Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 272
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:09
Không thể không nói vẫn là xã hội hiện đại tiện lợi, mau lẹ, dùng di động liền có thể chuyển khoản.
"Gấp cái gì, giấy nợ còn ở nhà ông chưa có lấy tới đâu." Lần đầu thấy có người trả tiền lại tích cực như vậy, ông Ngô dở khóc dở cười nói.
Nguyễn Miên Man nói: "Không sao ạ, chờ ông trở về lại tiêu hủy cũng giống nhau."
Cô tín nhiệm mình như vậy, ông Ngô tự nhiên là vui vẻ, ngoài miệng lại nhịn không được nói: "Cháu không sợ đến lúc đó ông lấy giấy nợ bắt cháu trả hai lần tiền?"
"Cháu còn không tin được ông sao? Lại nói còn có anh Cảnh Lâm ca ở chỗ này có thể làm chứng nha." Nguyễn Miên Man cười nói.
"Cảnh Lâm là cháu trai của ông, làm chứng cũng khẳng định là làm chứng ho ông, đến lúc đó xem cháu làm sao bây giờ!" Ông Ngô hù dọa cô.
Nhưng mà, ông vừa mới dứt lời, Tư Cảnh Lâm liền nói thẳng: "Cháu thay Đông Đông làm chứng."
Tuy rằng chỉ là nói giỡn, nhưng anh phá đám như vậy, lập tức chọc ông Ngô trừng mắt nhìn.
Nguyễn Miên Man thấy vậy, mắt hạnh tràn đầy ý cười.
Chờ rốt cuộc lấy số tài khoản của ông Ngô đem tiền chuyển xong, Nguyễn Miên Man có loại cảm giác cả người buông lỏng, đồng thời lại có chút buồn bã mất mát.
"Suy nghĩ cái gì?" Tư Cảnh Lâm chú ý tới biểu tình của cô, dùng cái muỗng múc thêm canh vào trong chén của cô.
Canh gà có dinh dưỡng, thấy cô không ăn mấy món khác nữa, Tư Cảnh Lâm chỉ có thể làm cô uống thêm chút canh.
Nguyễn Miên Man nâng chén lên uống hai muỗng canh nói: "Lúc trước liền nghĩ chăm chỉ kiếm tiền, sớm một chút đem tiền trả cho Ngô, hiện tại tiền còn......"
Cô nhất thời tìm không thấy từ ngữ thích hợp hình dung tâm tình hiện tại của mình, Tư Cảnh Lâm lại đại khái hiểu rõ, cô đây là phản ứng bình thường sau khi hoàn thành một mục tiêu.
Không chỉ anh hiểu rõ, ông Ngô cũng đã nhìn ra, buông chiếc đũa nói: "Đông Đông a, vậy cháu có suy xét tới việc đi học đại học tiếp không?"
"Đại học?" Nguyễn Miên Man nhìn về phía ông.
"Đúng vậy, cách kỳ thi đại học sang năm còn có hơn một năm nữa, cháu nếu là muốn học đại học, có đủ thời gian để ôn tập. Tuy rằng thân phận sinh viên đã không bằng những năm trước, nhưng lấy cái bằng đại học, cháu về sau không muốn mở cửa hàng, còn có thể đi làm việc khác, cũng coi như là một cái đường lui. Đương nhiên, cái này không phải quan trọng nhất, quan trọng là, cuộc sống đại học là cái khó có thể trải nghiệm, đi nếm thử một chút, quen biết thêm nhiều bạn bè cùng chí hướng cũng tốt......"
Khi ông Ngô nói chuyện, không khỏi nghĩ đến lúc bà ngoại cô còn trêи đời, ngẫu nhiên sẽ cùng mấy hàng xóm cũ bọn họ tâm sự lo lắng của mình, lo lắng cháu gái đến mấy người bạn thân đều không có, chờ bà qua đời người nói chuyện cũng không có thì làm sao bây giờ.
Nguyễn Miên Man có chút do dự, theo bản năng nhìn về phía một người khác trêи bàn.
