Thuyền Tôi Chèo Là Thật - 7

Cập nhật lúc: 18/07/2026 10:02

Đến lượt Lâm Nhã Tư thua, cô ta chọn thử thách. 

Một cậu bạn lên tiếng: "Đã chơi là phải chơi cho tới! Chị Nhã Tư, chị chọn một người ở đây rồi hôn một cái đi!"

Thế là cả hội bắt đầu hò hét cổ vũ: "Hôn đi! Hôn đi!"

Lâm Nhã Tư mỉm cười đứng dậy, đi thẳng về phía chúng tôi. Dù lúc đó ý thức đã mơ màng, tôi vẫn thừa biết cô ta đang nhắm tới Tống Bạc Giản.

Tôi dồn hết sức bình sinh lao thẳng vào lòng Tống Bạc Giản, gào lên: "Đừng có lại gần đây! Yêu ma quỷ quái tránh xa ra hết cho tôi!"

Mọi người đều được một phen cười bò trước màn làm loạn vì say xỉn của tôi. Họ còn đề nghị Tống Bạc Giản đưa tôi về nghỉ ngơi trước.

Chẳng nói chẳng rằng, Tống Bạc Giản vác tôi lên vai rồi đi thẳng. 

Tôi ngoái lại, làm mặt quỷ với Lâm Nhã Tư còn đang đứng ngơ ngác đằng sau.

Đừng ai hòng cướp được Tống Bạc Giản của tôi!

Gương mặt Lâm Nhã Tư lộ rõ vẻ hậm hực, tuy nhiên sau đó lại chuyển thành một nụ cười cưng chiều. 

Hả? Cô ta đang cười cái kiểu gì vậy?

Vừa về đến nhà, Tống Bạc Giản quăng tôi lên giường, rồi cúi người đè lên. Anh bóp nhẹ cằm tôi, gặng hỏi: "Sao vừa nãy em lại chắn trước mặt anh?"

Ý gì đây? Anh lại nghĩ tôi đang cản trở anh à?

Tôi vừa định lăn khỏi giường đã bị Tống Bạc Giản giữ c.h.ặ.t lại. Anh kéo lỏng cà vạt rồi khéo léo trói hai tay tôi lại.

"Tống Bạc Giản, cởi trói cho em!"

Tống Bạc Giản bỏ qua lời tôi nói, bắt đầu đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên cổ tôi.

"Bé yêu à, tối nay em hư lắm đấy."

"Ngoan cái con khỉ nhà anh!"

10

Tôi vùng vẫy dữ dội, đá mạnh vào eo Tống Bạc Giản.

Anh hừ nhẹ một tiếng rồi giữ c.h.ặ.t lấy chân tôi.

"Tống Bạc Giản, anh đừng làm thế, em sợ lắm."

Dưới tác động của rượu, cảm xúc của tôi trở nên nhạy cảm hơn hẳn, nước mắt cứ thế tuôn ra không tài nào kìm lại được.

"Đồ khốn! Chẳng phải vì Lâm Nhã Tư muốn hôn anh sao. Em còn không được bảo vệ bạn trai mình à?"

Tống Bạc Giản khựng lại, nhận ra mình đã quá đáng vội vàng ôm chầm lấy tôi, dịu dàng dỗ dành: "Anh xin lỗi cục cưng, là anh sai rồi."

"Đừng khóc nữa, đều là lỗi của anh cả."

Tôi sụt sịt, hừ lạnh: "Vốn dĩ là lỗi của anh còn gì."

Tống Bạc Giản vùi đầu vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu: "Đồ ngốc, Lâm Nhã Tư không thích anh, cô ta thích em đấy."

"Hả?" Tôi ngẩn người.

Tống Bạc Giản giải thích: "Lâm Nhã Tư thích nhất kiểu người như em, trắng trẻo, đáng yêu lại còn mềm mại... Thế nên mỗi khi cô ta lại gần em, anh đều thấy lo sốt vó."

Hóa ra là vậy... Thảo nào trước khi đi, vẻ mặt của Lâm Nhã Tư lại kỳ lạ như thế.

