Thuyền Tôi Chèo Là Thật - 1

Cập nhật lúc: 18/07/2026 10:00

Những bức ảnh Tống Bạc Giản lén nhìn tôi chơi piano đã lan truyền khắp trường một cách ch.óng mặt. 

Tôi ra sức giải thích, khẳng định anh chỉ là bạn cùng phòng.

Đàn anh khóa trên cười khẩy: "Ánh mắt cậu ta dính c.h.ặ.t lấy cậu như thế kia rồi! Ở cái thành phố này, người ta gọi mấy cặp đôi trẻ là bạn cùng phòng từ bao giờ thế?"

Tôi nín lặng, chẳng nói nên lời.

Sau đó, khi tham gia một hoạt động của trường, tôi bị ép phải nhảy nhóm cùng Tống Bạc Giản. 

Để tránh tiếp xúc, trong suốt quá trình tập luyện, tôi luôn giữ khoảng cách hết mức có thể. Tuy nhiên, anh lại kéo mạnh tôi vào lòng, đầu ngón tay khẽ lướt qua eo tôi, thì thầm: "Sao lại né tránh? Chẳng phải chúng ta là một đôi à?"

01

Một đôi! Với ai? Tôi á!

Tôi nhíu mày, vội vàng thoát khỏi vòng tay của Tống Bạc Giản.

Khi đang định nói cho ra lẽ, giọng nói không hài lòng của biên đạo múa vang lên: "Em sinh viên kia đứng xa thế?"

Tôi bối rối, vội vàng lên tiếng xin lỗi. 

Có người lập tức huýt sáo trêu chọc: "Thầy ơi, hai người họ đang giận dỗi nhau đấy ạ!"

Thầy giáo chỉnh lại kính, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu liếc qua liếc lại cả hai khiến tôi chỉ muốn chui xuống đất và biến mất ngay lập tức! 

Mấy người cứ vui vẻ với nhau đi, đừng lôi tôi vào cuộc chứ!

Còn về việc tại sao họ lại nghĩ tôi và Tống Bạc Giản đang xích mích, có lẽ do cả hai chúng tôi đều chẳng nói với nhau câu nào. 

Trời đất ơi, tôi vốn dĩ còn chẳng quen biết Tống Bạc Giản!

Tôi bắt đầu hối hận vì đã đăng ký tham gia.

Kế hoạch ban đầu là ghép cặp giữa nam và nữ, tổng cộng có tám cặp, nhưng một bạn nữ đã rút lui giữa chừng. Tôi vừa hay đăng kí đúng lúc đó lại giúp đội đủ người. Tuy nhiên, vấn đề là - tại sao tôi lại phải đóng vai nữ?

Khi bạn cùng phòng Trương Ức biết chuyện, cậu ta cười sặc sụa. 

Tôi vỗ mạnh vào đầu cậu ta: "Thử cười nữa xem!"

Trương Ức cố nhịn nhưng khóe môi vẫn cứ giật giật: "Tranh giành cho cố, xong giờ hối hận rồi phải không?"

Đúng vậy, ban đầu Trương Ức định đăng ký vì có cô em khóa dưới mà cậu ta thầm thích trong đó. 

Sau đó, cô ấy bỏ cuộc, Trương Ức cũng không được chọn. 

Còn tôi, sau khi nghe cố vấn nói, nếu tham gia cái này sẽ được cộng thêm điểm rèn luyện, tôi đã hào hứng nộp đơn ngay lập tức.

Mãi đến lúc tập luyện, tôi mới nhận ra bạn nhảy của mình lại chính là đối tượng tin đồn - Tống Bạc Giản.

Tôi bắt đầu chùn bước. Nếu thực sự nhảy cặp với anh, mấy người cuồng đẩy couple kia sẽ phát điên mất. 

Lúc đề nghị đổi bạn nhảy với người khác, bọn họ đều nhìn Tống Bạc Giản rồi đồng loạt từ chối. 

Thôi được rồi, không đổi thì thôi! Vì điểm rèn luyện, khiêu vũ cùng nhau cũng có gì đâu chứ?

Nhưng tôi đã đ.á.n.h giá thấp trình độ gán ghép của đám chuyên gia ship couple trong trường.

Buổi biểu diễn còn chưa bắt đầu,  từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy một tấm băng rôn khổng lồ trên khán đài: "Không ship Giản Thịnh đời không vị. Cặp đôi đẹp nhất trường Kinh Đô!"

