
Tích Trúc
Trong cung yến, cô phụ Hoàng đế bỗng nổi hứng, muốn chỉ hôn cho ta và trưởng tỷ.
Trưởng tỷ vốn luôn nhường nhịn, để ta chọn trước.
Ta thích những nam tử có dung mạo đẹp, tính tình trầm ổn, nội liễm.
Vì thế, ta chọn vị Trạng nguyên lang tài hoa phong nhã.
Trưởng tỷ thì được gả cho một vị tiểu tướng quân kiêu dũng thiện chiến.
Sau khi thành hôn, Trạng nguyên lang vẫn luôn khách sáo xa cách với ta, chưa từng chủ động thân cận.
Ta vốn cho rằng bản tính chàng là như vậy.
Mãi đến trước lúc lâm chung, ta mới nghe chàng thở dài nói:
“Ta thật sự hối hận… năm đó đã thành thân với nàng.”
“Rõ ràng người ta ái mộ là tỷ tỷ của nàng.”
“Nếu được sống lại một đời, ta thà kháng chỉ cũng phải cầu Hoàng thượng thu hồi thánh mệnh.”
Đêm nay, ta lại trở về buổi cung yến ấy.
Ánh mắt ta lướt qua vị Trạng nguyên lang đang căng thẳng, rồi dừng lại trên người phía sau chàng.
“Thần nữ chọn… Tần tướng quân.”












