Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Cô Ấy Tung Hoành Mạt Thế - Chương 133: Những Thứ Ẩn Giấu Dưới Vẻ Bất Cần Đời
Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:35
Kiếp trước vào lúc này cô đang ở đâu? Chu Thất hồi tưởng lại, lúc này cô và Chu Nhật còn chưa quen biết, cô đi theo một nhóm người sống sót, vì lý do sức khỏe mà bị hầu hết mọi người ghét bỏ, nhưng ai cũng đều là người cầu sinh trong mạt thế, thực ra chẳng ai cao quý hơn ai.
Người thực sự cao quý thì đã sớm có đội ngũ cố định rồi.
Nhóm lợi hại nhất thậm chí đã đi đến khu an toàn.
Những tàn binh hoạt động trong cái lạnh cực độ này, thực ra đều là những kẻ không ai cần, mọi người cười nhạo nhau cũng chẳng qua là ch.ó chê mèo lắm lông thôi.
Cho nên cô vẫn ngày ngày theo người của tiểu đội ra ngoài. Có tìm được vật tư để lấp đầy bụng hay không thì phải xem vận may.
Lúc đó cô đã thức tỉnh dị năng, nhưng bản năng mách bảo cô, để lộ dị năng hệ chữa trị trong một tiểu đội như vậy chính là tìm c.h.ế.t.
Cô đã từng tận mắt chứng kiến một cô gái nhỏ vui vẻ kể cho người khác biết mình thức tỉnh dị năng, sau đó ngày hôm sau ra ngoài tìm kiếm vật tư, cô gái nhỏ đó không bao giờ trở về nữa.
Xung quanh đều là những người bình thường không có dị năng, dị năng giả trong mắt họ là loài dị biệt. Họ mang lòng đố kỵ sâu sắc.
Cho nên một khi có người thức tỉnh dị năng, kết quả là sẽ không bao giờ ở lại trong tiểu đội như vậy nữa. Chu Thất không biết những người thức tỉnh dị năng đó bị người ta hại c.h.ế.t hay đã rời đi. Nhưng lúc đó cô rất sợ hãi, không dám tùy tiện thử.
Vì vậy Chu Thất giấu dị năng đi, đối ngoại vẫn giữ hình tượng một người phụ nữ xám xịt, trông có vẻ ốm yếu bệnh tật.
"Đang nghĩ gì vậy?"
Thấy Chu Thất có chút thất thần, Bạc Hiền khẽ hỏi.
"Nghĩ nếu tôi không có dị năng không gian, mạt thế sẽ như thế nào? Còn có thể sống sót gặp được anh không?"
"Em đang nghi ngờ duyên phận của chúng ta đấy à. Chỉ cần em còn sống, chúng ta sớm muộn gì cũng gặp nhau. Tiểu Thất, dị năng của em... không phải là lý do tôi thích em. Cho dù em mất đi dị năng, em vẫn là Chu Thất."
Có thể mấy người đồng đội thích Chu Thất một phần do dị năng của cô.
Có Chu Thất ở đó, họ luôn quên mất mình đang ở trong mạt thế. Chu Thất có thể lấy ra thức ăn nóng hổi, hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần có cô, mọi người luôn được ăn no mặc ấm.
Năng lực như vậy... chẳng ai là không thích cả.
Nhưng Bạc Hiền thực sự không phải vì điều này mới thích Chu Thất.
Hắn chỉ cảm thấy cô gái nhỏ này khá thú vị, hắn nhớ có câu hát viết thế này... Tâm tư con gái con trai anh đừng đoán, đoán tới đoán lui rồi sẽ yêu cô ấy.
Sự để tâm của hắn đối với Chu Thất, bắt đầu từ việc đoán tâm tư của cô gái nhỏ.
Chu Thất cười cười.
Kiếp trước cô không hề gặp Bạc Hiền. Cho nên cái gọi là duyên phận, Chu Thất thực ra không tin tưởng lắm.
Nhưng gặp gỡ Bạc Hiền, quả thực là một loại duyên phận.
"Anh sẽ cứ dẫn theo đội viên làm nhiệm vụ mãi thế này sao? Tương lai có thể môi trường sẽ khắc nghiệt hơn, nguy hiểm hơn... Anh quanh năm chạy đôn chạy đáo bên ngoài... hơn nữa toàn đến những nơi nguy hiểm nhất. Anh chưa từng nghĩ người quan tâm đến anh sẽ luôn lo lắng cho anh sao?"
Bạc Hiền ngẩn người.
Sau đó ngẩng đầu nhìn về phương xa.
"Từng nghĩ rồi. Trước đây cảm thấy mình là một người bình thường. Sống được bao lâu trong mạt thế thì sống. Tôi thực ra không có chấp niệm gì với việc sống bao lâu...
Đội viên của tôi có lẽ cũng suy nghĩ giống tôi thôi.
Thời đại thế này... mọi thứ đều sụp đổ rồi.
Việc thiết lập trật tự mới có thể cần rất nhiều thời gian. Mặc dù không thể thống kê, nhưng tôi cảm thấy nhân loại còn sống không đến ba phần mười... Nhiều người c.h.ế.t như vậy, tôi nếu có gặp nạn, cũng là chuyện bình thường thôi."
Bạc Hiền thực ra không muốn nghĩ đến những điều này. Sống ngày nào lãi ngày đó.
Ngày ngày sầu não thương cảm, lo cái này nghĩ cái kia. Thì còn tâm trí đâu mà làm nhiệm vụ.
