Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Cô Ấy Tung Hoành Mạt Thế - Chương 318: Sếp Mới Là Chu Tiểu Thất
Cập nhật lúc: 07/03/2026 03:05
Lúc này, trên chiếc xe buýt nhỏ phía sau, mọi người đang bàn tán vô cùng rôm rả...
Đội phó Nghiêm lái xe, Tần Húc Nhiên ôm s.ú.n.g, nhắm mắt dưỡng thần ở ghế phụ. Anh không tham gia vào câu chuyện, nhưng khóe môi thỉnh thoảng khẽ nhúc nhích chứng tỏ anh chưa hề ngủ.
"Tiểu Chu Nhật, sao nhóc không đi xe hơi mà lại chạy sang chen chúc trên chiếc xe buýt nhỏ này với bọn chị thế? Chiếc xe hơi kia có ghế bọc da thật, ngồi êm ái hơn xe buýt nhiều cơ mà."
Vừa đ.á.n.h xong một trận lại được ăn uống no nê. Vết thương trên người cũng đã được bôi t.h.u.ố.c, Điền Tình lúc này như được "hồi sinh" tại chỗ.
Chu Nhật và Thúy Thúy ngồi cạnh nhau. Cả hai đều bé xíu, chân thả thõng chẳng chạm tới sàn. Chu Nhật ngồi rất ngay ngắn, hai bắp chân khép sát vào nhau, còn Thúy Thúy thì đu đưa đôi chân nhỏ, tay cầm cây kẹo mút ăn vô cùng ngon lành. Bọn trẻ chẳng hề hứng thú chút nào với chủ đề mọi người đang nói trên xe.
Anh Chu Nhật ở đâu thì cô bé ở đó. Giao Chu Thất cho Bạc Hiền, Thúy Thúy rất yên tâm. Nếu không có Bạc Hiền... tất nhiên Thúy Thúy sẽ dính lấy mẹ Chu Thất rồi. Tư duy của cô nhóc chỉ đơn giản và thẳng thắn như vậy thôi.
Chu Nhật không lên tiếng. Khuôn mặt nhỏ nhắn căng cứng, cậu bé càng như vậy, Điền Tình lại càng muốn trêu chọc để cậu phải mở miệng.
"Đội trưởng của chúng ta đúng là bá đạo thật. Vừa mở cửa xe, ôm Tiểu Thất lên cái là hô hào đội trưởng Trình lái xe đi luôn. Chẳng thèm đợi hai đứa nhóc đáng thương các em gì cả."
"Điền Tình, cô đừng trêu Chu Nhật nữa. Chắc đội trưởng có chuyện cần nói với đội trưởng Trình nên mới ngồi chung xe đấy, cô đừng có làm hư trẻ con." Tên To Con không nhìn nổi nữa, bé Chu Nhật đáng yêu thế cơ mà.
Lại còn cả bé Thúy Thúy nữa, vừa xinh xắn lại vừa ngoan ngoãn. Tên To Con cưng hai đứa nhỏ này c.h.ế.t đi được, chỉ hận không thể lúc nào cũng được chung xe với chúng.
Điền Tình lè lưỡi, moi từ trong ba lô ra mấy thanh sô-cô-la nhét vào tay Chu Nhật: "...Chị chỉ là nhớ hai đứa quá thôi, ngoan nào, đừng giận nhé. Chị thích Chu Nhật với Thúy Thúy lắm đấy."
Chu Nhật không muốn nhận cho lắm, cậu bé vốn dĩ chẳng thích mấy thứ dinh dính này. Nhưng Thúy Thúy lại thích, nên cuối cùng Chu Nhật vẫn miễn cưỡng nhận lấy sô-cô-la, để mặc Điền Tình hung hăng vò xoa cái đầu nhỏ vài cái.
"Sao tôi lại làm hư trẻ con được, bé Chu Nhật thông minh lắm đấy nhé. Thằng bé nhìn ra đội trưởng và đội trưởng Trình có chuyện cần nói nên mới dắt Thúy Thúy lên chiếc xe buýt này. Thằng bé ấy à, tâm tư lanh lẹ lắm, chỉ được cái mặt lúc nào cũng lạnh tanh như tảng băng nhỏ thôi. Này Tên To Con, đội trưởng bảo sau này chúng ta sẽ ở lại căn cứ Phượng Hoàng, có phải là... từ nay về sau chúng ta sẽ không phải nhận mấy cái nhiệm vụ thập t.ử nhất sinh kia nữa không...
