Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Cô Ấy Tung Hoành Mạt Thế - Chương 6: Cùng Nhau Trọng Sinh
Cập nhật lúc: 08/01/2026 19:44
"Mẹ gặp được con thì vui lắm. Cục cưng ngoan, gọi mẹ tiếng nữa đi."
"...Mơ đi."
Chu Thất ôm c.h.ặ.t Chu Nhật vào lòng, cảm giác kích động như tìm lại được báu vật đã mất. Cô thì thầm kể cho Chu Nhật nghe những việc mình đã làm sau khi tỉnh lại.
"Con không biết sắc mặt của bà mẹ kế kia khó coi thế nào đâu! Lần này Chu Vũ Thần mất đi không gian, mẹ muốn xem ả ta làm sao mà hung hăng trong mạt thế được. Còn cả hai cha con họ Trác nữa... Sớm muộn gì mẹ cũng băm vằm bọn chúng thành trăm mảnh."
Chu Thất kể, Chu Nhật yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng ậm ừ phụ họa.
Cái dáng vẻ ông cụ non ấy, trông còn đáng tin cậy và trầm ổn hơn cả Chu Thất.
Cả hai đều không nhắc đến chuyện mình đã c.h.ế.t như thế nào.
Dường như đó là chủ đề không cần thiết phải nói ra.
Chu Thất đã ở lại, đương nhiên phải giúp trại trẻ mồ côi mua sắm thêm nhiều vật tư.
Năng lực cô có hạn, không thể nói ra lời đề nghị đưa tất cả trẻ em trong trại trẻ đi tị nạn. Điều duy nhất cô có thể làm là nhắc đi nhắc lại với chị Tôn chuyện tích trữ hàng hóa, cẩn thận với tận thế.
Chị Tôn tất nhiên không coi là thật, chỉ nghĩ Chu Thất xem tiểu thuyết nhiều quá, bị hoang tưởng thôi.
Chu Nhật vẫn ít nói như trước, nhưng lúc nào cũng đi theo sau Chu Thất, giống hệt một cái đuôi nhỏ. Vì thế biệt danh "cái đuôi nhỏ" dần dần được mọi người trong trại trẻ biết đến.
Chu Thất mua quần áo mới cho tất cả bọn trẻ, đặc biệt mua rất nhiều quần áo ấm, mỗi đứa đều được chia mấy chiếc áo lông vũ dày dặn.
Cô còn tích trữ một lô gạo, bột mì, lương thực, dầu ăn cho trại trẻ.
Mấy cán bộ nhân viên, cộng thêm bác Triệu trông cổng, bác sĩ Tiền, và hơn ba mươi đứa trẻ. Số đồ này đủ cho họ ăn dùng trong nửa năm.
Cuối cùng còn thuê người gia cố tường rào cho trại trẻ. Cổng sắt rào thưa được thay bằng cổng sắt dày kín mít. Viện trưởng Tôn quả thực không biết phải dùng từ gì để hình dung về con người Chu Thất nữa...
Cô gái này nhìn thì gầy guộc chẳng có mấy lạng thịt, gió thổi là bay. Nhưng làm việc lại sấm rền gió cuốn, hơn nữa thằng bé Tiểu Thập Thất thế mà lại phá lệ hợp với cô. Ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau người ta, ai nói chuyện với nó nó cũng chẳng thèm để ý, chỉ khi cô gái Chu Thất kia mở miệng, Tiểu Thập Thất mới có phản ứng.
Mọi lo lắng của chị Tôn trong mười ngày qua đều bị những lời nói và hành động của Chu Thất xua tan.
Ngày rời đi, Chu Nhật tự mình đeo tay nải. Vài bộ quần áo cộng thêm quà chia tay mà các bạn nhỏ trong trại trẻ tặng.
Chẳng đáng giá gì, nhưng là tấm lòng của bọn trẻ.
Trước kia Tiểu Thập Thất sẽ chẳng có biểu cảm gì đâu, nó không nhận quà, cũng chẳng bao giờ tặng quà. Nhưng hôm nay, nó đều nhận hết, còn cẩn thận cất vào trong túi.
Trước khi ra cửa, nó nắm tay Chu Thất quay đầu lại.