Hắn chưa bao giờ nghĩ ngợi, chỉ biết liều mạng. Nhưng Chu Thất đã nhắc tới, Bạc Hiền cũng không muốn lừa gạt cô, tĩnh tâm lại nghiêm túc suy nghĩ, rồi đưa ra câu trả lời cho Chu Thất.
Bản thân hắn không quá để ý đến mạng sống của mình, một mình hắn sống hay c.h.ế.t thực ra không ảnh hưởng được gì.
Người thân có thể sẽ đau lòng, nhưng có quá nhiều việc khiến họ phải bận tâm. Cho nên nỗi đau này chắc cũng sẽ nhanh ch.óng qua đi...
Trên đời không có Bạc Hiền thì cũng không có thôi. Ai sẽ để ý chứ? Nhưng bây giờ thì khác rồi, hắn có Chu Thất.
"Em nhìn tôi giống một gã lính trơn tru lẻo mép, thực ra tôi có thể là một người theo chủ nghĩa bi quan.
Có lúc tôi thậm chí nghĩ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi.
C.h.ế.t rồi thì không cần lo lắng về ngày tận thế nữa, nghĩ vậy dường như cũng khá tốt.
Nhưng sau này sẽ không thế nữa. Tôi không muốn c.h.ế.t. Nếu tôi c.h.ế.t... em phải làm sao? Để người đàn ông khác chăm sóc em à? Không được, ngoài tôi ra, em không được để bất kỳ người đàn ông nào chăm sóc, nắm tay nhỏ của em cũng không được!"
Nói đến cuối cùng lại biến thành tuyên bố chủ quyền.
Những cảm xúc bi quan của Chu Thất bị câu nói cuối cùng của Bạc Hiền đập tan trong nháy mắt. Cô trừng mắt nhìn hắn: "Ngoài anh ra, ai còn mặt dày mày dạn quấn lấy tôi như thế chứ?!"
"... Vinh hạnh của tôi."
Chu Thất coi như nhìn ra rồi. Hắn là người theo chủ nghĩa bi quan cái khỉ mốc gì chứ.
Chính là một tên công t.ử bột tùy ngộ nhi an, nước chảy bèo trôi.
Có nhiệm vụ thì đi làm.
Thất bại thì c.h.ế.t là xong. Thành công thì quay về ăn uống ngủ một giấc, tiếp tục dẫn đội đi làm nhiệm vụ. Điển hình của kẻ vô tâm vô phế!
Tuy nhiên nếu vì cô mà hắn trở nên trân trọng mạng sống hơn, Chu Thất cảm thấy cũng khá an ủi.
Có những người giống như chim ưng biển, sinh ra là để bay lượn trên bầu trời cao. Bạn muốn nuôi hắn thành chim sẻ nhà, là sỉ nhục hắn. Chu Thất ban đầu đúng là có chút do dự, sau đó cô cũng nghĩ thông suốt rồi.
Có thể sống sót đã là rất tốt rồi.
Nếu có thêm một đoạn tình cảm tốt đẹp, vậy cô còn gì không thỏa mãn nữa.
Còn việc bạn trai là một tên lính du côn, cho dù mạt thế cũng phải cúc cung tận tụy vì nước vì dân... Chu Thất tự mình không làm được, nhưng rất khâm phục người làm được. Cho nên Bạc Hiền dù trước hay sau mạt thế, đều là loại người mà cô khâm phục.
"Anh đã nói cho tôi biết về dị năng thứ hai, để công bằng, tôi cũng nói cho anh biết dị năng thứ hai của tôi... Tôi thức tỉnh dị năng hệ mộc trong ngũ hành."
Lần này sắc mặt Bạc Hiền cuối cùng cũng thay đổi lớn.
Dị năng hệ ngũ hành?
Dị năng giả hệ ngũ hành vô cùng hiếm gặp. Viện nghiên cứu đã thống kê trên khoảng một nghìn dị năng giả.
Gần chín mươi phần trăm thức tỉnh đều là biến dị cơ thể.
Dị năng giả hệ sức mạnh chiếm tỷ lệ cao nhất. Còn lại là hệ tốc độ, còn có một số người đơn thuần là thị lực tăng cường, thính lực tăng cường, Khổng An An thị thính giác đều mạnh được coi là hướng biến dị khá tốt trong hệ cơ thể.
Trong đó dị năng giả hệ không gian chưa đến mười người.
Còn một số dị năng kỳ lạ vô dụng khác lại chiếm bảy tám phần trong một phần mười còn lại.
Nói cách khác trong một nghìn dị năng giả, hơn chín trăm người đều là biến dị cơ thể.
Mười dị năng giả không gian.
Bảy tám mươi người là các loại dị năng kỳ lạ khác. Ví dụ như có thể thoát khỏi lực hấp dẫn của trái đất trong thời gian ngắn, đạt đến trình độ 'Lăng Ba Vi Bộ'.
Còn có người có thể giao tiếp với một số ch.ó mèo, đại khái tương lai có thể làm một bác sĩ thú y đạt chuẩn. Hệ ẩn thân mà Chu Thất nhắc tới được coi là khá hiếm, trong số dị năng giả viện nghiên cứu thu nhận tạm thời chưa phát hiện dị năng giả hệ ẩn thân.
Mười mấy người còn lại, mới là dị năng giả hệ ngũ hành.
Trong đó hệ lôi hệ hỏa thuộc về hệ chiến đấu, theo Bạc Hiền biết, chỉ có một mình hắn. Hệ phong và hệ thổ mỗi loại có hai ba người.
Hệ mộc và hệ thủy đại khái có ba bốn người.