Căn cứ Phượng Hoàng do Tiểu Thất thành lập. Vậy có phải Tiểu Thất chính là sếp sòng của chúng ta rồi không?"
Tuy Điền Tình đang cười, nhưng trong giọng nói lại thoảng nét m.ô.n.g lung, mờ mịt.
Từ sau tận thế, dưới sự lãnh đạo của Bạc Hiền, tiểu đội đã trở thành "viên gạch" của căn cứ, hễ đâu cần là dời đến đó. Từ viện nghiên cứu, trưởng quan Bạc, cho đến những gia tộc quyền thế... Bọn họ sai bảo tiểu đội cứ như thể các thành viên trong đội sẽ không biết mệt, không biết c.h.ế.t là gì vậy.
Ban đầu Điền Tình thật ra cũng chẳng oán thán gì. Cô là người khoác trên mình bộ quân phục, dĩ nhiên nơi nào nguy hiểm, nơi nào cần thì cô sẽ xông pha. Thế nhưng, sau hai lần đi làm nhiệm vụ cùng Chu Thất, Điền Tình bỗng nhiên cảm thấy có chút tủi thân.
Tiểu đội luôn phải nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Nhưng đổi lại chỉ là sự giễu cợt của người khác...
Họ bảo sở dĩ tiểu đội có thể nhận những nhiệm vụ khó nhằn nhất, toàn bộ là nhờ có trưởng quan Bạc chống lưng, chứ thực chất năng lực của đội cũng chỉ ở mức bình thường. Đổi thành tiểu đội khác đi làm thì cũng hoàn thành suôn sẻ thôi, khéo còn làm tốt hơn cả tiểu đội Vương Bá ấy chứ.
Hàm ý trong những lời lẽ đó chính là: tiểu đội của họ dẫu có vào sinh ra t.ử, thì hóa ra vẫn mang tiếng là kẻ đi chiếm tiện nghi.
Không khí ở tiểu đội Phượng Hoàng lại hoàn toàn khác biệt.
Trước khi Chu Thất ra khỏi nhà, bà nội Lý sẽ càm ràm dặn dò cả buổi sáng, sẽ chuẩn bị sẵn những món ăn ngon miệng để Chu Thất cất vào không gian.
Đội trưởng Trình sẽ càu nhàu mắng Chu Thất không biết chừng mực, nhưng rồi lại âm thầm đi tìm đội trưởng Bạc, gởi gắm anh nhất định phải bảo vệ cô thật tốt.
Trình Tiểu Phong, Vũ Thừa, Cảnh Sướng, hay thậm chí là cả bé Chu Nhật, đều sẽ lén lút dặn dò bọn họ đừng chê bai Chu Thất. Rằng sức khỏe Chu Thất không tốt, thể lực yếu kém, dù cô có lỡ làm kỳ đà cản mũi tiểu đội thì cũng xin đừng trách cứ cô.
Tất cả mọi người trong tiểu đội Phượng Hoàng đều sẽ âm thầm làm những việc mà họ cho là tốt nhất cho Chu Thất sau lưng cô.
Mỗi lần Chu Thất đi ra ngoài trở về, cô đều nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ tất cả mọi người trong đội, giống hệt như một người anh hùng khải hoàn rảo bước trở về.
Nhìn lại bọn họ mà xem, trước khi đi thì bị ra lệnh bằng mọi giá phải hoàn thành nhiệm vụ, lúc về thành lại bị người ta chỉ trỏ, mỉa mai là lũ "con ông cháu cha" lại về rồi kìa.
Điền Tình ngày càng có ác cảm với căn cứ cũ. Ch phòng, vừa ngả lưng là ngáy o o ngay lập tức.
Đội phó Nghiêm khách sáo thêm vài câu cũng bị bà nội Lý đẩy thẳng vào phòng.
Tần Húc Nhiên đã chìm vào giấc ngủ, ngủ cực kỳ say sưa an ổn.
Đội phó Nghiêm buông một tiếng thở dài nhẹ nhõm, cảm giác cả cơ thể như được thả lỏng hoàn toàn. Cuối cùng anh cũng không phải hao tâm tổn trí, không phải lúc nào cũng nơm nớp đề phòng nữa, rốt cuộc cũng có thể có một giấc ngủ yên bình rồi.
Hôm đó, khoảng sân nhỏ yên tĩnh lạ thường, ngay cả Thúy Thúy cũng bị ra lệnh cấm không được làm ồn.
Phòng ốc đã được phân chia xong xuôi, đương nhiên là không có phần của Bạc Hiền.
