Tiệm Cầm Đồ Số 4: Nấm Quan Tài - Chương 8 - Hết
Cập nhật lúc: 11/07/2026 07:03
Tôi đã từng cố gắng muốn chứng minh bọn họ nói đều sai. Vì vậy, tôi tìm bạn cùng lớp để xác thực. Tôi hỏi bọn họ:
"Các cậu thấy bạn trai tớ bao giờ chưa?"
"Bạn trai tớ thế nào?"
"Cố Lãn là bạn trai tớ, đúng không?"
Ánh mắt bọn họ nhìn tôi... thật khó tả.
Hoặc là trả lời một cách có lệ:
"Đúng đúng đúng, Cố Lãn là bạn trai cậu."
Hoặc là ném cho tôi một ánh mắt khinh bỉ:
"Đồ thần kinh."
Hoặc là dùng giọng điệu kỳ quái:
"Bạn trai cậu là tốt nhất thiên hạ rồi, được chưa hả?"
Càng đi cầu chứng, lòng tôi lại càng lạnh ngắt. Càng cảm thấy bọn họ nhìn tôi giống như nhìn một kẻ điên.
Về sau, bác sĩ tâm lý khuyên tôi nên dũng cảm đối mặt với căn nguyên của vấn đề. Phải có dũng khí để đ.á.n.h đổ nó.
Tôi đem lời của bác sĩ tâm lý kể lại cho bọn họ nghe, bảo bọn họ nghĩ cách giúp tôi.
Dương Vũ San gục mặt trên thanh chắn giường tầng trên, nhìn chằm chằm vào tôi:
"Trong lúc cậu đang hoang tưởng, hãy tiêu diệt cậu ta... Có lẽ có thể thử xem sao?"
Ngày hôm sau, Bùi Diệu nửa cười nửa không đùa giỡn nói:
"Nếu khuôn mặt đó cứ luôn làm cậu mê muội, vậy thì... đập nát mặt cậu ta đi."
Giang Thanh Nhã nói: "Để cậu ta biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới của cậu, cậu sẽ khôi phục lại bình thường thôi."
...
Đêm hôm đó, sấm chớp đùng đoàng.
Cố Lãn đã ngủ say.
Tôi siết c.h.ặ.t chuôi rìu, giơ cao cây rìu hướng về phía anh…
16
Tôi đã xử lý cái xác.
Không còn Cố Lãn nữa, cuối cùng tôi đã "không còn hoang tưởng".
Bọn họ đều chúc mừng tôi, chúc mừng cuộc sống mới của tôi.
Thế nhưng, tôi đã không phát hiện ra ánh mắt đầy ẩn ý của bọn họ mỗi khi né tránh tôi.
Điều tôi không ngờ tới chính là, thứ tôi kết thúc căn bản không phải là "sự hoang tưởng", mà là... một mạng sống bằng xương bằng thịt của người bạn trai yêu thương tôi hết mực!
Người đàn ông mặc áo bào đen đưa một chiếc điện thoại đến trước mặt tôi: "Nhìn xem."
Tôi mở ra xem, thì thấy ba người Dương Vũ San, Giang Thanh Nhã, Cát Phi có lập một nhóm chat nhỏ.
Trong nhóm chat đó, điều bọn họ nói nhiều nhất chính là tôi và Cố Lãn không xứng đôi.
Tôi dựa vào cái gì mà tìm được người bạn trai tốt như Cố Lãn chứ.
Cuối cùng tôi đã hiểu ra tại sao bọn họ lại hết lần này đến lần khác ám thị tôi rằng tất cả mọi chuyện đều là do tôi hoang tưởng ra rồi.
"Vì ghen tị mà sinh ra thù hận."
Người đàn ông mặc áo bào đen nhìn về phía Cố Lãn:
"Mối thù này, cứ phải tự tay báo thì mới hả lòng hả dạ."
Cố Lãn dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi một cái, cúi người nhặt cây rìu dưới đất lên.
"Bảo bối, chúng ta lại có thể đoàn tụ rồi..."
Anh vừa nói vừa siết c.h.ặ.t chuôi rìu, giơ cao lên, dùng sức c.h.é.m xuống...
"Kengggg"
Tuy nhiên, cơn đau đớn trong tưởng tượng đã không ập đến. Chỉ thấy một cô gái có vóc dáng mảnh khảnh, đang dùng một cây b.út lông đỡ lấy lưỡi rìu.
Cây b.út lông đó trông có vẻ tầm thường, thế nhưng lại không hề bị sứt mẻ chút nào.
Ngược lại là lưỡi rìu, tại nơi tiếp xúc với cán b.út bỗng xuất hiện một vết mẻ nhỏ.
"Tất Diệu! Chuyện của con người thì nên dùng luật pháp của con người để giải quyết. Ngươi ở đây xen ngang một chân vào, là vĩnh viễn không muốn trở về nữa rồi có phải không?"