Tư Cảnh Lâm đối diện với đôi mắt trong veo của cô, thanh âm không tự giác ôn hòa lại: "Em nếu không muốn tiếp tục đi học cũng không sao, dù sao đi học trừ bỏ học tập tri thức chính là vì tìm công việc, hiện tại em đã có sự nghiệp của riêng mình, còn việc học tập tri thức, hiện tại internet phát triển, cũng không nhất định phải đi tới trường học."
Khó có khi được nghe cháu trai nói nhiều như vậy, nhưng ông Ngô một chút cao hứng cũng không có, âm thầm trừng anh một cái.
Tư Cảnh Lâm làm lơ ánh mắt của ông, dưới ánh mắt chuyên chú lộ ra vài phần do dự của cô bé dối diện tiếp tục nói: "Nếu là muốn tiếp tục đi học, một năm này có thể một bên kiếm tiền một bên ôn tập, chờ thi đậu đại học, có thể đi học một học kỳ trước, nếu là thích hoàn cảnh đại học liền tiếp tục đi học, không vui lại quay trở về."
Ông Ngô nghe được mấy câu trước của anh, định nói tiếp tục mở cửa hàng kiếm tiền, cô làm sao có thể tĩnh tâm ôn tập, bất quá nghĩ lại tính cách con bé này, khẳng định sẽ không tiếp nhận sự giúp đỡ của mình, lại đem lời nói tới miệng thu hồi lại.
Bất quá, chờ nghe xong câu sau của anh quả thực giống nhà nào chiều hư trẻ con mới có thể nói ra, ông Ngô rốt cuộc nhịn không được: "Cháu xem đi học là trò đùa à?"
Tư Cảnh Lâm liếc ông một cái, lui một bước nói: "Vậy không vui liền đổi trường học khác."
Ông Ngô liếc anh một cái, cảm thấy về sau nếu anh có con, mình khẳng định phải nhìn chằm chằm, bằng không khẳng định bị anh chiều hư!
Nguyễn Miên Man cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy chính mình đại khái vẫn là muốn đi học đại học.Phải biết rằng, ở cổ đại, phụ nữ tới cửa thư viện cũng không nhất định có thể bước vào, hiện tại có cơ hội có thể đi đọc sách, làm sao có thể không đi chứ?
Bất quá, trong lòng cô còn có điểm băn khoăn, tuy rằng thành tích nguyên thân không tồi, nhưng tri thức hiện có trong đầu rốt cuộc không phải là cô tự học được, lo lắng thi không đậu.Hiện tại nghe được bọn họ một bộ dạng khẳng định mình có thể thi đậu, Nguyễn Miên Man nhỏ giọng nói: "Nếu là em thi không đậu thì làm sao bây giờ?"
"Như thế nào lại không đậu, Đông Đông thông minh như vậy." Tư Cảnh Lâm nói xong, thậm chí muốn v**t v* đầu cô, bất quá bận tâm ông vẫn còn ở đây, rốt cuộc vẫn là không dám duỗi tay.
Ông Ngô thấy anh đoạt câu nói của mình, trừng anh một cái, quay đầu nhìn về phía Nguyễn Miên Man lại nở nụ cười: "Thành tích Đông Đông tốt như vậy, thi đại học khẳng định không thành vấn đề lại nói còn có ông đây, có thể dạy cho cháu."
"Anh cũng có thể giúp em." Tư Cảnh Lâm nói.
Ông Ngô liếc anh một cái, nghĩ đến thành tích của cháu mình lúc trước, gật đầu nói: "Đúng! Anh Cảnh Lâm của cháu lúc trước chính là Trạng Nguyên của tỉnh, để nó dạy cháu khẳng định không thành vấn đề."
Nguyễn Miên Man nghe được hai chữ "Trạng Nguyên", lập tức dùng một ánh mắt kinh ngạc cảm thán nhìn về phía anh: "Anh Cảnh Lâm thật là lợi hại quá!"
