Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 277
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:10
Lệ Nam ăn xong sau, đem hộp cơm thu thập gọn gàng chuẩn bị về nhà, trước khi đi, cô nói: "Cậu suy nghĩ cho tốt, mấy ngày nữa tôi cùng cậu đi xin lỗi."
Chờ cô đi rồi, Hứa Mộng Nguyệt nhịn không được xốc lên chăn ngồi dậy: "Cậu đều tự quyết định, còn bảo tôi sũy nghĩ cái rắm a!"
Không biết có phải do ở trong chăn lâu hay không, thanh âm cô so với vừa rồi còn khàn hơn, cực kỳ giống vịt kêu cạc cạc.
Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.Chờ đám người Lệ Nam đi rồi, Chu Linh để Nguyễn Miên Man nghỉ ngơi một hồi, hoặc là đi đọc sách, còn mình đầu thu thập.
Nguyễn Miên Man thấy chị kiên trì, rửa sạch một đĩa trái cây để chị dọn dẹp xong thì ăn, sau đó ngồi một bên học bài.
Lúc cô mới vừa xuyên qua tới đã xem xong sách giáo khoa tiểu học, lúc này sẽ không trực tiếp xem tư liệu ôn tập ông Ngô chuẩn bị cho, mà là chuẩn bị đem sách giáo khoa cấp hai đọc qua một lần trước.
Một bên đọc, cô một bên nhịn không được ở trong lòng oán trách chính mình lúc trước đọc xong sách giáo khoa tiểu học liền biết xem TV, xem tiểu thuyết, bằng không hiện tại liền có thể trực tiếp từ nội dung sách cấp ba bắt đầu ôn tập.
Chu Linh bận rộn hơn nửa giờ rửa xong chén đũa, làm xong vệ sinh, bưng đĩa trái cây cô chuẩn bị ngồi lại đây: "Em cũng ăn chút trái cây, nghỉ ngơi một chút."
"Dạ." Vừa lúc đôi mắt cũng có chút mỏi, Nguyễn Miên Man đem sách khép lại cùng chị Chu ăn trái cây.
"Tháng sáu bắt đầu đổi thành buôn bán nửa ngày, khi nào em định lên thông báo?" Chu Linh ăn một miếng trái cây, nghĩ hiện tại cách tháng sáu cũng chỉ khoảng một tuần nữa, không khỏi hỏi.Nguyễn Miên Man nói: "Chờ cuối tháng rồi nói sau."
"Nói sớm một chút làm khách hàng có thời gian chuẩn bị tâm lý thì tốt hơn?" Chu Linh đề nghị nói.
Nguyễn Miên Man c.ắ.n quả táo, cảm thấy chị nói cũng có đạo lý.
Nghĩ chọn ngày chi bằng gặp ngày, Nguyễn Miên Man nói: "Vậy chờ ngày mai em sẽ lên thông báo."
Chu Linh gật đầu.
Ngày kế, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc lên thôn báo từ ngày một tháng, chỉ buôn bán nửa ngày, trong tiệm khách hàng mới, cũ đều kêu rêи một mảnh.
Bất quá, thi đại học là việc lớn trong đời, bọn họ gào thét xong, vẫn là sôi nổi ủng hộ lựa chọn của bà chủ nhỏ.
【fy: Trời ơi, Tôi từng nghe nói chủ cửa này là cái một cô gái trẻ tuổi, không nghĩ tới nguyên lai trẻ tới như vậy? 】
Lúc trước, có bài viết vô lương ban tặng, trong tiệm có không ít khách hàng quen biết tuổi của bà chủ, nhưng còn có nhiều người hiện tại mới biết được, nguyên lai cô còn nhỏ như vậy.【in: Con gái tôi còn lơn hơn chút, trừ bỏ mì gói cái gì cũng không biết nấu, đúng là không có so sánh thì không có thương đau. 】
【 cái thứ: Bà chủ nhỏ cố lên, nhất định có thể thi đậu đại học tốt! 】
【hq: Nửa ngày cũng được, rốt cuộc trời nóng, ai cũng không có khả năng một ngày hai bữa đều ăn cơm chiên. 】 tuy rằng hắn có thể, cũng rất muốn ăn, nhưng so sánh với cái này, tự nhiên vẫn là chuyện bà chủ thi đại học quan trọng hơn.