Ngay cả bà nội Lý cũng chẳng thấy việc Bạc Hiền vừa bước vào sân viện đã phóng vèo một cái chui tọt vào phòng Chu Thất có gì là không ổn. Đôi lứa yêu nhau, xa cách lâu như vậy, dĩ nhiên là phải thân mật âu yếm chút rồi. Cái đạo lý này đến một bà lão như bà còn thấu hiểu nữa là...
Cho nên khi Trình Phong trở về vào buổi tối, phát hiện Bạc Hiền vậy mà lại chung phòng với Chu Thất liền tức giận đến mức nhảy chồm chồm, bà nội Lý bèn ném lại một câu nhẹ bẫng: "Kẻ no không thấu nỗi khổ của người đói."
Trình Phong: "..."
Hàn Nguyệt kéo Trình Phong ngồi xuống, nhét cái bát cơm vào tay anh, răn dạy: "Đừng có làm mất hứng, người ta là Tiểu Thất còn chẳng nói gì. Anh làm cậu mà cứ lo bò trắng răng."
Trình Phong: "..."
"Đội trưởng Trình yên tâm đi, đội trưởng của chúng tôi biết chừng mực mà, huống hồ đây cũng đâu phải lần đầu hai người ở chung phòng. Lúc Tiểu Thất đi làm nhiệm vụ cùng chúng tôi, đội trưởng vì muốn bảo vệ cô ấy nên lúc nào cũng ngủ chung phòng với Tiểu Thất."
Trình Phong: "..." Càng nghe càng không yên tâm thì phải làm sao bây giờ?
Chỗ Trình Phong thì mặt lạnh như tiền, toát ra hàn khí "người sống chớ lại gần". Còn ở phía bên kia, Bạc Hiền và Chu Thất đang tay trong tay tình chàng ý thiếp bước vào.
Rõ ràng là đôi trẻ đang vô cùng hòa hợp, hai má Chu Thất đỏ hồng hây hây. Nhìn cô lúc này có vẻ đã giảm bớt được mấy phần ốm yếu bệnh tật.
"Sao vậy ạ? Sao mọi người cứ nhìn cháu thế?" Chu Thất nghi hoặc hỏi. Cảm giác từ lúc cô bước vào phòng ăn, ánh mắt của tất cả mọi người cứ như có như không dán c.h.ặ.t lên người cô. Dẫu cô có cố tình lờ đi, thì bị nhìn chằm chằm mãi cũng thấy kì quái chứ.
"Chỉ là thấy hôm nay sắc mặt em đặc biệt tốt thôi." Hàn Nguyệt cất lời khen ngợi.
"...Ban nãy cháu ngủ một giấc rất ngon." Chu Thất lảng sang chuyện khác.
Thấy Bạc Hiền bình an, trong lòng cô rốt cuộc cũng buông được tảng đá lớn. Lại thêm việc bị người đàn ông này ôm ôm hôn hôn nồng nhiệt cả buổi trời, sắc mặt cô không tốt mới là lạ đấy! Cô cảm giác nếu để Bạc Hiền giày vò thêm một lúc nữa, chắc cô hộc m.á.u mũi ra mất.
Hồi tối qua, khi người đàn ông này chỉ còn thoi thóp một hơi thở, Chu Thất từng nghĩ chỉ cần anh khỏe lại, bắt cô đ.á.n.h đổi thứ gì cô cũng cam lòng. Bây giờ cô xin rút lại lời thề đó! Đàn ông thối, cho tí ánh nắng là rực rỡ ch.ói chang ngay. Chói chang đến mức cô hận không thể c.h.ặ.t quách đôi tay hay táy máy, móc luôn đôi mắt của anh ra cho xong.
"Có anh ở đây, sắc mặt của Tiểu Thất sau này ngày nào cũng sẽ hồng hào như vậy."
Anh không lên tiếng thì thôi, vừa mở miệng là Trình Phong đã không nhịn nổi nữa.
"Sao? Cậu nói thế là ý bảo lúc cậu không có ở đây, tôi bạc đãi Tiểu Thất chứ gì?"
"...Lúc tôi không có mặt, Tiểu Thất ăn không ngon ngủ không yên. Có tôi ở bên, Tiểu Thất ăn no ngủ kỹ. Đội trưởng Trình cảm thấy không phải vậy sao?"
"...Tất cả ngậm miệng lại, ăn cơm."
