Tiệc Thọ Mẹ Chồng, Chồng Dẫn Bồ Nhí Mang Bầu Đến Ra Mắt - 12
Cập nhật lúc: 03/08/2026 02:02
“Là tôi.”
“Em là Phương Dao.”
Giọng Phương Dao yếu hơn tôi tưởng.
Dù sao cô ta cũng vừa sinh xong.
“Chị Sở, em muốn nói chuyện với chị.”
“Cô nói đi.”
“Em biết chị hận em. Nhưng anh Cảnh Thâm từng nói với em rằng tình cảm giữa hai người đã hết từ lâu. Anh ấy nói hai người nhiều năm nay chỉ còn là vợ chồng trên danh nghĩa, chẳng qua chưa làm thủ tục thôi.”
“Rồi sao?”
“Em không cố tình làm người thứ ba. Lúc ở bên anh ấy, em thật sự nghĩ anh ấy sắp ly hôn rồi.”
“Anh ta không sắp ly hôn. Anh ta chỉ sắp tống tôi ra khỏi nhà. Hai chuyện đó khác nhau rất xa.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
“Chị Sở, em gọi không phải để cãi nhau với chị. Em muốn thương lượng với chị… chị có thể nương tay một chút để anh Cảnh Thâm bớt thiệt hại không? Hiện giờ anh ấy áp lực rất lớn, công ty lại xảy ra chuyện, nếu…”
“Phương Dao.”
“Dạ?”
“Cô có biết ‘chuyện của công ty’ mà anh ta đang gặp phải bắt nguồn từ đâu không? Vì anh ta lấy tiền công ty đắp lên người cô, khiến các khoản thanh toán bị chậm, rồi bị nhà cung cấp cắt hàng. Từng đồng tiền cô hưởng thụ đều là tiền bị rút khỏi công ty. Bây giờ công ty xảy ra chuyện, cô lại gọi cho tôi bảo tôi nương tay?”
Cô ta không nói gì.
“Cô thử hỏi anh ta xem, căn biệt thự ấy, chiếc xe ấy, hai căn shophouse ấy, cộng với tám vạn tiền chu cấp mỗi tháng, tổng cộng là bao nhiêu? Hơn hai trăm triệu tệ. Nếu số tiền đó còn nằm trong công ty, anh ta dư sức chống thêm ít nhất hai dự án nữa.”
“Em không biết là nhiều tiền đến vậy…”
“Cô không biết, nhưng cô đã hưởng hết. Phương Dao, tôi không hận cô. Cô chỉ là một người phụ nữ trẻ tuổi thiếu tỉnh táo. Nhưng những thứ thuộc về tôi, tôi sẽ không nhường dù chỉ một phân.”
“Chị Sở…”
“Đừng gọi tôi là chị. Tôi đã nói rồi, cô không đủ tư cách.”
Tôi cúp máy.
Điện thoại lại reo, lần này là Lâm Vi.
“Phương Dao vừa gọi cho cậu đúng không?”
“Sao cậu biết?”
“Tớ cho người theo dõi động tĩnh của cô ta. Là Lục Cảnh Thâm bảo cô ta gọi. Anh ta định dùng bài tình cảm, để Phương Dao khóc lóc vài câu xem cậu có mềm lòng không.”
“Mềm lòng? Trái tim tớ trong mười năm hôn nhân này đã bị mài thành đá rồi.”
“Có tin tốt đây. Lịch xét xử của tòa đã có. Phiên sơ thẩm đầu tiên diễn ra thứ Tư tuần sau.”
“Chuẩn bị xong hết chưa?”
“Mọi thứ đã sẵn sàng.”
“Vậy thì nghênh chiến thôi.”
Ngày ra tòa, tôi mặc một bộ vest màu xanh navy.
Không đeo trang sức, cũng không trang điểm đậm.
Gọn gàng, sạch sẽ, dứt khoát.
Trên tòa, đội ngũ luật sư của Lục Cảnh Thâm có tổng cộng năm người.
Dẫn đầu là Tôn Bồi Thành, người mà Lục Cảnh Thâm đã bỏ ra ba triệu tệ để mời, được gọi là “huyền thoại bất bại trong các vụ ly hôn”.