【5 còn: Bà chủ nhỏ, em trai tôi năm trước mới vừa thi đại học xong, thành tích của nó cũng không tệ lắm, tôi đem tài liệu học tập của nó tặng cho cô đi! 】
【 thanh l: Tôi có rất nhiều họ hàng là giáo viên cấp ba, nếu bà chủ nhỏ cần, tôi cũng có thể cung cấp tài liệu ôn tập cho cô. 】
【nx: Còn có một năm, bà chủ cố lên xông lên, nhất định có thể thi đậu đại học mơ ước! 】
【 là sơn: Chúc bà chủ thi đại học thuận lợi. 】......
【js: Con gái tôi sang năm cũng muốn thi đại học, hy vọng các người đều có thể thi đậu đại học tốt! 】
Nguyễn Miên Man vốn tưởng rằng, lúc đnăg thông báo lên, khẳng định sẽ làm nhóm khách hàng oán giận, rốt cuộc phía trước bởi vì làm yến tiệc, thi thoảng buổi chiều cũng không buôn bán, bọn họ từng oán giận rất nhiều.
Nhưng mà chờ bận rộn buổi trưa xong, nhìn đến khu bình luận tràn đầy bình luận chúc phúc cùng cổ vũ chính mình, Nguyễn Miên Man kinh ngạc mà đồng thời trong lòng cũng cảm giác rất ấm áp.
Có ông Ngô ở đây, tài liệu ôn tập gì đó cô không thiếu, đặc biệt là thành tích nguyên thân cũng không tồi, vở viết cấp ba cũng đều còn.
Nguyễn Miên Man thống nhất cảm ơn, cũng tỏ vẻ chính mình đã có tài liệu ôn tập.
Dù vậy, buổi chiều, cô vẫn nhận được một ít tài liệu được nhân viên giao cơm chuyển hộ tới đây, còn có khách hàng tới trong tiệm ăn cơm cũng tỏ vẻ mình là giáo viên cấp ba, hỏi cô có cần tìm giáo viên phụ đạo hay không, cô ấy gần đây tương đối rảnh, có thể phụ đạo cho cô.
Nguyễn Miên Man tuy rằng không cần, lại vẫn là có chút bị bọn họ làm cảm động, nghĩ đến phía trước có khách không đặt được tôm hùm đất đề nghị cô thêm một món cơm chiên tôm bóc vỏ, cảm thấy có thể an bài được.
Nguyễn Miên Man là người thuộc phái hành động, quyết định thêm món cơm chiên tôm bóc vỏ, sáng sớm hôm sau liền tự mình đi chợ một chuyến.
Trêи thực tế, trong chợ có rất nhiều cửa hàng có bán tôm bóc vỏ sẵn, nhưng cô cảm thấy vẫn là dùng tôm sống tự mình lột tương đối tươi hơn, cuối cùng mua mấy cân sống tôm trở về.Sở dĩ chỉ mua ít như vậy, bởi vì hiện tại đều là đặt đơn trước, hôm nay lên thực đơn, thì ngày mai khách hàng mới có thể ăn được, cho nên không cần thiết mua trước.
Mua sắm xong nguyên liệu nấu ăn trở lại cửa hàng, Nguyễn Miên Man liền chuẩn bị đem tôm lột vỏ, làm một phần cơm chiên để chụp lên thực đơn.
"Để chị lột." Chu Linh nhìn thấy cô chuẩn bị lột tôm, lập tức lại đây chuẩn bị tranh việc.
"Không cần ạ." Nguyễn Miên Man nói xong, đem tôm đã rửa sạch xếp ở trêи thớt, cầm lấy một cây d.a.o xoát xoát hai cái, vỏ tôm liền được l*t s*ch sẽ.
Chu Linh chỉ thấy rõ nàng cô cầm d.a.o khoa tay múa chân vài cái, bảy tám con tôm được bóc sạch vỏ đã rơi vào cái chậu bên cạnh, sợ tới ngây người.
