Tiệc Trăm Ngày Không Ai Đến, Lễ Mừng Thọ Tôi Không Cần Có Mặt - 2

Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:03

“Loại khách sạn lớn như bên con, người nhà quê chúng ta thật sự không được tự nhiên.”

“Con và Gia Ngôn cứ tiếp khách cho tốt, đừng bận tâm đến chúng ta.”

“À phải rồi, anh rể con vừa được thăng chức trưởng phòng, chúng ta đang chúc mừng nó.”

Đến lúc ấy tôi mới hiểu, việc họ không đến không chỉ vì tự ái trước sự giàu có của tôi.

Họ còn muốn trừng phạt tôi vì đã không đưa Thanh Gia về quê làm tiệc theo ý họ và không giao quyền quyết định nghi lễ cho nhà họ Hứa.

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh và dòng chữ ấy suốt một phút.

Sau đó, tôi bật cười.

Không phải nụ cười lịch sự, đúng mực và cứng nhắc.

Mà là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.

Hóa ra không phải họ bận.

Không phải họ không quen.

Cũng không phải sợ làm tôi mất mặt.

Họ chỉ đang dùng cách này để nói rõ với tôi rằng tôi, Thẩm Thanh Từ, cùng con trai Hứa Thanh Gia không thuộc về cái vòng tròn “thoải mái” của họ.

Toàn bộ tâm huyết, tiền bạc và sự tôn trọng mà tôi dành cho bữa tiệc một trăm ngày này, trong mắt họ chẳng qua chỉ là một màn “khoe khoang” cần phải bị bài xích và xa lánh.

Tôi tắt điện thoại rồi ngẩng đầu lên.

Vừa hay tôi chạm phải ánh mắt của Hứa Gia Ngôn đang vội vã đi tới.

Nhìn thấy nụ cười trên mặt tôi, anh sững người rồi nhanh ch.óng bước đến, nắm lấy cánh tay tôi.

Giọng anh tràn đầy áy náy và sốt ruột.

“Thanh Từ, em đừng như vậy, anh…”

“Bố mẹ anh thật sự bận vào cuối năm.”

Tôi ngắt lời anh, giọng bình tĩnh như đang trình bày một sự thật khách quan.

Tôi đã nhìn thấy thông báo tin nhắn hiện trên màn hình điện thoại anh tối qua, nên biết anh nhận được quyết định của họ từ trước.

Anh sững người, dường như không ngờ tôi lại chủ động tìm lý do giúp họ.

Anh vội thuận theo lời tôi.

“Đúng, đúng vậy!”

“Chính là vì bận!”

“Một người đồng đội cũ của bố anh đột nhiên từ nơi khác đến, thật sự không thể từ chối.”

“Mẹ anh cũng vậy, nhà hàng xóm đột nhiên xảy ra chuyện gấp…”

“Đơn vị của anh rể anh cũng đột nhiên phải họp…”

Anh bịa ra hết lời nói dối này đến lời nói dối khác, câu nào cũng đầy sơ hở.

Ánh mắt anh d.a.o động, không dám nhìn thẳng vào tôi.

Tôi bế con, lặng lẽ nghe anh nói.

Đợi đến khi anh nói xong, tôi mới chậm rãi mở miệng, nhấn mạnh từng chữ.

Giọng tôi không lớn, nhưng vang lên rõ ràng trong sảnh tiệc trống trải.

“Hứa Gia Ngôn, anh biết không?”

“Vừa rồi em đã đưa ra một quyết định.”

02

Hơi thở của Hứa Gia Ngôn lập tức nghẹn lại.

Bàn tay đang nắm cánh tay tôi vô thức siết mạnh hơn.

Anh căng thẳng hỏi: “Quyết định gì?”

“Thanh Từ, em đừng bốc đồng.”

“Chuyện này là lỗi của anh.”

“Anh thay bố mẹ xin lỗi em…”

“Xin lỗi sao?”