"Mẹ Tôn, bảo trọng." Viện trưởng Tôn suýt thì khóc vì vui sướng. Nuôi thằng bé suốt bảy năm trời, trước khi đi cuối cùng nó cũng chịu nhìn bà một cái t.ử tế, chua xót quá đi thôi.
Mất mười ngày, hai người cuối cùng cũng bước lên chiếc xe khách nhỏ để về nhà.
Trong mười ngày này, mẹ con Minh Na không tìm thấy Chu Thất, không biết sau lưng đã hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà cô bao nhiêu lần rồi.
Về đến căn biệt thự ở ngoại ô thì đã là buổi trưa ngày hôm sau.
Việc sửa sang đã hoàn tất, nhìn tường rào cao gần ba mét và cánh cửa sắt dày mới thay, đây là lần đầu tiên sau khi gặp lại Chu Nhật khen ngợi Chu Thất. "Làm tốt lắm."
"...Cảm ơn đã khen, vẫn còn cần cải thiện thêm."
Vào cửa, biệt thự nhỏ hai tầng đã được lắp thêm khung cửa sổ chống trộm, cửa vào phòng cũng thay bằng loại cửa chống trộm kiên cố.
Lúc này cách thời điểm mạt thế giáng xuống còn nửa tháng nữa.
Chu Thất dẫn Chu Nhật đến nhà kho trước, dưới sự chứng kiến của Chu Nhật, cô thu hết số vật tư đã mua trước đó vào không gian.
Cảnh tượng này quá thần kỳ, dù ở mạt thế đã từng thấy những dị năng giả không gian khác, Chu Nhật vẫn nheo mắt lại. Trong lòng nhóc con đã bắt đầu lên danh sách mua sắm rồi.
Trước kia khổ vì không có chỗ chứa, nên số vật tư nó và Chu Thất mang theo rất hạn chế, buộc phải thường xuyên ra ngoài tìm kiếm, biết bao lần gặp nguy hiểm suýt mất mạng. Giờ có không gian rồi... "Không chỉ mua lương thực, thịt đông lạnh, trái cây, đồ uống, còn có sữa nữa... chúng ta đều phải mua. Mẹ, lần này chúng ta nhất định sẽ không t.h.ả.m hại như trước nữa đâu!"
Tiếp theo đó liên tục ba ngày, Chu Thất dắt Chu Nhật lượn lờ khắp hang cùng ngõ hẻm. Tiền tiêu như nước chảy, đổi lại là từng xe từng xe vật tư tươi ngon.
Trong không gian có ao nước và đất đai.
Chu Thất muốn thử trồng ít lương thực và trái cây. Sau mạt thế, đồ tươi sống có tiền cũng không mua được.
Nếu cô có thể tự sản xuất, biết đâu còn có thể dựa vào cái này mở một siêu thị nhỏ thời mạt thế, kiếm chút tinh hạch để nâng cấp dị năng.
Kiếp trước cấp độ dị năng của cô và Chu Nhật đều dựa vào việc g.i.ế.c tang thi, đào tinh hạch, thăng cấp từng chút một. Nhưng làm vậy quá chậm, cho nên cuối cùng khi bị bán đứng, cấp độ dị năng của cô và Chu Nhật đều không cao, mới không có khả năng phản kháng.
Nếu kỹ năng của cô và Chu Nhật đủ cao, thì chẳng ai dám đ.á.n.h chủ ý lên họ cả.
Đây chính là mạt thế, cá lớn nuốt cá bé, mọi thứ đều dựa vào thực lực để nói chuyện.
Cuối cùng cô sắm thêm vài chiếc máy phát điện và thiết bị lọc nước. Sau mạt thế nguồn nước cũng bị ô nhiễm, bên cạnh không có dị năng giả hệ Thủy thì nước uống cũng là một vấn đề nan giải. Đương nhiên Chu Thất đã vét sạch nước đóng chai của mấy cái siêu thị, tài nguyên dự trữ đủ cho cô và Chu Nhật sống mấy đời, nhưng vật tư thì ai mà chê nhiều chứ.
Hiện tại thứ duy nhất còn thiếu là v.ũ k.h.í phòng thân.