Người đàn ông mặc áo bào đen tên Tất Diệu liếc nhìn cô ấy một cái:
"Tang Vãn đại nhân chẳng phải cũng bị đày xuống nhân gian rồi sao? Hai chúng ta cũng nửa cân tám lạng thôi."
"Cậu ta c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng thì cũng thôi đi, bây giờ chỉ cần cậu ta đòi mạng, là sẽ bị ngươi hại đến mức kiếp sau phải đầu t.h.a.i vào súc sinh đạo. Tất Diệu, ngươi quả thực là lòng dạ độc ác!"
"Ngươi lòng dạ lương thiện, sao lại lưu lạc đến bước đường này?"
Tang Vãn liếc xéo anh ta một cái, lầm bầm đọc thần chú.
Trên người Cố Lãn từ từ được mạ lên một lớp ánh sáng dịu nhẹ màu vàng cam.
Chỉ nghe thấy một tiếng "Sắc!", Cố Lãn hóa thành một luồng kim quang, chui tọt vào trong chiếc túi gấm đang treo bên hông cô ấy.
Làm xong tất cả những điều này, cô ấy lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái:
"Thẩm Gia Gia, đêm nay cô một lúc g.i.ế.c c.h.ế.t bốn người, mang tội đại ác, tôi cũng không giúp được cô nữa rồi. Cảnh sát đã đến rồi, ngoan ngoãn đền tội đi."
Lúc này tôi mới phát hiện ra bên ngoài cửa sổ trăng thanh gió mát, làm gì có chút sấm chớp đùng đoàng nào.
Dưới ánh trăng sáng, ánh đèn màu đỏ và màu xanh thay phiên nhau nhấp nháy.
Tiếng còi cảnh sát rõ ràng đến thế. Một giọng nói uy nghiêm từ trong loa phóng thanh truyền lại:
"Cô đã bị bao vây rồi..."
Quay đầu nhìn lại, bên cạnh làm gì còn bóng dáng của Tất Diệu và Tang Vãn nữa?
17
Về sau, ở trên tòa án, tôi tự bào chữa cho mình.
Lúc tôi g.i.ế.c bọn họ, linh hồn tôi giống như bị ai đó khống chế vậy.
Tôi không cố ý g.i.ế.c bọn họ, tôi có tiền sử bệnh tâm thần.
Thế nhưng sau khi được cơ quan chuyên môn giám định, tinh thần của tôi hoàn toàn bình thường.
Tôi yêu cầu bác sĩ tâm lý từng điều trị cho tôi ra tòa làm chứng.
Không ngờ tới, sau khi ông ta đến nơi lại tuyên bố mình căn bản không phải là bác sĩ tâm lý, mà chỉ là một bác sĩ thú y của một phòng khám nhỏ.
Khi nghe thấy hai chữ "tử hình", lòng tôi rốt cuộc đã nguội lạnh như tro tàn.
Sau khi thi hành án b.ắ.n, linh hồn tôi bay lơ lửng trên không trung.
Tôi nhìn thấy Ngưu Đầu Mã Diện, và cô gái tên Tang Vãn kia.
Ngưu Đầu dùng sợi xích sắt đen dày cộm khóa c.h.ặ.t tôi lại, hỏi Tang Vãn:
"Đại nhân, cái Lục Quan Đoạt Hồn Trận kia có vẻ như hiện tại ở nhân gian không có ai có thể bày ra được..."
"Không lẽ là..." - Mã Diện nghi ngờ nhìn về phía Tang Vãn.
Tang Vãn vỗ vỗ vai bọn họ, đưa cho hai anh em mỗi người một điếu t.h.u.ố.c lá: "Không được nói bậy."
Tôi kinh hãi nhìn về phía Tang Vãn. Cô ấy nở một nụ cười huyền bí không thấu với tôi.
Trong phút chốc, tôi đột nhiên liên tưởng đến những lời đồn đại trong giới huyền học về Tang Vãn của Tiệm Cầm Đồ Số 4.
Bọn họ bảo, chỉ cần đem linh hồn thế chấp cho Truy Hồn Sứ Tang Vãn, cô ấy sẽ giúp người thế chấp hoàn thành một tâm nguyện.
Linh hồn của Cố Lãn cuối cùng biến thành một luồng kim quang chui vào túi gấm của cô ấy...
Điều đó có nghĩa là, anh đã thế chấp linh hồn của mình cho cô ấy rồi phải không?
Vậy thì...
Cây nấm quan tài quỷ dị dưới chân giường, ván giường sơn đen, Lục Quan Đoạt Hồn Trận và Thanh Phong Đạo Trưởng suốt dọc đường dẫn dắt tôi trong phòng livestream...
Là do bàn tay của ai tạo nên?!
(HẾT)
