Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 294

Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:12

"Đi lên xe trước." Hôm nay có chút nóng, Tư Cảnh Lâm thấy cô tuy rằng không ra mồ hôi, nhưng sắc mặt lại so với ngày thường hồng hơn một ít, mở miệng nói.

Nguyễn Miên Man đi theo anh ngồi vào trong xe sau mới nhớ tới: "Chúng ta định đi đâu ạ?"

Cô vốn dĩ cho rằng anh là lại đây ăn cơm sau dạy mình học, nhưng hẻm Hồ Lô ngay ở phía trước, bọn họ hiện tại lại lên xe, hiển nhiên không giống như trong suy nghĩ của cô.

"Mang em đi chơi." Tư Cảnh Lâm nói xong, cầm lấy một cái túi có chút lớn bên cạnh đưa tới trước mặt cô, "Ngày lễ vui vẻ."

Nguyễn Miên Man nháy mắt nhìn hộp quà trước mặt, hai tay đều ôm không hết, quay đầu nhìn về phía anh: "Nhưng, chính là, ngày 01/06 không phải là ngày lễ của các bạn nhỏ sao?"

"Các bạn không còn nhỏ cũng có thể có quà." ngữ khí Tư Cảnh Lâm ôn nhu.

Đối diện với hai tròng mắt mỉm cười của anh, tim Nguyễn Miên Man bỗng nhiên chậm một nhịp, đồng thời hốc mắt có chút nóng lên.

Hai đời tình thân đều nông cạn, mới vừa rồi lúc ở nhà trẻ, cô nhìn thấy hình ảnh những đứa trẻ đó biểu diễn xong liền chạy đến bên người bố mẹ làm nũng, không tránh được có chút hâm mộ.Hiện tại, lại có người đối xử với cô như trẻ nhỏ, chuẩn bị quà tặng, trong lòng Nguyễn Miên Man vui vẻ lại có chút áy náy, áy náy mình không có chuẩn bị quà tặng cho anh.

"Mở ra nhìn xem có thích hay không." Tư Cảnh Lâm tặng quà là muốn cô vui vẻ, nhưng lại thành chọc cô khóc, thấy trong mắt cô long lanh ánh nước, chặn lại nói.

"Em rất thích." Nguyễn Miên Man trả lời xong, dưới ánh mắt chờ mong của anh cẩn thận mở ra bọc quà.

"Oa!"

Nhìn thấy đồ vật bên trong, Nguyễn Miên Man nhịn không được hô nhỏ một tiếng.Cô cho rằng mấy trang phục b.úp bê Barbie tặng cho An An đã rất tinh xảo rồi, không nghĩ tới còn có bộ càng tinh xảo hơn.

Trang phục b.úp bê Barbie lớn lớn bé bé vài cái được xếp gọn trong phòng để quần áo, thậm chí còn có mô hình xếp thành biệt thự, cùng với các loại nội thất nhỏ xinh bên trong.Tư Cảnh Lâm sở dĩ tặng cô cái này, là bởi vì ngày đó đem quá tặng của An An cho cô xem, thấy cô cũng rất thích, liền quyết định tặng cô một bộ.

Thấy hai mắt cô sáng lấp lánh mà nhìn hộp quà trong tay, bộ dáng rõ ràng rất thích, trong mắt Tư Cảnh Lâm nhiễm vài phần sung sướиɠ mà cười nhạt.Nguyễn Miên Man rất thích món quà này, càng cảm động với phần tâm ý này của anh.

Cô chính là kiểu người ai tốt với mình một, liền hận không thể tốt lại với họ mười, lúc này không khỏi suy nghĩ nên tặng lại anh món quà gì.Nếu có thể chuẩn bị từ trước thì có rất nhiều lựa chọn, lúc này, Nguyễn Miên Man nghĩ tới nghĩ lui, chỉ nghĩ tói cái khăn mới thêu xong còn chưa có sử dụng.

Xã hội hiện đại người dùng khăn tay càng ngày càng ít, bất quá nghĩ đến anh có thói quen mang khăn tay theo người, Nguyễn Miên Man cảm thấy tặng cho anh cũng khá hợp.

