Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Cô Ấy Tung Hoành Mạt Thế - Chương 16: Vét Sạch Kho Hàng
Cập nhật lúc: 08/01/2026 19:47
Chu Thất cười gật đầu. "Đương nhiên rồi, cục cưng nhà mình là giỏi nhất."
Chu Thất và Chu Nhật thì thầm trò chuyện, nhưng động tác trên tay không hề dừng lại.
Khăn mặt, dép lê, giẻ lau... Cây thông bồn cầu? Cái này... cứ thu vào đi. Lúc chạy trốn dùng làm ám khí ném tang thi có vẻ cũng không tệ.
Chăn bông, ga trải giường, túi ngủ, lều trại...
Băng vệ sinh. Thứ này là bảo bối đấy, thu hết, thu hết.
Chu Thất đi qua, không chừa lại ngọn cỏ nào.
Phía trong cùng là khu lương thực. Các loại gia vị, gạo mì lương thực dầu ăn, Chu Thất không ngờ siêu thị này quy mô bình thường mà trong kho lại có nhiều đồ tốt đến thế.
Nhiều đến mức Chu Thất thu mỏi cả tay.
Mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, kho hàng bị Chu Thất vét sạch sành sanh. Với danh nghĩa không lãng phí, Chu Thất thu luôn cả kệ hàng vào trong không gian.
Cho nên bây giờ trong không gian là một đống kệ hàng, trên kệ chất đầy các loại vật tư.
Giống như cô đã "nuốt" trọn cả cái nhà kho vào vậy. May mà chức năng giữ tươi của không gian rất mạnh, mấy dãy tủ đông lớn chứa đồ đông lạnh dù không có điện cũng chẳng ảnh hưởng gì...
"Nhập hàng không mất tiền quả nhiên dễ khiến người ta thỏa mãn. Bây giờ mẹ cảm thấy tim cũng không còn đau nữa..."
Mua sắm quả nhiên khiến tâm trạng vui vẻ, mua sắm không mất tiền càng khiến mức độ vui vẻ thăng hoa hơn nữa.
Nói lòng tham một cách đường hoàng như vậy, Chu Nhật đôi khi rất khâm phục bà mẹ hờ Chu Thất này.
"Chúng ta mau quay về thôi, đừng để cậu út phát hiện, khó giải thích lắm." Chu Thất dẫn Chu Nhật quay lại, đương nhiên không quên khóa cửa và trả chìa khóa về phòng trực ban. Lấy ở đâu trả về đó, cái này gọi là đạo của kẻ trộm.
Cô suy tính cứ tiếp tục thế này không ổn.
Nếu giống như quỹ đạo kiếp trước.
Dị năng của cô phải đến đợt lây nhiễm lớn thứ hai trước khi đợt rét ập đến mới thức tỉnh.
Trước khi có dị năng, cậu út đa phần sẽ không cho cô đi theo thu thập vật tư. Cô lại không muốn bí mật về không gian bị ai ai cũng biết, cho nên... "Tối nay mẹ có thể sẽ thấy khó chịu, sau đó ngày mai sẽ thức tỉnh dị năng không gian."
Chu Thất suy nghĩ hồi lâu, quyết định kiếp này sẽ công khai dị năng không gian.
Sau này trong không gian của cô mọc ra trái cây rau xanh, còn có thể đường hoàng lấy ra đổi tinh hạch.
Dị năng hệ thực vật thì giấu đi làm nông dân trồng rau, âm thầm làm giàu. Của cải không lộ ra ngoài mới có thể sống yên ổn trong mạt thế.
Chu Nhật gật đầu tỏ ý đã biết. Quả thực phải tìm một cái cớ để cùng mọi người ra ngoài, nếu không làm sao tích trữ vật tư.
Tuy nhiên cậu bé hơi lo lắng, có lẽ do nhóc con cau mày c.h.ặ.t quá, Chu Thất xoa đầu cậu bé: "Tuổi còn nhỏ, đừng có suốt ngày ủ rũ mặt mày, biết con lo cho sức khỏe của mẹ... Kiếp trước khó khăn thế mẹ còn không c.h.ế.t. Giờ có ăn có uống lại còn có nhóm cậu út, mẹ sẽ không sao đâu."
Chu Nhật gật đầu, nhưng vẫn không vui lắm.
Trong lòng thầm thề, nhất định phải nhanh ch.óng nâng cao dị năng.
Nhất định phải trở nên mạnh mẽ như người dị năng hệ Hỏa kia.
Nhất định phải bảo vệ được Chu Thất.
Quay lại hiệu t.h.u.ố.c, nhóm Trình Phong quả nhiên vẫn chưa về. Chu Thất lúc này mới ung dung chọn vài hộp t.h.u.ố.c trị bệnh bỏ vào túi.
Lại đợi khoảng một tiếng đồng hồ, mấy người Trình Phong chui qua cửa cuốn vào.
Ai nấy đều bụi bặm, đặc biệt là Trình Phong, sắc mặt không tốt lắm. "Xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng lẽ có người cướp vật tư với mọi người?"
Hàn Nguyệt thở dài.
"Nếu có người cướp thì tốt, mọi người dựa vào bản lĩnh... Trước khi chúng ta đến siêu thị đã có người thu thập vật tư rồi, đồ ăn còn lại không nhiều. Chúng tôi cũng chỉ tìm được ít bánh mì mì gói. Anh Phong dẫn chúng tôi mò đến kho hàng, mở cửa kho ra thì thấy bên trong trống huơ trống hoác.
Cả một cái siêu thị lớn như vậy. Trong kho hàng đến con chuột cũng không có."