Là người trong cuộc, tôi xấu hổ đến mức không dám nhìn, chỉ biết quay mặt đi chỗ khác. 

Vừa ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp ánh mắt sáng rực của Tống Bạc Giản. 

Anh mỉm cười với tôi, đáy mắt ẩn chứa một sự dịu dàng khó tả.

Mặc đồ nữ thật là phiền phức, tà váy dài nên rất dễ bị giẫm trúng. 

Tống Bạc Giản đứng bên cạnh, rất lịch sự giúp tôi xách tà váy. 

Những người khác đều đi theo cặp nam nữ, chỉ có tôi và anh là một ngoại lệ. 

Lẽ đương nhiên, chúng tôi trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. 

Tôi chỉ là một sinh viên đang nỗ lực vì điểm rèn luyện thôi mà…

Bước lên sân khấu với trái tim nặng trĩu, màn biểu diễn vừa kết thúc tôi đã sải bước bỏ chạy thật nhanh. Nhưng vừa mới bước chân ra, tôi đã giẫm vào tà váy, cả người ngửa ra sau, ngã thẳng vào vòng tay của Tống Bạc Giản. 

Đột nhiên, những tiếng thét ch.ói tai vang dội lại từ phía khán giả như muốn nổ tung cả hội trường.

Tối hôm đó, diễn đàn trường bùng nổ. 

Bức ảnh chụp cảnh Tống Bạc Giản ôm tôi lan truyền khắp nơi, nhìn từ góc độ đó, trông cứ như chúng tôi đang hôn nhau vậy...

Dưới bài đăng, bình luận liên tục nhảy: 

[Aaaaaaa! Từ Thịnh ngại kìa, người duy nhất mặc váy hồng luôn đó!]

[Anh em ơi, nhìn anh Tống kìa! Nụ cười quá là yêu chiều luôn.]

[Anh ấy làm tôi khóc mất rồi.]

[...]

[Một chàng trai đỏ mặt còn chân thật hơn cả lời tỏ tình. Tới luôn đi hai anh!]

Mấy người đó thấy tôi đỏ mặt từ lúc nào thế hả?

Trương Ức cầm điện thoại, tặc lưỡi bảo: "Nếu không phải là bạn cùng phòng với mày, tao cũng tưởng hai người đang hẹn hò thật đấy."

"Đều là đàn ông cả, nói linh tinh gì vậy! Đi ngủ đi!"

Tôi liên tục khẳng định mình trong sạch, nhưng dường như cả trường đều đã mặc định chúng tôi là một đôi.

02

Trong tình cảnh bất lực, tôi chỉ còn cách leo lên giường đi ngủ. 

Không kìm lòng được mở điện thoại ra lần nữa, một ý nghĩ bất chợt lóe lên khiến mặt tôi nóng bừng. 

Lúc đó... Chúng tôi thực sự đã chạm môi nhau...

Tống Bạc Giản giật mình, gần như theo bản năng vươn tay ra đỡ lấy tôi. 

Do quán tính, cả người anh ép sát vào người tôi. 

Tôi hoảng hốt quay lại theo phản xạ, đúng lúc môi hai đứa chạm nhau. 

Dù chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi nhưng cả hai đều sững sờ.

Nỗi khổ lớn nhất đời sinh viên là phải đi học lúc 8 giờ sáng. 

Vì có một tiết học bắt buộc vào buổi sáng nên tôi vội vàng vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu, mỗi lần đều sát giờ bước vào lớp. 

Vừa xuống đến sân, tôi đã thấy một bóng hình quen thuộc.

Tống Bạc Giản đang cầm bữa sáng trên tay, lặng lẽ đứng ở cửa.

Anh ngước lên vô tình chạm phải ánh mắt của tôi. 

Sắp đến giờ vào lớp nên tôi vội quay đi, chạy thẳng một mạch đến khu giảng đường. 

Tôi vào được chỗ ngồi trước khi tiếng chuông vang lên đúng nửa phút. Khi bước vào, ánh mắt của cả lớp hiện rõ vẻ kinh ngạc. Hôm nay tôi đâu có ăn diện gì, sao mọi người lại nhìn ghê thế? 

Mãi đến khi Tống Bạc Giản ngồi xuống ngay bên cạnh, tôi mới nhận ra...

Khoan đã, sinh viên của khoa Công nghệ thông tin làm cái quái gì ở khoa Văn của chúng tôi vậy?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thuyền Tôi Chèo Là Thật - Chương 1: 1 | MonkeyD