý Trương bắt nạt cháu! Con lễ tân đó còn dám mạo danh tổng giám đốc của chú!”

“Những người như vậy tuyệt đối không được giữ trong công ty!”

Ngoài cửa lập tức vang lên một giọng đàn ông: “Quá đáng thật! Ngay trong công ty của tôi mà còn có người dám ức h.i.ế.p cháu tôi!”

“Lập tức đuổi sạch rồi phong sát toàn ngành, Kiến Nam cứ yên tâm, từ hôm nay chúng chỉ có nước c.h.ế.t đói!”

Tim tôi chợt trầm xuống — không ngờ lại là người này?

Trần Kiến Nam lập tức kéo người kia vào văn phòng rồi chỉ thẳng vào tôi hét:

“Chú nhỏ, chính là con đĩ này bắt nạt cháu, nó còn dám giả mạo chú nữa! Mau dạy nó một bài học!”

“Bảo vệ đâu, lột sạch đồ nó rồi ném xuống biển đi!”

Nhưng vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt người đàn ông kia lập tức biến đổi.

5

Anh ta vội vàng xông tới chắn trước mặt tôi.

“Tổng giám đốc Tống… A Nguyệt! Ai dám khiến em thành ra thế này, anh tuyệt đối không tha!”

Tôi mỉm cười: “Hóa ra chú nhỏ của Trần Kiến Nam, vị ‘tổng giám đốc’ trong miệng cậu ta, lại là anh… bạn trai của em – Trần Húc.”

Quả thật tôi bất ngờ không nhỏ.

Không ngờ chỗ dựa lớn nhất của Trần Kiến Nam lại chính là bạn trai tôi, Trần Húc.

Càng không ngờ anh ta còn tự phong mình thành tổng giám đốc công ty, đúng là trò cười.

Trần Kiến Nam ngơ ngác kéo áo Trần Húc: “Chú nhỏ, sao chú lại che chở cho một con lễ tân rẻ tiền? Chính nó hỗn với cháu, còn tát cháu hai lần! Chú mau nói cho rõ, để con đàn bà này biết tay!”

Nhưng Trần Húc lập tức hất tay cậu ta ra: “Cậu đang nói linh tinh cái gì! A Nguyệt không phải lễ tân, cô ấy… cô ấy mới là tổng giám đốc công ty!”

“Cô ấy còn là chị dâu tương lai của cậu! Dù cô ấy có đ.á.n.h cậu thì cậu cũng phải chịu!”

Nói xong, Trần Húc vội quay sang nhìn tôi đầy quan tâm: “A Nguyệt, ai làm bẩn bộ đồ của em? Anh xử lý ngay cho em!”

Tôi nhếch môi lạnh nhạt: “Xử lý sao? Anh thấy người đó nên bị xử lý thế nào?”

Trần Húc khựng một giây rồi lập tức đáp: “Ít nhất cũng phải phong sát toàn ngành, kiện ra tòa, cho ngồi tù!”

“Kẻ nào dám bắt nạt em chính là đối đầu với nhà họ Trần, là kẻ thù của anh!”

Nhìn gương mặt lúc xanh lúc trắng của Trần Kiến Nam, tôi không nhịn nổi mà bật cười tới chảy nước mắt.

“Trần Húc, người làm bẩn quần áo em… chính là cháu trai của anh – Trần Kiến Nam. Anh mau xử lý đi?”

Lần này đến lượt Trần Húc c.h.ế.t sững. Anh ta bật dậy, cuống quýt giải thích.

“A Nguyệt, em có nhận nhầm người không? Hay có hiểu lầm gì?”

“Kiến Nam vừa mới tốt nghiệp, từ nhỏ vẫn ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao có thể gây xung đột với em được!”

Tôi còn chưa kịp trả lời, Trần Kiến Nam đã không nhịn nổi.

Dù sao ban nãy cậu ta vừa chắc như đinh đóng cột tuyên bố trước mặt mọi người chú nhỏ mới là tổng giám đốc.

Giờ bị Trần Húc tự tay vạch trần, hiển nhiên chẳng thể chịu được.

“Chú nhỏ, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Không phải chú vẫn nói chú là tổng giám đốc công ty sao? Sao bây giờ lại thành cô ta?”

Tôi cũng gật đầu: “Trùng hợp thật, tôi cũng đang rất muốn hỏi anh câu này.”

Trong nháy mắt, hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Trần Húc.

Trán anh ta lập tức túa mồ hôi.

Anh ta hít sâu, luống cuống giải thích:

“A Nguyệt… em là bạn gái của anh, công ty của em chẳng phải cũng xem như công ty của anh sao…”

“Hơn nữa sau này chúng ta kết hôn, em phải chăm sóc gia đình, còn phải sinh con cho anh, chắc chắn chẳng còn thời gian quản công ty.”

“Đến lúc đó vẫn phải do anh thay em xử lý mọi chuyện…”

Hóa ra là vậy.

Hóa ra còn chưa cưới, Trần Húc đã bắt đầu tính toán chuyện để tôi sinh con cho nhà họ Trần rồi thuận thế chiếm luôn công ty.

Có lẽ lời bạn thân tôi từng nói không sai: đầu óc kinh doanh của tôi rất tốt, nhưng mắt nhìn đàn ông lại cực kỳ tệ.

Khi công ty vừa mới thành lập, cho dù năng lực của Trần Húc chẳng có gì xuất sắc,

Nhưng vì tình cảm nhiều năm nên tôi vẫn để anh ta giữ chức phó tổng giám đốc.

Trong khoảng thời gian đó, không ít người từng phản ánh Trần Húc làm việc độc đoán, ngông cuồng, còn liên tục đưa người quen vào công ty.

Trước kia vì tin tưởng anh ta nên tôi chưa từng cho người điều tra.

Nhưng tới hôm nay thì chẳng cần điều tra thêm nữa.

Hóa ra bên cạnh tôi lại nuôi một con sói khoác da người như thế!

Cũng đúng lúc này, trợ lý Trương đưa tôi xem báo cáo vừa nhận từ trưởng phòng nhân sự.

Hóa ra trong lứa thực tập sinh lần này, ngoại trừ cô gái mặt tròn, những người còn lại đều là “người của Trần Húc” được nhét vào!

Mục đích là chờ sau khi chúng tôi kết hôn sẽ từng bước tước quyền của tôi, khiến công ty cuối cùng mang họ Trần!

Không chỉ thế, tôi còn nhận được rất nhiều bằng chứng về những hành vi vi phạm khác của Trần Húc!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thực Tập Sinh Xem Tôi Là Lễ Tân - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD