Thuê Nhà 3 Năm, Chủ Nhà Lại Là Bạn Trai - 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:18
Tôi nghe thấy cô ấy gọi điện thoại cho môi giới, hẹn thời gian ký hợp đồng.
Gọi xong, cô ấy đứng dậy đi ra ngoài.
Không ngờ vừa hay lại va phải bạn thân tôi đang bưng cà phê vội vã chạy tới.
Chiếc váy trắng của cô gái bị cà phê hắt lên, lem luốc cả một mảng lớn.
Điện thoại của bạn thân tôi cũng vô tình rơi xuống đất, màn hình vỡ toạc.
Tôi vội vàng bước qua, cùng bạn thân liên tục xin lỗi cô gái ấy.
May mà đối phương tính tình rất tốt, từ đầu đến cuối không nói nửa câu khó nghe nào.
Cuối cùng, tôi thêm WeChat của cô ấy.
Tôi định sau đó sẽ bồi thường tiền váy cho cô ấy.
Sau khi ngồi xuống, tôi vừa chuyển tiền cho cô gái kia, vừa thuận miệng trách bạn thân.
“Cậu chạy nhanh như vậy làm gì, đến điện thoại cũng rơi vỡ rồi kìa.”
Ở góc dưới bên phải, mục bảng tin bỗng hiện lên một chấm đỏ nhỏ.
Tôi vô thức bấm vào xem thử.
Là bài đăng cô gái kia vừa đăng.
[Đã tìm được nhà rồi, sắp bắt đầu cuộc sống sống chung ngọt ngào đây.]
Vị trí bên dưới hiện lên rõ ràng đến ch.ói mắt.
Chính là khu Kim Sắc Gia Viên, nơi tôi đã thuê suốt ba năm qua.
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, giọng nói lớn của bạn thân bất ngờ đập thẳng vào tai tôi.
“Trời đất ơi! Cậu có biết tớ tra được gì không!”
“Bà chủ văn phòng môi giới kia là mẹ ruột của Chu Lỗi!”
“Chị em à, cả nhà này đang hợp sức bày trò lừa tình lừa tiền ở đây đấy!”
Hôm qua sau khi xem nhà xong, trong đầu tôi nảy ra một suy đoán vô cùng hoang đường.
Để kiểm chứng suy đoán ấy, tôi nhờ mẹ của bạn thân chạy giúp một chuyến đến văn phòng môi giới đó.
Nhà bạn thân tôi cũng là người địa phương, mẹ cô ấy lại nổi tiếng giỏi ăn nói.
Bà ấy có thể kéo đại một người ngoài đường nói chuyện cả nửa ngày không hết chuyện.
Chỉ cần vài phút, bà ấy đã có thể thăm dò gia cảnh người ta đến rõ ràng mạch lạc.
Bạn thân uống liền một hơi hết cốc nước chanh lớn.
Hơi thở còn chưa kịp ổn định, cô ấy đã sốt ruột báo cáo tình hình với tôi.
“Mẹ tớ giả vờ muốn mua nhà, rồi chạy đến văn phòng môi giới đó.”
“Bà ấy nói chuyện với bà chủ kia đến mức hai người gọi nhau chị em thân thiết luôn rồi.”
“Bà chủ đó còn lục ảnh con trai trong điện thoại ra khoe với mẹ tớ.”
“Sau đó tớ cầm ảnh chụp chung của cậu và Chu Lỗi hỏi lại mẹ tớ, bà ấy nói nhìn rõ rành rành, con trai bà chủ đó chính là tên Chu Lỗi kia!”
Tôi và Chu Lỗi đã ở bên nhau suốt năm năm.
Nhưng anh ta chưa từng đưa tôi đi gặp bố mẹ anh ta dù chỉ một lần.
Anh ta nói bố mẹ mình làm ăn ở Tân Cương.
Quanh năm suốt tháng họ hiếm khi quay về, ngay cả Tết cũng là anh ta bay đến Tân Cương thăm họ.
Mà quả thật mỗi năm vào dịp Tết, anh ta đều biến mất vài ngày.
Khi trở về, anh ta còn mang theo vài túi đặc sản Tân Cương tặng tôi.
Vì vậy tôi vẫn luôn tin chắc vào lời giải thích của anh ta.
Ai mà ngờ được, ngay cả chuyện này anh ta cũng có thể nói dối trơn tru đến thế.
Mấy năm qua, rốt cuộc trong miệng anh ta có bao nhiêu câu là thật?
Giữa mùa hè nóng nực, tôi lại không nhịn được mà rùng mình một cái.
Bạn thân tiếp tục nói với tôi:
“Mẹ tớ lúc đó còn cố ý khen con trai bà ta đẹp trai tài giỏi, rồi hỏi anh ta đã có bạn gái chưa, nói muốn giới thiệu cháu gái bên ngoại cho anh ta.”
“Cái miệng mẹ tớ đúng là biết bịa ghê thật, ngay tại chỗ đã bịa ra một cô cháu gái đến tuổi kết hôn thuộc gia đình A9, nghe mà bà già kia hai mắt sáng rực lên luôn.”
“Cậu đoán sau đó thế nào?”
Bạn thân khinh thường bĩu môi, giọng điệu mỉa mai kéo dài.
“Bà ta nói con trai mình có nhà có xe, lương năm một triệu, tính cách tốt, tính tình cũng tốt, chỉ còn thiếu đúng một cô bạn gái thôi!”
Tôi cười lạnh một tiếng: “Có nhà có xe thì miễn cưỡng còn tính là đúng, nhưng lương năm một triệu thì bịa hơi quá đà rồi.”
“Chứ còn gì nữa! Chỉ mình anh ta mà cũng dám nhận lương năm một triệu, bà ta không tự cân xem con trai mình được mấy cân mấy lạng à?”
Chiếc xe kia là anh ta mua vào năm thứ hai sau khi đi làm.
Một chiếc BMW cũ trị giá hơn một trăm nghìn tệ.
Căn nhà kia là một căn hộ nhỏ nằm ở tầng giữa.
Chu Lỗi là lập trình viên, làm việc trong một công ty Internet tầm trung.
Lương năm của anh ta căn bản còn chưa đến bốn trăm nghìn tệ.
Mẹ anh ta vì muốn con trai trèo cao, đúng là dám thổi phồng không biết ngượng miệng.
Bà ta cứ thế ép con trai mình thành hình tượng một người đàn ông chất lượng cao trong mắt người khác.
Bạn thân càng nói càng bất bình thay tôi.
“Hóa ra cậu yêu anh ta nhiều năm như vậy, mẹ anh ta căn bản chưa từng coi cậu ra gì.”
“Chẳng trách bao năm qua, bà ta chưa từng gặp mặt cậu một lần.”
Tôi đến từ một huyện nhỏ ở miền Nam.
Bố mẹ tôi mở một phòng khám da liễu trong huyện.
Nghĩ lại thì có lẽ Chu Lỗi đã sớm nói điều kiện gia đình tôi cho mẹ anh ta biết.
Một gia cảnh bình thường như vậy, chắc chắn không thể lọt vào mắt mẹ anh ta.
Mẹ anh ta căn bản chưa từng coi trọng tôi.
Ngay từ đầu, Chu Lỗi đã không có ý định nghiêm túc đi cùng tôi đến cuối.
Anh ta ở bên tôi lâu như vậy, chẳng qua chỉ là vừa giữ một người bên cạnh, vừa tìm một lựa chọn tốt hơn.