Sau một hồi náo loạn, tôi kiệt sức hoàn toàn, chỉ muốn đặt lưng xuống là ngủ ngay. 

Kể từ khi biết về mục đích Lâm Nhã Tư, mỗi lần nhìn thấy cô ta từ xa, tôi đều chủ động đi đường vòng cho lành.

Cuối tuần, bố mẹ bảo tôi về nhà có chuyện quan trọng cần thông báo. Vừa về đến cửa, tôi đã chạm mặt Tống Bạc Giản.

"Sao anh cũng ở đây?" Tôi ngạc nhiên hỏi.

Tống Bạc Giản vẫy vẫy tay: "Mẹ anh gọi anh sang."

Để tôi vào xem rốt cuộc là có chuyện gì!

Trong phòng khách, mẹ tôi, mẹ Tống và bà nội Tống đang trò chuyện vô cùng rôm rả. Bố tôi và ông Tống đang ngồi uống trà ngoài sân. Thấy chúng tôi đến, hai ông mới đứng dậy đi vào nhà.

"Mẹ ơi, mẹ gọi bọn con về có chuyện gì thế ạ?"

Ông Tống lên tiếng: "Tôi thấy giữa tháng sáu năm nay là ngày lành tháng tốt đấy!"

Bố tôi phản đối ngay: "Cái lão già ranh mãnh này! Đã bảo đầu tháng sáu tốt hơn rồi!"

"Khoan đã, sao tự nhiên lại phải chọn ngày ạ?" Tôi ngơ ngác hỏi.

Tống Bạc Giản đứng bên cạnh đã bật cười trước. 

Mẹ tôi đột nhiên lên tiếng: "Chọn ngày cưới chứ ngày gì nữa!"

Tôi hoảng hốt: "Con đã bảo muốn gả đi bao giờ đâu?"

Các bậc trưởng bối vẫn đang tranh luận gay gắt, chẳng ai thèm để ý đến sống c.h.ế.t của tôi cả. Chỉ có Tống Bạc Giản là đang ra vẻ áy náy, khẽ chớp mắt nhìn tôi đầy đáng thương.

"Em thực sự không muốn cưới anh sao?"

"Thật không? Thật vậy à?"

Vì không tài nào cưỡng lại được những lời dỗ dành ngọt ngào của anh, tôi buột miệng đáp: "Cưới, cưới chứ, cưới luôn!"

Cùng lúc đó, các trưởng bối cũng đã chốt xong ngày giờ.

"Chốt ngày này nhé!"

Chúng tôi ấn định hôn lễ vào tháng Sáu, sau khi tốt nghiệp một năm, còn bây giờ cứ làm lễ đính hôn trước.

Tôi chưa bao giờ hình dung nổi có ngày mình lại kết hôn với Tống Bạc Giản. 

Ban đầu, tôi chỉ thấy anh đẹp trai nên muốn thử cảm giác hẹn hò xem sao. Sau này mới biết, anh chính là người tôi đòi cưới hồi nhỏ.

Dù trí nhớ của tôi không tốt, đã quên gần hết mọi chuyện xưa cũ, thế nhưng vẫn luôn có một người thay tôi ghi nhớ sâu sắc lời hứa năm nào.

Chỉ là giờ đây, vai trò đã đảo ngược, đổi thành tôi được gả cho anh. Nhưng kết cục chỉ cần hai người vốn thuộc về nhau, cuối cùng được ở bên nhau là đủ rồi.

Từ khi chính thức công khai, Tống Bạc Giản luôn cố ý khoe khoang đăng bài lên diễn đàn trường.

Anh còn đắc ý bảo: "Chúng mình đúng là trời sinh một cặp, nếu không thì sao trong máy lại xuất hiện nhiều ảnh chụp chung của hai đứa mình đến thế."

Điều anh không biết là, trong đống ảnh làm minh chứng đó, cũng có không ít tấm do tôi chụp lén.

Nhưng tôi sẽ không đời nào nói cho anh biết chuyện này đâu.

Tôi sẽ không để anh biết, thực ra tôi cũng đã thầm thích anh từ rất lâu rồi!

HOÀN

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thuyền Tôi Chèo Là Thật - Chương 7: 7 | MonkeyD