Chu Thất cảm thấy hơi đau đầu, có phải sau này ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh múa mép đọ khẩu chiến này không đây? Cảm giác như cô sắp trở thành cái bánh quy kẹp nhân mất rồi. Một bên là bạn trai, một bên là cậu ruột...
Tuy chẳng ai dám làm cô ấm ức, nhưng cô vẫn mong muốn cả nhà hòa thuận yêu thương nhau cơ mà.
"Ai mà còn nói thêm một câu nào nữa, bắt đầu từ ngày mai xách m.ô.n.g đi gác cổng thành hết cho cháu. Đúng lúc có hai cái cổng, mỗi người gác một cái đi!"
Mọi người: "..." Đôi khi sự im lặng cũng là một loại thái độ.đầu cho có lệ rồi vẫy tay gọi Chu Nhật và Thúy Thúy cùng về khoảng sân nhỏ để ngủ bù.
Tạ Ninh từ từ thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng đang khuất dần của Chu Thất, quay sang nhìn Trình Phong: "Đội trưởng Trình, mấy người này là người sống sót mới đến ạ... Có cần sắp xếp chỗ ăn ở không?"
Tạ Ninh phụ trách việc ra vào cổng thành, thi thoảng cũng dẫn người đi tìm Hàn Nguyệt để hỗ trợ bố trí chỗ ở.
Đây vốn dĩ chỉ là một cuộc đối thoại hết sức bình thường.
Ít nhất thì Trình Phong cũng chẳng nghe ra điểm gì bất thường trong đó.
Nhưng Bạc Hiền lại nhướng mày, thầm nghĩ gã thanh niên này gan cũng to đấy, dám công khai khiêu khích anh.
"Không phiền cậu, chúng tôi cứ ở luôn trong viện của Tiểu Thất là được rồi."
"Như thế sao được? Người ngoài sao có thể tùy tiện vào sân viện làm phiền cô Thất... Hay là để tôi tìm cho các anh một cái viện khác nhé." Tạ Ninh tự biên tự diễn.
Chưa đợi Trình Phong cất lời, Bạc Hiền đã nở nụ cười như có như không, lên tiếng trước.
"Người ngoài không được vào, nhưng 'người nhà' thì đương nhiên là được rồi. Người anh em, đừng mất công lo liệu làm gì, tôi tự biết sắp xếp cho mình. Phải không, cậu nhỏ?"
Trình Phong cứ nghe anh ta gọi "cậu nhỏ" là lại thấy đau cả đầu.
"Tự cút ra chỗ khác đi, đừng có làm phiền tôi. Tiểu Tạ, cậu không cần để ý đến cậu ta đâu, cậu ta muốn ở đâu thì ở, tốt nhất là ra gầm cầu mà ngủ..."
Tuy ngoài miệng Trình Phong buông lời chê bai, nhưng sự thân thiết toát ra từ trong lời nói ấy lại khiến Tạ Ninh cảm thấy nghẹn ứ trong lòng.
Cậu ta vốn là thành viên có mối quan hệ tốt nhất với Trình Phong trong đội an ninh. Ngày thường ở trước mặt anh, cậu ta vẫn hay tỏ ra không câu nệ lớn nhỏ. Trình Phong tính tình rộng lượng nên cũng chẳng bao giờ chấp nhặt.
So với những người khác, cậu ta có phần tùy tiện, phóng túng hơn khi ở trước mặt anh, và Trình Phong cũng mặc kệ. Những người khác thấy vậy còn hay trêu đùa, nói rằng có khi đội trưởng Trình coi cậu ta như cháu rể tương lai cũng nên.
Dù Tạ Ninh ngoài miệng phản bác, nhưng trong lòng lại mở cờ vui vẻ.
Vậy mà giờ đây, thái độ của Trình Phong đối với cái tên họ Bạc này lại rành rành là khác biệt. Dù luôn miệng chê bai, nhưng sự gần gũi thầm kín ấy là thứ mà một người ngoài như cậu ta dù có cố cách mấy cũng không thể xen vào được.
Tạ Ninh đành trơ mắt đứng nhìn Bạc Hiền và Trình Phong bước ra một góc riêng để nói chuyện.
Chẳng biết hai người đang nói gì, chỉ thấy Trình Phong thỉnh thoảng giơ tay chỉ chỏ khắp bốn phía căn cứ, tên họ Bạc lúc thì gật đầu, lúc lại nhíu mày. Nhưng phần lớn thời gian, khóe môi hắn luôn ngậm ý cười. Trình Phong có vẻ rất ghét nụ cười đó, đã chỉ tay cảnh cáo hắn mấy lần.