Súng ống thì khỏi nghĩ, có tiền cũng không mua được.
Vậy chỉ có thể là d.a.o kiếm thôi, Chu Thất nghĩ đến cậu út của mình.
Mẹ cô mất sớm, bố không muốn cô qua lại quá gần gũi với bên nhà ngoại, nên mấy năm nay ngoài việc gọi điện chúc tết mỗi khi xuân về, cô chẳng có liên lạc gì khác.
Sau này ông bà ngoại lần lượt qua đời. Chỉ còn lại một người cậu út từng làm lính đặc chủng.
Nhà họ Chu và bên đó cứ thế dần dần xa cách.
Lần cuối cô gặp vị cậu út này là khi còn bé xíu. Kiếp trước cô cũng từng nghĩ đến việc đi tìm người thân, chỉ là khi cô trèo đèo lội suối tìm đến nhà ông ngoại thì đã người đi nhà trống.
Cô nghe ngóng khắp nơi, biết được vào giai đoạn đầu mạt thế, cậu út của cô cùng bạn bè gian nan cầu sinh, vì thân thủ rất tốt nên địa vị trong đội không thấp. Đáng tiếc là sau một lần ra ngoài tìm kiếm vật tư thì không thấy trở về nữa. Tuy nhiên cậu ấy có để lại cho cô một con d.a.o găm, gửi gắm cho người bạn, sau khi xác định được thân phận của cô thì người đó đã giao lại. Về sau con d.a.o găm đó cô luôn mang theo bên mình, đã vài lần cứu mạng cô và Chu Nhật.
"Chúng ta đi tìm cậu út đi." Chu Thất bàn bạc với Chu Nhật, Chu Nhật không có ý kiến gì, người thân của Chu Thất không nhiều, cứu thêm được một người Chu Thất cũng sẽ vui vẻ. Chỉ là cậu út của Chu Thất: "Con phải gọi cậu ấy là gì? Ông cậu sao?"
Trong đầu Chu Thất tưởng tượng ra cảnh vị cậu út chưa đến ba mươi tuổi của mình bị gọi là ông cậu... "Ừm, cứ gọi thế đi, tỏ vẻ con hiểu lễ phép."
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy. Chu Thất báo danh tính, đối phương trầm mặc hồi lâu.
Sau đó hắn tỏ ý những thứ Chu Thất cần có thể kiếm được, nhưng hắn phải qua xem tại sao Chu Thất lại cần những thứ này. Chị cả đã mất, là một người cậu, hắn có nghĩa vụ ngăn cản Chu Thất lầm đường lạc lối.
Chu Thất ngoan ngoãn báo địa chỉ.
Sau đó gượng gạo giải thích: "Biết đâu là do nhớ cháu đấy. Dù sao cũng là cậu cháu một nhà mà." Giọng người đàn ông trong điện thoại mang theo vài phần du côn, khác hẳn với hình tượng người đàn ông từng đi lính trong nhận thức của Chu Thất.
Chu Nhật im lặng, giả vờ mình chỉ là một bé ngoan bảy tuổi, thế giới của người lớn nó không hiểu.
Vị cậu út kia đến rất nhanh, ngày hôm sau đã bấm chuông cửa. Chu Thất mở cổng sắt, chỉ thấy bên ngoài có một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc vô cùng cá tính, quần xanh lá phối với áo sơ mi hồng. Hắn đẩy gọng kính râm trên sống mũi, đ.á.n.h giá Chu Thất từ trên xuống dưới. Một lúc lâu sau hắn mới mở miệng: "A Thất?"
Chu Thất gật đầu, nghiêng người để lộ Chu Nhật.
"Nó là Thập Thất... đứa bé cháu nhận nuôi. Thập Thất, gọi ông cậu đi."
Mắt đã bị "tra tấn" bởi gu thời trang của cậu, Chu Thất quyết định cũng tặng lại một bất ngờ.
"Khéo quá, cậu cũng mang đến cho cháu một đứa em trai đây. Trình Tiểu Phong, gọi chị đi." Một thiếu niên choai choai thấp hơn cậu út Trình Phong nửa cái đầu thật thà mở miệng gọi một tiếng chị.