Bên tôi chỉ có một mình Lâm Vi.
Thẩm phán bước vào, phiên tòa bắt đầu.
Tôn Bồi Thành lên tiếng trước.
“Thưa Tòa, quan hệ hôn nhân giữa thân chủ tôi, ông Lục Cảnh Thâm, và bị đơn, bà Sở Vãn Tình, trên thực tế đã rạn nứt nhiều năm. Hai bên cũng đã không còn chung sống như vợ chồng trong thời gian dài. Thân chủ tôi sẵn sàng đưa ra một khoản bồi thường kinh tế hợp lý để kết thúc cuộc hôn nhân này.”
“Khoản bồi thường là bao nhiêu?” Thẩm phán hỏi.
“Ba mươi triệu.”
Thẩm phán nhìn sang phía tôi.
Lâm Vi đứng dậy.
“Thưa Tòa, cái gọi là khoản bồi thường hợp lý của nguyên đơn hoàn toàn không hợp lý. Thân chủ tôi, bà Sở Vãn Tình, trong thời kỳ hôn nhân đã có đóng góp vô cùng quan trọng đối với việc thành lập và phát triển Địa ốc Lục Thị. Những đóng góp ấy bao gồm nhưng không giới hạn ở việc cung cấp ba triệu tệ vốn khởi nghiệp, hỗ trợ soạn thảo điều lệ công ty và hồ sơ dự thầu, đồng thời sử dụng quan hệ cá nhân để giúp công ty mở rộng mạng lưới, giành được khách hàng lớn đầu tiên.”
Cô ấy lấy ra một tập tài liệu.
“Đây là sao kê chuyển khoản ngân hàng năm đó, ba triệu tệ được chuyển từ tài khoản cá nhân của Sở Vãn Tình sang tài khoản cá nhân của Lục Cảnh Thâm vào ngày mười bảy tháng ba, mười năm trước.”
Cô ấy lại lấy ra một tập khác.
“Đây là hồ sơ dự thầu cho dự án đầu tiên của Địa ốc Lục Thị, trên đó thể hiện rõ thời gian in ấn là hai giờ bốn mươi ba phút sáng. Tài khoản máy tính đăng nhập thuộc laptop cá nhân của bà Sở Vãn Tình.”
Tiếp đó là một tập tài liệu nữa.
“Đây là thư từ thương mại với khách hàng lớn đầu tiên của Địa ốc Lục Thị, Tập đoàn Xây dựng Hải Châu. Ở mục người giới thiệu ghi rõ tên Sở Vãn Tình.”
Phòng xử án im lặng vài giây.
Tôn Bồi Thành lật xem tài liệu trong tay.
“Những thứ này chỉ chứng minh bị đơn từng cung cấp một số hỗ trợ trong giai đoạn đầu khởi nghiệp, không thể đ.á.n.h đồng với quyền sở hữu cổ phần công ty…”
“Tôi vẫn chưa trình bày xong.”
Lâm Vi lấy ra một chiếc USB.
“Đây là toàn bộ hồ sơ giao dịch cho thấy ông Lục Cảnh Thâm đã tẩu tán tài sản cá nhân thông qua hai công ty offshore đăng ký tại quần đảo Cayman, gồm Kayhaven Holdings và Lujing International. Trong ba năm qua, tổng số tiền bị chuyển đi là ba trăm hai mươi triệu tệ, trong đó hai trăm mười triệu tệ đã chảy vào tài sản đứng tên bên thứ ba là cô Phương Dao.”
Sắc mặt Tôn Bồi Thành thay đổi.
Anh ta quay đầu nhìn Lục Cảnh Thâm.
Lục Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t hai tay.
“Ngoài ra…”
Giọng Lâm Vi vẫn vô cùng vững vàng.
“Trong thời kỳ hôn nhân, ông Lục Cảnh Thâm đã duy trì quan hệ bất chính kéo dài ba năm với cô Phương Dao. Cô Phương Dao vừa sinh một bé trai trong tháng này, và ông Lục Cảnh Thâm là cha ruột của đứa bé. Đây là giấy chứng sinh của bệnh viện và kết quả xét nghiệm ADN.”