Thế nhưng tên họ Bạc kia chẳng hề bận tâm, thậm chí cười càng lúc càng trắng trợn hơn.
"Người anh em, tôi nghe Chu Nhật kể cậu từng một thân một ngựa xông ra khỏi thành để đuổi theo Tiểu Thất... nói là muốn bảo vệ cô ấy hả?"
Khổng An An sáp lại gần, khoác vai Tạ Ninh ra chiều thân thiết y như anh em tốt.
Tạ Ninh nhìn anh ta, ánh mắt khẽ lóe lên.
Mới tối qua, Khổng An An còn bê bết vết thương, hôn mê bất tỉnh. Mới qua bao lâu đâu? Trông anh ta bây giờ đã tràn trề sinh lực, chạy nhảy tung tăng rồi. Tạ Ninh có dự cảm chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà cậu ta không biết, nhưng đám người này rõ ràng không hề có ý định kể cho cậu ta nghe.
"Lúc đó tôi đâu biết cô Thất lợi hại như vậy, sợ cô ấy dắt theo Chu Nhật và Thúy Thúy ra ngoài gặp nguy hiểm nên mới không biết trời cao đất dày mà đuổi theo." Tạ Ninh giải thích. Sự thật dĩ nhiên đâu phải thế.
Lúc đó cậu ta thực sự nghĩ Chu Thất rất yếu đuối.
Vốn định làm màn "anh hùng cứu mỹ nhân". Ai ngờ kết cục lại quá đỗi bi t.h.ả.m.
Kể từ dạo ấy, Tạ Ninh gần như chẳng dám nhìn thẳng vào mặt Chu Thất nữa. Chỉ sợ cô nhớ lại bộ dạng nhếch nhác, t.h.ả.m hại của mình lúc đó.
"Mắt nhìn người của cậu cũng được đấy, chỉ là đến lúc phải đi cắt kính rồi."
Hả? Tạ Ninh ngơ ngác.
"... Nhắm trúng Tiểu Thất thì mắt nhìn dĩ nhiên không tồi rồi, nhưng mà thấy Tiểu Thất cần cậu bảo vệ... Chậc chậc, chàng trai trẻ tự tin gớm nhỉ. Cậu mang dị năng gì? Cấp mấy rồi? Lực chiến xếp thứ mấy trong căn cứ này?"
Điền Tình cũng xúm lại gần.
Thấy Tạ Ninh bị Khổng An An hỏi cho hồn bay phách lạc, luống cuống tay chân, ánh mắt cứ láo liên chẳng biết nhìn đi đâu, cô liền quyết định sắm vai anh hùng ra tay "cứu vớt" cậu thanh niên đáng thương này.
Trên chuyến xe về lúc nãy, Khổng An An đã nhắc đến cái cậu Tạ Ninh này, nói rằng chắc chắn cậu ta sẽ nảy sinh nghi ngờ về dị năng của Chu Thất.
Suy cho cùng, cậu ta tận mắt chứng kiến cảnh Khổng An An thương tích đầy mình được khiêng vào phòng, sau đó Chu Thất bước vào, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, chỉ một chốc sau Khổng An An đã có thể chạy nhảy tung tăng bước ra. Phàm là người bình thường thì ai chẳng sinh lòng nghi vực.
Hồi nãy ở trên xe, đội phó Nghiêm đã giao Tạ Ninh cho hai người bọn họ "xử lý". Đương nhiên không đến mức phải g.i.ế.c người diệt khẩu, nhưng dằn mặt một chút để cậu ta hiểu cái giá của việc bép xép lắm mồm thì vẫn rất cần thiết.
Ở bên này, Khổng An An và Điền Tình kẻ xướng người họa, Tạ Ninh đành phóng ánh mắt cầu cứu về phía Trình Phong.
Nhưng lúc này, Trình Phong làm gì có tâm trí đâu mà quan tâm đến cậu ta.
Anh đang bận bàn bạc với Bạc Hiền cách đối phó với làn sóng tang thi có khả năng ập đến theo như dự đoán của Chu Thất. Dù sao thì Khổng An An và Điền Tình cũng chẳng dám g.i.ế.c người phóng hỏa trong căn cứ, cùng lắm chỉ là trêu chọc Tạ Ninh một phen, chẳng sứt mẻ tay chân gì, thế nên đội trưởng Trình cũng chẳng thèm can thiệp vào.
