
Thượng Thượng Tương
Việc đầu tiên Giang Thời Tự làm sau khi trọng sinh sống lại.
Chính là đưa cho tôi năm viên thu/ốc trá/nh th/ai khẩn cấp,
“Ngoan, em cũng không muốn bị đứa trẻ tàn tật này hành hạ cả đời nữa đúng không?"
Anh ta nhặt chiếc áo lót ném qua, thờ ơ nói:
“Kiếp trước ở bên em quá đau khổ.
“Uống hết chỗ này đi, từ nay về sau đừng gặp lại nữa."
Tôi nhìn Giang Thời Tự vốn luôn mang vẻ cao quý, phong nhã trước mặt mà sững sờ.
Bởi vì tôi cũng là người trọng sinh trở về ——
Kiếp trước chúng tôi rõ ràng đã sinh ra một cặp long phụng thai hoàn toàn khỏe mạnh.
Chúng đều là những đứa trẻ lương thiện và hiếu thảo.
Sau khi tôi và Giang Thời Tự trăm tuổi già đi, chúng còn thành tâm quỳ lạy khắp các ngôi chùa lớn nhỏ.
Chỉ vì muốn chúng tôi, sau khi ch/ết cũng sẽ vĩnh viễn không chia lìa.












