Thuê Bạn Trai - Chương 3
Cập nhật lúc: 09/09/2026 03:01
Thượng Trạch vào lớp, ngồi bàn cuối cùng sát cửa sau. Nghiêng đầu một chút là có thể thấy qua cửa sổ cô Lý đang đỏ mặt tía tai quát mắng ai đó, và cả thằng Lý Tuần đang cười hề hề trông rất đáng đ.á.n.h kia.
Cậu ta tên Lý Tuần. Vừa nãy cô Lý gầm lên một tiếng là cậu nghe rõ.
Trông cậu ta chẳng giống một người biết khuôn phép chút nào.
Cậu ta đẹp trai, Thượng Trạch nghĩ. Có lẽ chính cái thái độ chẳng theo khuôn phép ấy đã khiến Lý Tuần có một khí chất rất hút người. Ánh mắt nhìn có vẻ lơ đãng nhưng thực ra rất sắc. Khóe miệng lúc nào cũng như sắp cong lên thành một nụ cười, nhưng cũng có thể lập tức xụ xuống. Đứng thì hơi gù lưng, chỉ đeo khuyên một bên tai, tóc dài quá gáy vì chẳng mấy khi chăm chút... Từ đầu đến chân đều toát lên vẻ của một gã chơi bời.
Thượng Trạch nghĩ, "Đàn ông không hư, đàn bà không yêu" là nhảm hết sức. Dù sao thì tất cả phụ nữ xung quanh cậu, kể cả mẹ cậu, đều cho rằng đàn ông chẳng có ai tốt, toàn là xấu cả. Nhưng câu này có áp dụng được với người đồng tính không? Một gã gay hư hỏng sẽ hấp dẫn một gã gay khác hơn chăng? Nếu đúng thì việc cậu thấy Lý Tuần tuy có vẻ hư nhưng lại đẹp trai cũng là dễ hiểu.
Không, Lý Tuần không hư. Bởi vì tuy trông cậu ta có vẻ là một gã chơi bời, nhưng cậu ta đã tốt bụng chở cậu bằng xe đạp điện tới tận cửa lớp, và vì thế mà bị cô Lý tóm gọn.
Nhưng tệ hơn nữa là, Lý Tuần rất có thể không phải gay.
Thượng Trạch tự hỏi tại sao mình lại đi phỏng đoán xu hướng tính d.ụ.c của một người con trai chỉ mới gặp qua một lần, và là một Lý Tuần chẳng giống mình từ đầu đến chân. Với một người xa lạ như Lý Tuần, đây là một hành vi rất khiếm nhã. Về sau cậu đành kết luận rằng, mặc dù tuổi dậy thì sinh lý của cậu đã đến từ lâu, nhưng vì vừa mới nhận ra mình là gay nên tuổi dậy thì tâm lý của cậu vừa mới bắt đầu.
Vì vậy, đó chỉ là sự rung động nhất thời của tuổi mới lớn, còn Lý Tuần thì tình cờ lại rất cuốn hút.
Cậu xòe bàn tay ra nhìn một lúc tờ giấy ăn nhàu nát trong lòng bàn tay, rồi ném nó vào thùng rác sau lưng.
Cậu hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, thấy mọi người đều đang xem sách, hình như chẳng ai để ý đến mình, càng không có ai đọc được suy nghĩ của mình, cậu mới yên tâm.
Vừa định mượn sách của bạn bàn trước thì cô Lý gọi cậu ra ngoài.
"Vừa nãy tôi đang mắng Lý Tuần, em ngó nghiêng ngóng cái gì thế hả? Sợ tôi ăn tươi nuốt sống nó hay sao?"
Thượng Trạch ngạc nhiên vì nãy giờ cô giáo vẫn để ý đến việc cậu nhìn ra cửa sổ, rõ ràng là cô đang nói chuyện mặt đối mặt với Lý Tuần mà. Chủ nhiệm đúng là có ba đầu sáu tay thật. Có điều cô Lý có lẽ nghĩ cậu và Lý Tuần là bạn, nên cậu không phản bác, chỉ cúi đầu cho qua.
"Em đừng lo. Trước đây cô dạy cấp hai. Lớp của Lý Tuần lên cấp ba rồi, nhưng vẫn có mấy đứa còn ở dưới tay cô, bọn nó cũng không liên lạc được với Lý Tuần. Cô vất vả lắm mới bắt được nó, vậy mà nó cứ như nước đổ đầu vịt, chẳng nghe lọt tai lời nào. Nếu em liên lạc được với nó, thì vẫn nên khuyên nó quay lại đi học. Cô đã xem điểm thi vào cấp ba của em, tuy đề thi của em khác bên này, nhưng thành tích là thật sự tốt. Nó có được người bạn như em thì cô đỡ phải lo, cô sợ nó giao du với đám người xấu bên ngoài lắm. Các em cùng tuổi, có lẽ dễ nói chuyện với nhau hơn. Em khuyên nó nhiều vào nhé."
"Vâng ạ." Dù Thượng Trạch chẳng biết làm cách nào để liên lạc được với Lý Tuần, nhưng cậu vẫn nhận lời.
Sau đó cô Lý còn dặn dò này nọ về việc lấy đồng phục, sách vở, học hành chăm chỉ, cậu đều cảm ơn hết và báo là đã hiểu. Khiến cô Lý vừa nhìn đã thấy yên tâm. Quả nhiên là một đứa trẻ đáng tin cậy. Hơn Lý Tuần gấp trăm lần!
Bàn trước của Thượng Trạch là lớp trưởng lớp Ba, Tưởng Mộng Đan. Cô bạn này có khuôn mặt bầu bĩnh, hai má lúm đồng tiền, lại hay cười nên trông rất thân thiện, dễ gần. Cô bạn này cao những mét bảy tám. Dù trông khá dễ thương, nhưng một khi đứng lên quản lý kỷ luật thì vẫn rất có uy.
Tưởng Mộng Đan rất nhiệt tình, thấy Thượng Trạch đến muộn hai tuần, liền cho mượn vở ghi của các môn. Thượng Trạch xem hiểu vở của cô ấy cũng mất khá nhiều công sức đấy.
Chỉ là những người có thành tích cực tốt thì vở ghi thường chẳng ngay ngắn, rõ ràng như sách tham khảo, mà đều có hệ thống logic riêng. Như Tưởng Mộng Đan, vở của cô gần như không ghi công thức hay định nghĩa, viết phăng tên chương, bên dưới là vài con số, rồi ghim mấy bài tập, bên dưới bài tập thì vẽ vài công thức bậy bạ thôi cũng chẳng ra hồn một lời giải. Đó là vở ghi của cô.
Thượng Trạch tự đọc lại sách giáo khoa mới nhận ra, thì ra các con số dưới tên chương là số trang trong sách, nơi có những công thức và định nghĩa quan trọng. Ồ, là lười chép đấy mà. Rồi cậu tự làm mấy bài tập mẫu Tưởng Mộng Đan đã ghim vào, thấy đúng là chọn bài rất hay. Mấy bài đầu tiên là ứng dụng đơn giản của một công thức trong sách, mấy bài sau là ứng dụng tổng hợp tất cả công thức và định nghĩa của cả chương. Mấy ký hiệu cô vẽ nguệch ngoạc thực ra là những cách tiếp cận khác nhau để giải bài, tuy chỉ có phần bắt đầu, nhưng cứ theo hướng tư duy của cô là có thể giải ra được.
Thượng Trạch theo vở của Tưởng Mộng Đan để bù bài vở, càng học càng phục tư duy học tập của cô. Cậu rất quý người kiểu này. Theo cậu, để làm mọi thứ một cách nhàn nhã thành thạo, không chỉ cần luyện tập lâu dài, mà còn cần có một tâm thế thoải mái, tự nhiên.
Cậu cũng thích làm dáng mà. Thanh thiếu niên tuổi mới lớn có ai không thích làm dáng? Thành tích xuất sắc, ngoại hình đẹp trai, quần áo hiệu, khi cần còn có thể kéo vĩ cầm trình diễn tài lẻ. Kể cả hôm trước cái gã gì mà đôi mắt ưu uẩn gì đó trong khung chat cũng buông một câu "cha nội, cái game thành phố của ông xây hoành tráng vãi" làm cậu hơi hãnh diện một chút. Nhưng không thể phủ nhận rằng, cậu làm dáng rất mệt.
Cậu phải cố gắng bằng hai ba Tưởng Mộng Đan mới đạt được thành tích ưu tú; sáng dậy sớm hơn nửa tiếng để dưỡng da và tạo kiểu tóc, người khác cuối tuần được nghỉ ngơi thì cậu lại đến phòng tập tạ và chạy bộ để giữ vóc dáng; bố mẹ cậu tuy có kiếm được chút tiền nhưng vẫn luôn giữ quan niệm "con trai phải khổ rèn" nên cũng chẳng mua cho cậu bao nhiêu đồ hiệu, phần lớn là cậu dành dụm tiền tiêu vặt tự mua; lên cấp ba hầu như chẳng có cơ hội nào để trổ tài, chẳng ai biết cậu đạt cấp 6 vĩ cầm cả.
Cho nên Thượng Trạch rất ngưỡng mộ những người có thể làm mọi thứ trông thật dễ dàng như Tưởng Mộng Đan. Còn Lý Tuần lại là một kiểu người khiến Thượng Trạch hoàn toàn ngưỡng mộ khác: đội cái đầu như cỏ mọc, đạp cái xe đạp điện như sắp hỏng, sống chẳng khác gì một mớ hỗn độn, vậy mà vẫn nhận được sự quan tâm của người khác. Cô Lý dù đã chủ nhiệm lớp mới vẫn nhớ đến một tên đầu đường xó chợ cũ này, mấy đứa bạn cũ trong lớp thỉnh thoảng cũng nhắc đến cậu ta, còn cậu Thượng Trạch đây chỉ mới tiếp xúc có một lần mà đã cứ hay nghĩ vẩn vơ nhớ tới cậu ta. Loại người này có một sức hút kỳ lạ, khiến cả thế giới cứ như xoay quanh họ, nhưng bản thân họ lại chẳng thèm quan tâm đến thế giới này. Thật đáng ghét!
Nhưng đồng thời lại rất cuốn hút một kẻ luôn vất vả làm dáng như Thượng Trạch. Càng nghĩ càng bực, một thằng Lý Tuần chỉ vì nhất thời nổi hứng làm một việc tốt mà vô cớ trở thành đối tượng so sánh trong mùa xuân muộn mằn của đời cậu.
Thượng Trạch xin bạn cũ của Lý Tuần số QQ của cậu ta, nhập dãy số ấy vào, nhấn tìm kiếm, và thấy "Đôi mắt ưu uẩn giấu sau kính râm" đã là bạn bè của mình từ lâu rồi.
Cậu ngẩn người một lúc, rồi bật cười. Cậu mở cái hộp thoại đã từng chat đó và nhắn:
Trạch: [Chào bạn, có nhận chơi game thuê không?]
Đầu kia trả lời rất nhanh:
Đôi mắt ưu uẩn giấu sau kính râm: [Chào sếp, có nhận ạ, đây là bảng giá, mời sếp xem qua ^o^]
Chắc là cậu ta kết bạn với quá nhiều người, nên quên mất mình rồi.
Thượng Trạch hơi thất vọng. Cậu cứ tưởng công trình thành phố ảo của mình sẽ để lại ấn tượng khó phai trong lòng Lý Tuần chứ. Nhưng cậu nhanh ch.óng điều chỉnh lại tâm trạng. Biết đâu, cậu cũng có thể học được cách làm mọi thứ thật nhẹ nhàng, tự nhiên thì sao.