Tôi khẽ rút tay khỏi tay anh, cụp mắt nhìn đôi mắt ngây thơ của Thanh Gia trong lòng.

“Hứa Gia Ngôn, anh đã hiểu sai một chuyện.”

“Trong thế giới của người trưởng thành, rất nhiều chuyện không thể giải quyết chỉ bằng một lời xin lỗi.”

“Một khi tổn thương đã xảy ra thì không thể xóa bỏ, chỉ có thể bị che lấp.”

Sắc m.á.u trên mặt anh từng chút một rút đi.

Môi anh mấp máy nhưng không thể nói ra một câu.

Tôi bế con, quay người đi ra khỏi sảnh tiệc.

Đôi giày cao gót của tôi giẫm trên nền đá cẩm thạch sáng bóng, phát ra những tiếng vang giòn giã và cô độc.

“Tối nay em sẽ đưa Thanh Gia về nhà bố mẹ em ở.”

Giọng tôi truyền lại từ phía trước, không mang theo chút cảm xúc nào.

“Anh cũng bình tĩnh lại đi.”

“Hãy suy nghĩ cho kỹ xem thứ anh muốn rốt cuộc là một người vợ hay là một kẻ lệ thuộc cần phải vẫy đuôi cầu xin cả nhà anh.”

Sau khi trở về nhà bố mẹ, mẹ không hỏi gì nhiều.

Bà chỉ lặng lẽ chuẩn bị cũi trẻ em cho tôi rồi mang đến một bát yến chưng ấm.

“Thanh Từ, đừng để bản thân chịu ấm ức.”

Trước khi đi ngủ, mẹ ngồi bên giường, khẽ vỗ lưng tôi.

“Hôn nhân không phải màn độc diễn của một người, cũng không phải hoạt động cứu trợ người nghèo.”

“Nếu gia đình ấy từ đầu đến cuối vẫn không biết tôn trọng con, con cũng phải nghĩ kỹ đường lui cho mình.”

Tôi gật đầu rồi mất ngủ suốt đêm.

Sáng sớm hôm sau, tôi thực hiện bước đầu tiên sau khi đưa ra quyết định ấy.

Tôi gọi điện cho trợ lý riêng Lâm Mạn.

“Mạn Mạn, giúp tôi liên hệ với giám đốc khách hàng của hãng hàng không Cánh Sao.”

“Tôi muốn đặt một chiếc Gulfstream G650 vào đầu tháng một năm sau, bay đến Bờ Biển Vàng, Úc, trong nửa tháng.”

“Danh sách hành khách và lịch trình cụ thể, lát nữa tôi sẽ gửi cho cô.”

Lâm Mạn ở đầu dây bên kia rõ ràng sững người.

“Tổng giám đốc Thẩm, chị… định đi nghỉ sao?”

Trong ấn tượng của cô ấy, người sếp này đã ba năm liên tục không nghỉ quá ba ngày.

Ngay cả trong thời gian mang thai, tôi cũng chỉ làm việc từ xa tại nhà, chưa bao giờ thật sự rời khỏi công việc.

“Không.”

Tôi nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, giọng bình thản.

“Là đi tránh đông.”

Sau khi cúp máy, tôi bắt đầu xử lý số email và tài liệu tồn đọng trong ba tháng qua.

Thanh Vân Capital là quỹ đầu tư vốn cổ phần tư nhân do một tay tôi sáng lập, tập trung vào lĩnh vực năng lượng mới và công nghệ tiên phong.

Trong vài năm qua, chúng tôi đã đầu tư thành công vào hai doanh nghiệp kỳ lân.

Tỷ suất sinh lời thuộc nhóm dẫn đầu trong ngành.

Tôi, Thẩm Thanh Từ, mới là trụ cột kinh tế của gia đình này.

Hứa Gia Ngôn biết tôi giữ vị trí cấp cao trong ngành đầu tư, nhưng tôi chưa bao giờ nói rõ mình là người sáng lập và cổ đông kiểm soát của Thanh Vân Capital.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.