Chu Thất có chút chột dạ, đó là vì đều chui vào không gian của cô rồi mà.
Hơn nữa... sao lại gọi là anh Phong rồi, lúc nãy chẳng phải còn một câu Trình Phong hai câu Trình Phong sao?
Vũ Thừa và Trình Tiểu Phong cũng hơi nản lòng. Rõ ràng cửa lớn không bị phá hoại, còn tưởng mình nhanh chân đến trước. Kết quả phát hiện chỉ có thể nhặt nhạnh những thứ người ta không cần.
Hơi bực mình.
"Xem ra chúng ta phải đưa việc thu thập vật tư vào lịch trình ngay. Sau này ngày nào cũng phải ra ngoài, cố gắng thu thập càng nhiều vật tư càng tốt. Những ngày tháng sau này... sẽ càng gian nan hơn." Đội của họ coi như là xuất phát khá sớm, nhưng vẫn bị người ta nẫng tay trên.
Đợi đến khi tất cả mọi người đều bắt buộc phải ra ngoài tìm kiếm vật tư.
Đó mới là mạt thế thực sự.
Vật tư chỉ có bấy nhiêu, không tìm thấy thì làm thế nào? Chỉ có thể cướp thôi.
Nghĩ đến đây vẻ mặt Trình Phong ngưng trọng. "Biệt thự cũng phải lắp lưới điện. Chúng ta phải thu thập thêm xăng dầu. Không chỉ xe cần dùng, máy phát điện cũng cần. Sau này phải có người thức tỉnh dị năng ở nhà canh giữ, cẩn thận kẻ xấu tu hú chiếm tổ chim khách." Trình Phong sắp xếp từng việc một.
Mọi người gật đầu.
Tuy cũng thu thập được không ít đồ ăn.
Nhưng ý tưởng tốt đẹp muốn dọn sạch siêu thị cuối cùng đã c.h.ế.t yểu.
"Khu vực này dù sao cũng ít người, coi như là vùng ven thành phố rồi. Chúng ta muốn thu thập nhiều vật tư hơn, chỉ có thể đi vào trung tâm thành phố. Nhưng tang thi ở đó..." Có những trung tâm thương mại mở cửa 24/24, dù là đêm khuya người cũng đông như mắc cửi.
Khi mạt thế ập đến, nếu những người kẹt lại trong trung tâm thương mại biến thành tang thi.
Vậy thì hiện trạng trong đó bây giờ... chỉ nghĩ thôi đã thấy tê da đầu. Hơn nữa thành phố này được mệnh danh là thành phố không ngủ, rất nhiều nơi kinh doanh mở cửa suốt ngày đêm, số lượng tang thi đó...
"Chúng ta không vào được, người khác cũng không vào được, cái này không vội. Trước mắt chúng ta phải tìm mấy chiếc xe, tốt nhất là loại chở được vật tư mà lại chịu va đập tốt. Thu thập nhiều nhiên liệu, những thứ này đều là tài nguyên không thể tái tạo.
Tích trữ được bao nhiêu thì tích trữ. Cậu luôn cảm thấy mạt thế này đến rất kỳ lạ...
Thông thường im hơi lặng tiếng thế này chỉ là màn dạo đầu. Phía sau còn có màn kịch hay, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng..."
Chu Thất muốn vỗ tay khen ngợi cậu út luôn. Hắn không biết gì cả, nhưng lại có thể từ những dấu vết để lại mà suy luận ra nhiều thứ như vậy.
Không hổ danh là người từng làm lính đặc nhiệm, khả năng sinh tồn max điểm.
Mọi người nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút rồi tiếp tục lên đường. Tiếp theo không có cơ hội cho Chu Thất ra sân nữa, tất cả mọi người, bao gồm cả Chu Nhật đều cảm thấy sắc mặt Chu Thất trông hơi dọa người, thực sự không thích hợp chạy nhảy theo họ, cho nên đến mỗi địa điểm, Chu Thất đều là người bị giữ lại trông xe.
Xe đậu tại chỗ, khóa cửa lại, đâu cần người đặc biệt trông coi. Chẳng qua là không muốn cái con bệnh Chu Thất này bệnh càng thêm bệnh mà thôi.
Không cần hỏi, Chu Thất cũng biết sau này mọi người đi thu thập vật tư tuyệt đối sẽ không đưa cô theo nữa.
Cho nên việc thức tỉnh dị năng không gian là việc cấp bách.
Không dám ở bên ngoài quá lâu, mọi người lại lục soát vài cửa hàng nhỏ, cuối cùng tìm thấy thùng chứa dầu ở trạm xăng, lấy đầy mười thùng lớn, thuận tay lấy luôn một chiếc xe tải chở về biệt thự.
Chuyến đi thu thập đầu tiên coi như hoàn thành viên mãn.
Về đến nhà, dì Khang đã nấu cơm xong đang ngóng trông mọi người trở về.
Thấy mọi người đều bình an quay lại, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà nội Lý bày biện bát đũa, gọi mọi người ăn cơm.
Bữa tối là thịt kho tàu hầm khoai tây. Hầm đầy một nồi lớn. Mùi thịt thơm nức, miếng thịt bóng loáng, khoai tây hầm mềm nhừ, ngấm đẫm vị thịt.
Chỉ ngửi thôi đã khiến người ta không kìm được tiết nước miếng.
Nếm một miếng, vị thịt lan tỏa trong miệng, cảm giác thỏa mãn đó quả thực tiệc Mãn Hán toàn tịch cũng không đổi.