"Chỉ cảnh báo thôi thì chưa đủ, chúng ta phải thiết lập vài phòng tuyến... ít nhất là ba phòng tuyến. Mỗi phòng tuyến sẽ chia cắt, phân luồng từ hai đến ba phần mười lượng tang thi. Dù cả ba phòng tuyến có bị chọc thủng, thì số lượng tang thi lọt được đến cổng thành cũng chỉ còn lại khoảng một, hai phần mười. Lúc đó dốc sức liều mạng chiến đấu thì chắc vẫn trụ được, không đến nỗi bị chúng phá thành."
"Cậu nói nghe nhẹ nhàng ghê... Làm thế nào bây giờ? Đó là tang thi chứ có phải ch.ó mèo đâu, bọn chúng không biết đau, không có tri giác, quả thực giống như một cỗ máy vĩnh cửu vậy." Trình Phong đau cả đầu, càng nghĩ càng thấy hối hận vì ban đầu lỡ bàn bạc riêng với Hàn Nguyệt quyết định ở lại nơi này, rồi hai người hợp sức thuyết phục Chu Thất. Địa thế ở đây thật sự là... dễ công khó thủ.
"Để tôi nghĩ cách. Với số lượng người sống sót trong căn cứ hiện tại, không chỉ lập ra được một đội an ninh hàng trăm người đâu... Ngày mai cứ mở một đại hội động viên để tuyển binh. Đội viên của tôi sẽ đích thân huấn luyện họ. Tôi sẽ bàn bạc với Tiểu Thất xem nên bố trí phòng tuyến thế nào.
Đội trưởng Trình, lần này e là một trận chiến vô cùng khốc liệt đấy.
Có khi còn khó khăn gấp mười, gấp trăm lần đợt rét cực độ, hàng trăm lần chặng đường lội suối trèo đèo của mọi người, trăm lần trận chiến g.i.ế.c c.h.ế.t Lưu Hưng... Anh chuẩn bị sẵn tâm lý đi."
Rơi vào tai người khác, có lẽ họ sẽ cho rằng Bạc Hiền đang giật gân, chuyện bé xé ra to. Nhưng thực chất không phải vậy.
Anh hiểu Chu Thất như hiểu chính bản thân mình. Một khi Chu Thất đã trịnh trọng nêu ra, sự việc chắc chắn phải cực kỳ nan giải.
Lần trước khi Chu Thất suy đoán sắp có t.h.ả.m họa mới, giọng điệu tuy nghiêm túc nhưng chưa đến mức nặng nề như vậy, và rồi ngay sau đó là đợt rét khắc nghiệt ập tới. Nhiệt độ giảm sâu đột ngột chẳng biết đã làm c.h.ế.t cóng bao nhiêu người đang vật lộn sinh tồn. Thảm họa kinh hoàng nhường ấy cũng chẳng khiến Chu Thất lộ ra vẻ mặt trầm trọng như bây giờ.
Vậy mà làn sóng tang thi lần này...
Bạc Hiền và Trình Phong nhìn nhau, đều cảm thấy áp lực đè nặng như núi. Hai người bàn bạc xong thì trời cũng đã sáng bảnh mắt.
"Đi ăn chút gì đi đã. Cậu bao lâu chưa ngủ rồi, thoạt nhìn cứ tưởng gấu trúc quốc bảo ấy chứ. Ăn xong thì về tiểu viện ngủ một giấc đi, lát nữa tôi sẽ thông báo cho mọi người, sáng mai mở đại hội người sống sót.
Cậu tự mình đứng ra tuyển người, ai không chịu gia nhập đội hộ vệ thì lúc làn sóng tang thi thực sự ập tới, đừng hòng nhận được sự che chở của căn cứ."
Sắc mặt Trình Phong không được tốt lắm. Thức trắng một đêm chỉ là chuyện phụ, quan trọng hơn là anh cảm thấy gánh nặng trên vai sắp đè sập mình rồi.
Dù sao thì hiện tại không chỉ có một mình anh gánh vác nữa, Bạc Hiền đã đến.
Trình Phong không muốn thừa nhận rằng sự xuất hiện của Bạc Hiền khiến anh như trút được gánh nặng, nhưng quả thực anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn vài phần. Tên họ Bạc này tuy đáng ghét, nhưng không thể phủ nhận năng lực cường hãn của hắn. Căn cứ đang rất cần một người như vậy, một người mạnh mẽ với sức chiến đấu siêu quần.
Hắn lại còn là bạn trai của Tiểu Thất, quả thực chính là vị chỉ huy căn cứ được "đo ni đóng giày"...