Nghĩ bọn họ tuy không phải là anh em ruột, nhưng anh đối xử với mình so với em ruột cũng không kém gì, huống hồ nơi này lại không phải cổ đại, không chú ý nhiều như vậy, Nguyễn Miên Man cuối cùng vẫn là từ trong túi xách lấy ra cái khăn tay đưa qua: "Ngày lễ vui vẻ!"

Tư Cảnh Lâm không nghĩ tới còn có thể nhận được quà đáp lễ, hơi kinh ngạc qua đi, khóe môi khẽ nhếch, khuôn mặt lạnh lùng nháy mắt đều nhu hòa xuống.

Anh tiếp nhận khăn tay mở ra, phát hiện góc phải bên dưới cái khăn tay trắng thêu một con chim màu vàng đứng ở cành hoa đào, tươi cười càng sâu hai phần: "Tiểu hoàng điểu."

Nguyễn Miên Man nghe vậy, ngữ khí mang theo vài phần giận dỗi: "Là chim hoàng oanh!"

Đó là con chim hoàng oanh cô thấy trong sách tập tô của An An, cảm thấy thực đáng yêu, liền thêu ở trêи khăn.

"Được, là chim hoàng oanh." Tư Cảnh Lâm không định chọc tức cô, tự nhiên thuận theo lời nói của cô.

Nói xong, anh dùng tay vuốt nhẹ lên tiểu hoàng điểu kia rõ ràng là thêu thủ công hỏi: "Đây là tự tay em thêu?"

"Dạ, thêu không tốt lắm, anh dùng tạm đi." Nguyễn Miên Man gật đầu, có chút ngượng ngùng.Lúc trước cô chỉ một lòng nghĩ tới trù nghệ, hơn nữa mẹ kế cũng sẽ không tốt bụng tìm người dạy nữ hồng chô cô, cho nên cô chỉ biết thêu một ít kiểu dáng đơn giản.

"Đông Đông quá khiêm tốn rồi, khăn tay tinh xảo xinh đẹp như vậy, bỏ ra dùng anh có chút tiếc." Tư Cảnh Lâm nói xong, từ trêи xe lấy ra một cái hộp gỗ tinh xảo, tùy tay lấy ra vòng tay bên trong ném sang một bên, sau đó đem khăn tay gấp gọn bỏ vào trong.

Nguyễn Miên Man nhìn anh thật đúng là muốn đem khăn tay cất đi, cũng không biết nói cái gì mới tốt.Không bao lâu, xe dừng lại trong bãi đỗ xe dưới tầng ngầm.

Tư Cảnh Lâm một bên mang cô xuống xe đi thang máy lên lầu, một bên nói: "Nơi này có tiệm cơm Tây cũng không tệ lắm, em muốn nếm thử không?"

Tư Cảnh Lâm cảm thấy đồ ăn Trung Quốc ngon thì chính cô có thể tự làm, cho nên mang cô ra ngoài ăn cơm, tự nhiên sẽ nghĩ tới cơm Tây đầu tiên.

"Được nha." Nguyễn Miên Man còn chưa có ăn qua cơm Tây, thật ra có vài phần hứng thú.Tư Cảnh Lâm có chuẩn bị mà đến, nếu cô không thích cơm Tây, còn có vài cửa hàng khác có thể lựa chọn.

Nếu cô cảm thấy hứng thú với cơm Tây, vậy có thể trực tiếp đi qua.Hai người mới từ thang máy đi ra, giám đốc cửa hàng liền tự mình chào đón dẫn đường.

Đây là một nhà hàng lộ thiên trêи tầng cao nhất, cảnh vật chung quanh đã xinh đẹp lại lộ ra vài phần lãng mạn.Cả nhà hàng này ngoại trừ bỏ bọn họ, cũng không có người khách nào khác.

Sau khi ngồi xuống, Nguyễn Miên Man tỏ vẻ chính mình không hiểu, để anh làm chủ gọi món, bắt đầu đ.á.n.h giá cảnh sắc xung quanh.Chờ giám đốc cầm thực đơn lui ra, cô mới nhịn không được hỏi: "Nơi này thật xinh đẹp a, vì sao lại không có khách tới nhỉ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.